Chương 82: PN1

Tưởng Trạch Thần mở to mắt, sau đầu đau đớn kịch liệt làm cho cậu nhớ chuyện gì vừa mới xảy ra… Cậu dựa theo manh mối tìm được biệt thự của tên uy hiếp cậu, tính giải quyết theo "Quy củ giang hồ", lại chưa từng nghĩ mới vừa vào cửa đã bị đánh bất tỉnh.

—— Hừ —— đau quá, cho dù tỉnh, đầu cũng mê man khó chịu muốn chết, ngay cả tư duy tựa hồ cũng chậm nửa nhịp.

Lấy lại ý thức, Tưởng Trạch Thần cảm giác được mình đang nằm trên một cái giường vô cùng lớn, giường thực mềm mại, thoải mái hơn nhiều so với tấm ván mà cậu đã ngủ quen, nhưng lại làm cho trong lòng cậu bất ổn, thậm chí còn sợ hơn so với bị tuỳ tiện ném trên sàn nhà.

Giật giật cánh tay, cảm giác tê mỏi đau nhức làm Tưởng Trạch Thần nhịn không được mà gần như rên ra tiếng, cậu có thể cảm giác được hai tay đều bị cột lấy, treo lên, dường như bởi vì thời gian bị trói quá lâu, cũng đã mất đi tri giác —— sẽ không bị tàn phế chứ? Tưởng Trạch Thần trong lòng chợt lạnh, nhịn không được có chút tuyệt vọng.

Cửa sổ phòng bị một bức màn che lại, một chút vầng sáng màu cam xuyên thấu qua tấm màn rất dày chiếu vào trong phòng, tối tăm đến nỗi Tưởng Trạch Thần chỉ có thể mơ mơ hồ hồ thấy rõ bài trí trong phòng —— không có người, Tưởng Trạch Thần hơi nhẹ nhàng thở ra.

Ngọ nguậy nâng nửa người trên lên, tay bị trói kéo lấy dây thừng, khi thử nâng nửa người lên, cảm giác đau đớn như kim đâm truyền tới, khiến Tưởng Trạch Thần nhăn mặt. Thân thể dẻo dai cuối cùng cũng dựa vào sức căng của dây thừng treo trên cao, Tưởng Trạch Thần cong tay, thăm dò, thử cắn vào nút thắt của sợi dây đang cột ở cổ tay, nỗ lực làm cho mình thoát khỏi trạng thái vô lực lúc này, không nghĩ tới người thắt nút cực kì cẩn thận, làm cậu muốn gãy răng nanh cũng không thể nới lỏng.

Tuyệt vọng lại sâu thêm một tầng, Tưởng Trạch Thần nỗ lực làm cho mình tỉnh táo lại, vận dụng đầu óc suy nghĩ biện pháp khả thi, đột nhiên lỗ tai khẽ động, nghe được tiếng bước chân.

Lông tơ toàn thân bỗng chốc dựng lên, Tưởng Trạch Thần cảnh giác trừng mắt nhìn chằm chằm cửa phòng, theo tiếng bước chân chậm chạp nhàn hạ càng lúc càng gần, thân thể cũng run lên nhè nhẹ.

Một tiếng "cùm cụp" nhỏ, cánh cửa đang đóng bị mở ra, người hiện ra trước mắt khiến Tưởng Trạch Thần dồn sức mở to hai mắt nhìn, khó có thể tin.

"Là mày?!" Tưởng Trạch Thần cắn răng gầm nhẹ.

"Gọi anh hai." Người tới có tiếng nói trầm thấp tuyệt vời, biểu tình cũng là dịu dàng quyến luyến, cùng với Tưởng Trạch Thần giờ khắc này khóe mắt muốn nứt ra tạo nên hai đối lập rõ ràng.

"… Ai?" Tưởng Trạch Thần sửng sốt.

"Gọi anh hai, hay là… Em thích kêu "chủ nhân" hơn?" Người tới đi đến bên giường, chế trụ cằm Tưởng Trạch Thần, kéo gương mặt có chút dại ra của cậu về phía mình, hơi híp mắt. ánh sáng nhàn nhạt chiếu vào trên mặt của anh, đem gương mặt tuấn mỹ hoàn toàn không thua kém Tưởng Trạch Thần hiện ra không chút che dấu, ý cười đong đầy trong ánh mắt càng hấp dẫn khiến người ta gần như không thể dời mắt.

"… Đừng phá, căn bản không có câu kịch này…" Tưởng Trạch Thần nhất thời đầu đầy hắc tuyến, lắc lắc đầu, muốn bỏ ra cái tay trên cằm, bất mãn oán giận nói, "Em thật vất vả mới tìm được cảm giác, đều bị anh phá đi rồi…"

"Nếu không muốn gọi anh hai, vậy kêu chủ nhân đi." Căn bản không để ý tới lời nói của Tưởng Trạch Thần, người nọ cười khẽ một tiếng, cúi người, không chút khách khí mà cướp lấy cánh môi Tưởng Trạch Thần, cắn một cái thật mạnh.

