Chương 80: (Vô Đề)

"Người đoạt được giải Nam diễn viên phụ xuất sắc nhất là ——" MC kéo dài thanh âm để làm khán giả hồi hộp, trên màn ảnh cũng lần lượt chiếu hình những người được đề cử. Tưởng Trạch Thần cảm thấy lòng bàn tay của mình bắt đầu đổ mồ hôi, trái tim nhảy hẳn lên tận cổ họng.

Yên lặng cầu nguyện ngàn vạn lần phải là mình ngàn vạn lần phải là mình, bằng không cậu sẽ công toi khi vừa làm nũng vừa ăn vạ Tưởng Trạch Hàm để được đến đây, sau đó cố tạo hình bị thương đầy sắc bén như thế để làm cái gì?! Đơn thuần vây xem sao? Có cần sụp hố như thế không chứ!

Cuối cùng, trên màn hình đã chiếu hết tất cả những diễn viên được đề cử, sau đó, ngay giây tiếp theo, trên màn hình là hình ảnh một thanh niên đang cầm kiếm. trương dương đến lóa mắt. Cùng lúc đó, giọng nói của MC vang lên, "Tưởng Trạch Thần! Chúc mừng bạn!"

Trái tim nơi cổ họng đã yên bình về lại vị trí cũ, Tưởng Trạch Thần thở phào một hơi. Cậu mỉm cười với tất cả những người xung quanh, sau đó được Tưởng Trạch Hàm ngồi ở bên cạnh ôm lấy bả vai, nhẹ nhàng vỗ về.

—— Chỉ là một cái ôm chầm vừa chạm đã rời, không có ai nhìn ra được bất luận điều gì khác thường, chỉ có ánh mắt giao nhau, tâm ý nháy mắt nối liền.

Chỉ kịp nghe được Tưởng Trạch Hàm nói một tiếng "Chúc mừng", Tưởng Trạch Thần đã được hai nhân viên phụ giúp lăn xe, đi lên đài cao, sau đó từ trong tay khách quý trao giải tiếp nhận chiếc cúp đồng mạ vàng.

Đứng ở trên đài, từ trên cao nhìn xuống, cậu có thể nhìn thấy những khuôn mặt quen thuộc. Trong những người này, có người là ngôi sao mới đang nổi tiếng như cậu, có người là tiền bối có danh vọng hơn cậu rất nhiều, có người lại là người đại diện, đạo diễn, biên kịch, quản lý công ty giải trí có thể quyết định sinh tử thành bại của một diễn viên một ca sĩ… Những người như thế đang ngẩng đầu nhìn lên cậu, điều này làm cho Tưởng Trạch Thần cảm thấy vô cùng quang vinh và thỏa mãn —— so với việc nắm được chiếc cúp trong tay còn thỏa mãn hơn

—— Từ nay về sau, cậu sẽ lưu lại ấn tượng sâu sắc trong lòng mọi người, chân chính đi vào trung tâm giới giải trí!

Chỉ tiếc, Tưởng Trạch Thần cũng không có quá nhiều thời gian lĩnh hội phút giây thành công, rất nhanh, lực chú ý của cậu đã bị vị MC không chịu cô đơn đoạt đi. Cậu phải làm một việc ắt không thể thiếu trong lúc này, đó là, bàn về bộ phim mới và kể về quá trình bị thương khi quay.

Nhận hết trách nhiệm và sai lầm trong sự cố về mình —— hơn nữa điều này cũng là sự thật —— Tưởng Trạch Thần thuần thục mà đem chuyện lớn biến thành chuyện nhỏ, sau đó kéo đề tài về việc dù mình bị thương cũng vẫn cố gắng đến lễ trao giải. Cậu nói bởi vì cậu rất coi trọng giải thưởng này nên dù thế nào cũng phải đến, cậu còn nửa giỡn nửa thật mà nói rằng hình tượng lúc này của mình là điển hình cho "Thân tàn mà chí không tàn".

