Chương 50: (Vô Đề)

Buổi chiều, khi về nhà Tưởng phu nhân tỏ ra vô cùng hào hứng, thậm chí còn phá lệ tự tay xuống bếp chuẩn bị bữa tối cho cả nhà. Tưởng Trạch Thần nhìn thế liền biết ban giám đốc đã quyết định đúng theo mong muốn của bà, và tất nhiên, như thế nghĩa là Tưởng Trạch Hàm cũng không được như ý.

—— Có điều, mẹ à, con không thích cơm Tây, mẹ, con có thể đổi sang đồ ăn Trung Quốc được không?

Tưởng phu nhân biểu hiện đúng như dự kiến của cậu, mà phản ứng của Tưởng Trạch Hàm lại khiến cậu có chút khó hiểu. Không có không cam lòng, không có suy sụp, Tưởng Trạch Hàm vẫn về nhà như thường ngày, anh dùng thái độ thân mật cùng Tưởng Trạch Thần trò chuyện, bộ dạng không thoải mái lúc sáng dường như đã biến mất không còn. Thế nhưng, Tưởng Trạch Thần vốn nên vì vậy mà cao hứng không thôi lại cảm thấy vạn phần không được tự nhiên, trong lòng khó chịu như có cái gì đó chèn ngang, tựa hồ những nụ cười tươi tắn cùng lời nói dịu dàng của Tưởng Trạch Hàm đêm nay đều đã bị bao bọc bởi một tầng vô hình nào đó.

—— Có lẽ… Là cậu đang quá mức sợ hãi những điều vẩn vơ, có lẽ là vì chưa bao giờ bị Tưởng Trạch Hàm lạnh nhạt nên cậu mới mẫn cảm thái quá, dù sao sáng nay hai người ngay cả đấu khẩu cũng chưa có…

Thế nhưng, dù cho đã cố gắng cường điệu với mình như thế, Tưởng Trạch Thần lại vẫn bất an, thậm chí có chút tự trách. Cậu nghĩ, đây là lần đầu tiên Tưởng Trạch Hàm thất bại, hẳn là anh sẽ bị đả kích ghê gớm lắm, mà cậu ngoài việc gượng cười giả vui thì lại chẳng làm được gì cho anh. Nghĩ vậy cho nên cậu càng đứng ngồi không yên, cả người đều khó chịu.

Vì thế, đợi bữa tối xong xuôi và Tưởng phu nhân lên lầu, Tưởng Trạch Thần cổ vũ chính mình, gõ cửa phòng làm việc của Tưởng Trạch Hàm.

Đẩy cửa ra, Tưởng Trạch Hàm đang ngồi trước máy tính, Tưởng Trạch Thần bưng cafe chậm rãi đi qua. Cậu đặt ly lên trên bàn, trộm liếc anh mấy cái.

"Cám ơn Tiểu Thần." Tưởng Trạch Hàm xoay ghế, đối mặt với Tưởng Trạch Thần, cười khẽ nói cảm ơn. Lúc anh vừa định bưng cafe lên uống thì câu nói đột nhiên của Tưởng Trạch Thần lại khiến anh sửng sốt.

"Anh đang giận em sao?"

Tưởng Trạch Hàm chớp chớp mắt, nghi hoặc và bất đắc dĩ mà lắc đầu, "Anh sao lại giận Tiểu Thần được chứ? Tiểu Thần còn đang lo lắng về chuyện sáng nay ư? Sáng nay là anh sai, còn Tiểu Thần không có lỗi gì hết. Em vốn chỉ quan tâm anh thôi, thế mà anh lại cáu kỉnh với em. Anh hai xin lỗi em nhé, được không?"

Tưởng Trạch Thần nhếch môi — cậu chỉ biết đó cũng không phải đáp án cậu mong muốn, nhưng chính mình muốn đáp án thế nào thì ngay cả cậu cũng mơ hồ không rõ.

"Em thực sự đang lo lắng về chuyện sáng nay nhưng lại không phải trách cứ gì anh hai. Anh hai cũng đâu có nói gì nặng lời với em, hơn nữa… Hơn nữa là em đã bỏ phiếu chống khiến đề án của anh không được thông qua mà, phải không? Anh thực sự không giận em, cũng không trách em chứ?" Hỏi liên hồi, Tưởng Trạch Thần trong lòng càng thêm sốt ruột, thanh âm cũng gấp gáp hơn.

"Chỉ là một đề án thất bại mà thôi, anh sẽ không để ở trong lòng." Tưởng Trạch Hàm nhún vai, chẳng hề để ý mà cười cười, đôi mắt cụp xuống, anh nói tiếp, "Hơn nữa cũng không phải bởi vì Tiểu Thần phản đối mới thất bại, tất cả mọi người đều ngăn cản anh, là anh không đủ năng lực, không thuyết phục được ban giám đốc, không liên quan đến Tiểu Thần đâu."