Nước mắt sinh lý liền chảy ra, cánh tay bị trói, bả vai bị một sức mạnh thật lớn đè lại, cằm cũng bị chữ chặt, Tưởng Trạch Thần cố gắng muốn giãy dụa, lại vô ích, chỉ có thể cam chịu ngửa đầu thừa nhận nụ hôn sâu của đối phương, sau khi bị đối phương tinh tế cẩn thận liếm láp khoang miệng thì tức giận mà bắt đầu phản kháng, dây dưa với đầu lưỡi đang làm loạn trong miệng mình.

Một tiếng cười khẽ, người nọ chậm lại cường độ tiến công, để Tưởng Trạch Thần trút hết bất mãn cùng tức giận của mình, chỉ là thỉnh thoảng khiêu khích khẽ cắn một cái, để Tưởng Trạch Thần vẫn duy trì… sinh lực tràn đầy.

"Anh, kỹ thuật của anh lại tiến bộ, anh hai." Vừa hôn xong, Tưởng Trạch Thần thở hồng hộc trừng mắt nhìn người gần mình trong gang tấc một cái, hừ nhẹ.

"Đó là bởi vì em dạy giỏi, lại phối hợp." Tưởng Trạch Hàm cười khẽ, lập tức trừng phạt cắn cắn chóp mũi Tưởng Trạch Thần, "Không ngoan, kêu chủ nhân."

"Chủ nhân cái đầu anh!" Tưởng Trạch Thần giận dữ trừng mắt, đưa chân muốn đá anh, lại bị đối phương mau tay nhanh mắt giữ chặt mắt cá chân.

Ngón tay thon dài nhanh chóng cởi bỏ dây lưng, kéo khóa kéo xuống, kĩ thuật thuần thục tuyệt đối là đã trải qua nhiều năm huấn luyện mới có thể đạt thành. Trong ánh mắt kinh sợ của Tưởng Trạch Thần, quần bò và cả quần lót của cậu bị quyết đoán lột xuống, có thể nói hành văn liền mạch lưu loát.

"Ê! Ê! Anh làm cái gì!" Bỗng dưng bộ vị quan trọng bị lột sạch, Tưởng Trạch Thần sợ ngây người, đang giãy dụa lại bị đối phương bắt được khe hở, xâm nhập vào giữa hai chân, trải qua cọ xát bên dưới, nhất thời dục vọng bừng bừng phấn chấn.

"Em sai! Em sai rồi! Anh hai! Em không chơi như vậy đâu! QAQ" Tưởng Trạch Thần rơi lệ đầy mặt, cứng ngắc không dám nhúc nhích, lại chỉ thấy đối phương ôn ôn nhu nhu mà cười, "Em gọi anh là gì?"

"… Chủ, chủ nhân QAQ" Tưởng Trạch Thần khuất phục.

"Ừ, ngoan…" Tưởng Trạch Hàm khen ngợi vỗ vỗ đầu Tưởng Trạch Thần, lại vẫn chưa tránh ra như cậu mong muốn, ngược lại là vươn tay sờ phía sau của cậu, nhẹ nhàng ấn một cái.

"Đệt mợ! Tưởng Trạch Hàm anh nói chuyện không giữ lời gì hết!" Tưởng Trạch Thần cáu kỉnh vùng vẫy, lại bị ngón tay đột nhiên đâm vào của đối phương làm cả kinh mà nhất thời im bặt.

Ngón tay thon dài nhẹ nhàng chuyển động trong lối giữa, ấn, mở rộng, nơi đó thật sự là thật chặt, gần như muốn cắt đứt ngón tay của anh, cho dù sớm nhấm nháp qua mùi vị tiêu hồn thực cốt của nơi này, Tưởng Trạch Hàm vẫn hoài nghi rốt cuộc là làm sao nó có thể chứa đựng anh.

"Anh… Anh nói chuyện không giữ lời gì hết… QAQ" Tưởng Trạch Thần nhất thời mềm nhũn xuống dưới, hai mắt đẫm lệ mù sương cố tình đánh thức lương tri anh hai nhà mình, cố nén khoái cảm sớm quen thuộc đang ăn mòn đầu óc cậu.

"Anh làm gì mà không giữ lời, hửm?" Tưởng Trạch Hàm cúi người, từng cái từng cái hôn nhẹ nhàng đáp xuống hai gò má Tưởng Trạch Thần, trong giọng nói mang theo giọng mũi nồng đậm ái muội, ngón tay cong lại nhẹ nhàng từ từ đè vào nội bích, rồi ấn mạnh một cái, mang theo từng đợt sóng khiến Tưởng Trạch Thần tê dại, sau đó đè xuống nơi nào đó nhô lên trong nội bích.

"Anh!" Thân thể Tưởng Trạch Thần chấn động mạnh một cái, nhất thời thanh âm đề cao một quãng, run rẩy trong thanh âm rốt cuộc khó nén *** bị khơi dậy, "Anh, anh nói sẽ cùng em luyện tập mà!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!