May mắn người lấy được giải thưởng cũng không phải đứng lâu trên sân khấu, cuối cùng thì MC cũng tha cho cậu, không hỏi gì nữa, mà Tưởng Trạch Thần cũng có thể sớm được nói ra cảm xúc khi đoạt được giải.

Cái gọi là nói ra cảm xúc khi đoạt được giải cũng chỉ là những lời cảm ơn mà thôi. Lấy địa vị bây giờ của Tưởng Trạch Thần, cậu còn chưa đạt tới trình độ có thể tự nói ra những cảm xúc thực sự của mình. Cho nên, cậu lần lượt cảm ơn các khách quý và ban tổ chức đã ưu ái bình chọn, cảm ơn các fan đã duy trì, cảm ơn công ty cùng đoàn phim. Sau khi cảm ơn một đám lại một đám, cuối cùng thì cậu có thể cảm ơn đến người nhà của mình.

Chuẩn xác tìm được vị trí của Tưởng phu nhân cùng Tưởng Trạch Hàm ở dưới sân khấu, Tưởng Trạch Thần nhìn thấy hốc mắt của mẹ mình đỏ bừng, bà không ngừng dùng khăn tay xoa đi giọt lệ vương trên má. Tưởng Trạch Hàm thì mặt mang mỉm cười, ẩn hàm cổ vũ, nom anh bình tĩnh vô cùng. Điều này khiến Tưởng Trạch Thần thoáng có chút thất vọng bởi cậu đang mong muốn sẽ thấy được cảnh anh quá kích động mà thất thố —— được rồi, dù sao cho tới bây cậu không ôm quá nhiều hy vọng…

Có một giải thưởng quan trọng là "Nam diễn viên phụ xuất sắc nhất", địa vị của Tưởng Trạch Thần trong giới giải trí xem như củng cố. Cát sê cao, đại diện thương hiệu cứ ùn ùn kéo đến, chỉ tiếc cậu hiện nay thật sự không thích hợp tham dự những trường hợp công chúng, càng không thích hợp làm việc, không thể không tạm thời nghỉ ngơi, điều dưỡng thương thế của mình cho tốt.

Ba tháng sau, khi Tưởng Trạch Thần xem như khỏi hẳn thì sản xuất hậu kì của [ Trầm Phù ] cũng hoàn thành, bắt đầu chiếu phim trong cả nước. Tưởng Trạch Thần tham dự lễ công chiếu ở B thị, cậu còn vận dụng chút quan hệ để dẫn Tưởng Trạch Hàm cùng đi —— tuy rằng ý nghĩ như vậy cũng không đúng thời điểm cho lắm nhưng Tưởng Trạch Thần vẫn muốn anh xem bộ phim được lấy chính hình tượng của anh để cải biên thành phim. Đương nhiên, cậu còn muốn nghe một chút ý kiến từ anh nữa.

Lúc trước, Tưởng Trạch Thần cũng chưa nói qua nội dung phim và bối cảnh nhân vật của [ Trầm Phù ] cho Tưởng Trạch Hàm. Dù sao lúc ấy cậu nhận được rất nhiều kịch bản phim, Tưởng Trạch Hàm cũng vội vàng làm việc. Hai người đã thật lâu chưa ngồi cạnh nhau và cùng nghiên cứu kịch bản, sau đó đối diễn như khi còn bé nữa.

Tại trước khi xem phim, Tưởng Trạch Hàm chỉ biết đây là một bộ phim thương chiến, mà anh còn có ấn tượng tồi tệ với nó —— bởi vì em trai anh bởi vì nó mà bị thương, mà anh cũng bị "liên lụy" phải cấm dục một thời gian dài.

Mà sau khi bắt đầu xem, Tưởng Trạch Hàm thấy được hai anh em cùng cha khác mẹ trong phim, thấy được thái độ cùng thủ đoạn của người anh với người em, tay đang lặng lẽ nắm lấy tay Tưởng Trạch Thần càng siết chặt lại.

