Chương 81: (Vô Đề)

—— Năm năm sau, Las Vegas ——

"Dừng dừng dừng ——! A! Chết tiệt! Lại thua rồi!" Tưởng Trạch Thần ảo não mà che mặt, quay đầu và tỏ ra tuyệt vọng mà tựa lên vai Tưởng Trạch Hàm, "Thua hơn một ngàn đô la rồi đó nha! Em thiệt không cam lòng! QAQ "

"Chỉ là hơn một ngàn đô mà thôi, so với tiền em kiếm được cũng chẳng qua là chín trâu mất sợi lông, có cần đau lòng như vậy không nè?" Tưởng Trạch Hàm cười khẽ, xoa xoa đầu cậu.

"Không đau lòng mới là lạ! Đó đều là tiền mồ hôi nước mắt của em đó! Tất cả đều thua hết mất rồi, một cọng lông cũng chẳng có ấy, trong lòng em đang mất cân bằng!" Tưởng Trạch Thần nghiến răng nghiến lợi.

"Vì thế, em tính lại đặt cược để vãn hồi tiền vốn ư?" Tưởng Trạch Hàm nhướng mày, anh tỏ ra trầm ổn vô cùng, tạo thành ví dụ đối lập với em trai nhà mình.

Tưởng Trạch Thần cắn cắn môi, cậu đấu tranh tư tưởng mà nhìn bóp tiền của mình, lại nhìn nhìn bàn đánh bạc, "Em nghe nói, những tên nào thua đến ngay cả quần lót cũng không còn ở trong chiếu bạc đều nghĩ thế này: bởi vì thua quá nhiều cho nên không thể không tiếp tục đánh bạc hòng lấy về ít tiền vốn…"

"Ừ, đích thật là đúng như vậy đấy." Tưởng Trạch Hàm cười cười, gật đầu.

"… Má nó! Anh đây lại đánh một ván nữa xem sao! Nếu còn thua thì không thèm đánh bạc nữa!" Tưởng Trạch Thần cắn răng một cái, vươn tay xếp hết tất cả các casino chips* lên trên bàn, kết quả vừa mới làm xong việc này đã bị Tưởng Trạch Hàm kéo một cái làm cho lảo đảo. Cậu ngã lên ngực anh, sau đó bị anh ôm lấy bả vai, nắm cằm xoay đầu lại.

Casino chips*: là một dụng cụ đánh bạc sử dụng trong các sòng bài, thường được sử dụng trong các sòng bài để chơi trò chơi may rủi như poker, blackjack, roulette,… Nó có hình dáng tương tự như đồng tiền nhưng dày hơn dùng để đặt cược thay cho việc đặt cược trực tiếp tiền hoặc đá quý vì các lý do an ninh.

"Sao em vẫn đáng yêu thế nhỉ?" Bên tai truyền đến giọng nói tràn đầy ý cười của Tưởng Trạch Hàm, sau đó môi cậu bị chặn lại. Đầu lưỡi liếm theo viền môi, đẩy ra cánh môi liếm liếm răng nanh, Tưởng Trạch Thần đảo mắt xem thường, biết nghe lời phải mà hé môi ra.

Hai người đứng ở bên bàn đánh bạc ôm hôn nồng nhiệt, người xung quanh cũng chỉ liếc nhìn bọn họ một cái, hoặc là trêu chọc mà huýt sáo, hoặc là không chút để ý mà đặt tầm mắt về lại ván bài.

Người nào lăn lộn ở Las Vegas lại chưa từng gặp quá nhiều loại tình huống? Chẳng qua là người yêu đồng tính hôn môi thôi, loại chuyện này ở trong mắt bọn họ chẳng đáng một xu.

Tưởng Trạch Hàm không kiêng nể gì mà hôn em trai của mình, cuối cùng thì anh cũng không cần quan tâm tới mọi người xung quanh. Còn Tưởng Trạch Thần cũng kịch liệt mà đáp lại, vươn tay ôm lấy cổ anh, rồi lại không chút lưu luyến đẩy ra Tưởng Trạch Hàm trong tiếng huýt sáo trêu chọc hoặc tiếng than tiếc rẻ của mọi người, quay đầu nhìn kết quả.

"Oh, Shit! Ngày hôm nay là ngày hạn của em nha?!" Tưởng Trạch Thần xù lông, hoàn toàn không tin rằng ngay cả một cửa cậu cũng không trúng.

Tưởng Trạch Hàm không biết làm thế nào mà lắc lắc đầu, thừa dịp em trai nhà mình đem lực chú ý đều đặt trên bàn đánh bạc, anh đi ra ngoài một lúc sau đó lại đổi về một đống chips.