Tưởng Trạch Thần cảm thấy câu chuyện của mình là một chuyện khó có thể nói ra, nhưng cậu cảm thấy đây cũng là một cơ hội để thẳng thắn nỗi lòng. Cậu không có khả năng nói rằng mình trọng sinh cho Tưởng Trạch Hàm, nhưng cậu vẫn muốn lấy một phương pháp không có ảnh hưởng quá lớn để nói cho Tưởng Trạch Hàm biết.

—— Có lẽ Tưởng Trạch Hàm chỉ coi nó là một bộ phim, một bộ phim điện ảnh bắt đầu giống như hai người họ nhưng kết thúc lại khác biệt vô cùng. Có điều, như thế với Tưởng Trạch Thần mà nói, vậy là đủ rồi.

—— Như vậy, cậu không còn bí mật nào để che dấu Tưởng Trạch Hàm nữa.

Nắm lại tay Tưởng Trạch Hàm, Tưởng Trạch Thần nghiêng đầu nhìn anh, mang theo an ủi không lời. Mà Tưởng Trạch Hàm cũng quay đầu nhìn cậu, biểu tình buộc chặt cũng từ từ thả lỏng, sau đó lộ ra một nụ cười. Anh lại đem tầm mắt về với màn ảnh, cũng không dùng sức nắm tay Tưởng Trạch Thần nữa.

Tưởng Trạch Thần nhẹ nhàng thở phào, rốt cục cũng yên tâm, cậu đem lực chú ý chuyển về bộ phim.

Sau khi xem xong, hai người đi đến nhà của Tưởng phu nhân để cùng bà ăn bữa cơm chiều, sau đó lại kiên trì cáo từ dưới ánh mắt giết người của Tưởng phu nhân, song song bỏ chạy về ngôi nhà nhỏ của mình.

Vừa vào phòng, Tưởng Trạch Thần lập tức bị Tưởng Trạch Hàm kéo lên trên giường, bắt đầu ban đêm phóng túng.

Dùng sức cắn liếm cánh môi của Tưởng Trạch Thần, ôm chặt lấy cậu vào trong ngực, hành động như có chút bất an của Tưởng Trạch Hàm đạt được Tưởng Trạch Thần dung túng, nhưng mà —— "Nè nè nè, anh nhẹ thôi, em còn chưa khỏi hẳn đâu mà! Anh muốn "làm" đến một nửa rồi không thể không đem em đến bệnh viện hay sao?!"

Tưởng Trạch Hàm dở khóc dở cười mà thả lỏng lực đạo, đem Tưởng Trạch Thần đặt ở dưới thân. Anh điều chỉnh lại tư thế cho cậu, sau đó cúi đầu hôn dọc theo xương quai xanh của cậu, hai tay cũng nhanh chóng cởi bỏ cúc áo cùng dây lưng, hoạt động trên thân thể gầy gò nhưng cơ bắp rắn chắc.

Tưởng Trạch Thần cực kỳ phối hợp mà đem quần bị cởi đạp đến một bên, cong chân lên, có chút ý xấu mà dùng da thịt non mềm bên trong đùi cọ xát phần eo của Tưởng Trạch Hàm, dụ dỗ và khiêu khích vô cùng. Tưởng Trạch Hàm đương nhiên cũng không khách khí với cậu, quen tay đi đến "cửa động" quen thuộc, ngón giữa của anh bị nó mút lấy.

Nơi "cửa động" hơi co giãn ra, một ngón tay nhẹ nhàng nông nông ra vào căn bản không thỏa mãn được Tưởng Trạch Thần, cậu vặn vẹo eo để mong đối phương xâm nhập càng thêm sâu nhưng lại không được đáp lại, cậu nổi giận thét lên, "Anh có làm hay không! Phiền chết!"

"Dầu bôi trơn còn chưa lấy mà, em cứ thế kêu anh "làm" á? Đau chết em đó nha!" Tưởng Trạch Hàm cắn răng, đã được người yêu mời gọi mà còn phải nhẫn nhịn, trời biết anh cũng chẳng thỏa mái gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!