Tưởng Trạch Thần "Hì hì" cười, cảm thấy có chút ngượng ngùng. Cậu nhào lên cho Tưởng Trạch Hàm một cái hôn nóng bỏng, lập tức cầm lấy đống chips rồi lao đầu vào cuộc chiến đỏ đen. Thẳng đến khi cậu tận hứng, cảm thấy mỹ mãn mới cùng Tưởng Trạch Hàm sóng vai rời đi.

—— Về phần cuối cùng cậu đã thua hết bao nhiêu, nha, vấn đề mất hứng ấy đừng nhắc lại làm chi…

Sòng bài ở Las Vegas đều cung cấp rượu miễn phí, Tưởng Trạch Thần đương nhiên sẽ không khách khí. Sau khi rời khỏi sòng bài, đầu của Tưởng Trạch Thần đã có chút say say.

Gió đêm mang theo hơi lạnh thổi vào người cũng không khiến cậu tỉnh rượu được bao nhiêu. Trên một chiếc ghế dài ven đường, Tưởng Trạch Thần thả lỏng thân thể ngồi tựa vào vai Tưởng Trạch Hàm, híp mắt nửa khép nửa mở.

"Mệt à?" Tưởng Trạch Hàm nghiêng đầu hôn cậu, nhẹ giọng hỏi, anh vươn tay ấn huyệt thái dương cho cậu.

"Ừm, có chút…" Trong giọng nói của Tưởng Trạch Thần mang theo giọng mũi, nghe như là đang làm nũng. Rõ ràng đã là người trưởng thành rồi, nhưng mà cậu vẫn tùy hứng như một đứa trẻ nhỏ trước mặt Tưởng Trạch Hàm —— đương nhiên, đây đều là do Tưởng Trạch Hàm tận lực yêu chiều nên mới thành ra thế.

"Ai kêu em ham hố chi, vừa mới tham gia xong điển lễ trao giải, đoạt được cúp ảnh đế liền chạy suốt đêm đến nước Mỹ, rốt cuộc thì em muốn làm gì?" Tưởng Trạch Hàm có chút dở khóc dở cười.

"Ai nha, đời người đắc ý hãy vui tràn, chẳng qua là em muốn cho mình vui vẻ hơn một chút mà thôi." Tưởng Trạch Thần chớp chớp mắt, không thèm quan tâm mình chạy đi đã để lại bao nhiêu rắc rối cho người khác.

"Phỏng chừng Tống Nhạc đã bị em chọc đến điên tiết lên rồi, người đại diện nghiêm túc như anh ta cũng khó kiếm lắm đấy, em đừng chọc giận anh ta nhiều quá không thì anh ta đổi nghề đấy, thế thì có ai còn trị được em?" Tưởng Trạch Hàm có chút đau đầu.

"Không phải còn có anh hay sao? Ông ~ chủ ~ Studios cá nhân của em! Em tin tưởng anh có năng lực giữ lại người đại diện nghiêm túc ấy mà~!" Tưởng Trạch Thần lấy đầu dụi dụi vai Tưởng Trạch Hàm, cười nịnh nọt.

Tưởng Trạch Hàm bất đắc dĩ, trừ bỏ việc nắm lấy chiếc cằm kia rồi hôn lên đôi môi còn đượm hương rượu thì anh chẳng còn cách nào khác.

Năm năm, Tưởng Trạch Thần rốt cục bò lên vị trí cao nhất, hung hăng đá bay Diệp Thành Sâm từ ngôi vị ảnh đế xuống, hoàn thành hành động vĩ đại "Trường Giang sóng sau đè sóng trước, người mới thay thế người cũ". Có điều, đằng sau cậu còn có Lê Chu luôn "manh động", ngôi vị ảnh đế tiếp theo rơi vào tay ai còn không biết đâu.

—— Có điều, có cạnh tranh mới có động lực, thiếu Lê Chu hoặc là Tưởng Trạch Thần, thiếu bất cứ người nào cũng làm cho đường đua tranh vị trong giới giải trí ảm đạm đi rất nhiều.

Tưởng Trạch Hàm độc quyền nắm giữ Tưởng thị và giúp nó phát triển đến vị trí cao nhất. Trừ bỏ tiến thêm một bước củng cố Tưởng thị ở các lĩnh vực vốn có, anh cũng thành công xâm nhập làng giải trí. Tuy rằng địa vị không cao nhưng cũng đủ khả năng che chở cậu em trai ngày càng rực rỡ của anh, để cậu có thể không kiêng nể gì mà tiếp tục làm cho người khác đau đầu —— Ví dụ như sau khi nhận cúp ảnh đế thì chạy thẳng đến Las Vegas đánh bạc…

"Đều nói "Đỏ bạc đen tình", có lẽ nó đúng thiệt." Tưởng Trạch Thần lẩm bẩm, thở dài, "Ít nhất em đã chứng minh được vế đối của nó, "Đỏ tình đen bạc", vận may của em chắc bị dùng hết rồi!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!