Nói xong hồi lâu vẫn không được đáp lại, Tưởng Trạch Hàm có chút kinh ngạc ngẩng đầu nhìn về phía em trai mình, chỉ thấy cậu đang mân mồi nhìn chằm chằm anh, biểu tình của cậu chứng tỏ cậu không tin và đang trách móc anh. Chẳng biết tại sao, Tưởng Trạch Hàm lại giật mình.

"Em ghét cái kiểu này của anh nhất đấy!" Lời nói đột nhiên tuôn ra, không chỉ có Tưởng Trạch Hàm, ngay cả chính chủ nhân lời nói là Tưởng Trạch Thần cũng tự thấy hoảng sợ. Nhưng ngay sau đó, cậu lập tức hiểu được đây là lời cậu vẫn muốn nói ra nhất, là điều cậu đã nghẹn rất lâu trong lòng rồi.

"Ghét nhất cái kiểu này của anh…" Khẽ lặp lại một lần, Tưởng Trạch Thần hơi thở có chút dồn dập, cậu nói, "Có chuyện thì đều giấu ở trong lòng khiến không ai biết anh đang nghĩ gì, tính toán gì. Em không thích giải câu đố, em ngu ngốc lắm nên phải đoán tới đoán lui làm em rất mệt mỏi! Em vẫn luôn nhìn anh, vẫn luôn suy đoán tâm tình của anh. Anh rõ ràng thực giận, rõ ràng không cam lòng, rõ ràng cũng đang trách em, vì cái gì không nói?

Chúng ta là anh em, là người nhà, nếu anh thật tình coi em là em trai thì chẳng phải nên thành thật với nhau hay sao? Tâm sự có thể giải quyết được nhiều vấn đề lắm, nếu anh thẳng thắn có lẽ hết thảy sẽ không phức tạp như vậy! Có lẽ —" Lời nói đang dâng trào bỗng bị nghẹn lại, Tưởng Trạch Thần cắn cắn môi, rũ mi che lại ánh mắt vừa sáng rực như lửa đỏ mà giờ phút này lại đang chột dạ bất an.

—— Cậu có tư cách gì nói Tưởng Trạch Hàm chứ? Rõ ràng… Cậu cũng là kẻ không dám chân chính biểu lộ ý tưởng, không dám đem hết thảy ra thẳng thắn chân thành với anh. Vì sợ hãi phá hỏng tình cảm, bởi vì nhát gan cùng nghi kỵ, cho nên chỉ có thể lén lút hoài nghi, âm thầm thăm dò… Đời này, cậu cùng Tưởng Trạch Hàm cũng chẳng qua là kẻ tám lạng người nửa cân thôi, thậm chí, cậu so với Tưởng Trạch Hàm lại càng thêm kém cỏi.

—— Nhưng mà đời trước… Nếu đời trước bọn họ có thể thẳng thắn với nhau, không quan tâm không nghi kị mà bày tỏ tất cả ra ngoài, có phải kết cục sẽ khác đi hay không?

Trầm mặc cùng áp lực lan tràn khắp căn phòng, cũng len lỏi vào giữa hai anh em. Ngồi trên ghế xoay, Tưởng Trạch Hàm vừa khiếp sợ vừa kinh ngạc. Đứng trước mặt anh, Tưởng Trạch Thần cúi đầu, lâm vào ảo não cùng chán ghét chính mình.

Thật lâu sau, Tưởng Trạch Hàm khe khẽ thở dài, nhẹ nhàng gọi một tiếng, "Tiểu Thần", nâng đầu Tưởng Trạch Thần để cậu nhìn anh, sau đó mở ra cánh tay.

Tưởng Trạch Hàm không nói gì thêm, nhưng Tưởng Trạch Thần cũng hiểu được ý của anh. Một lát sau, Tưởng Trạch Thần tiến lên vài bước, do dự đứng bên cạnh anh.

Cậu bị Tưởng Trạch Hàm kéo ngồi lên đùi anh, vì hai tay anh ôm lấy cậu cho nên Tưởng Trạch Thần không thể không tựa vào ngực anh, đem cằm đặt lên vai anh.

Thân thể sít sao tựa vào nhau, ôm ấp cùng hơi thở quen thuộc khiến Tưởng Trạch Thần dần thả lỏng thân thể, tâm tình xao động cũng vì thế mà dần bình tĩnh hơn, đôi mắt nửa khép, tựa hồ cậu đã về tới nơi an toàn nhất trên thế gian này.

Tưởng Trạch Hàm vươn tay, nhẹ nhàng vuốt những lọn tóc đen của Tưởng Trạch Thần, anh xiết chặt cánh tay đang ôm trên eo cậu, chậm rãi nói, "Thực xin lỗi, Tiểu Thần, vì anh đã giấu giếm em… Anh hai đích xác không cam lòng, rất căm tức, cũng… có chút trách cứ Tiểu Thần vì sao không đứng về phía anh, rõ ràng hai chúng ta mới là những người thân mật với nhau nhất trên thế giới này mà, không phải sao?

Nhưng mà anh hai không phải… Không phải cố ý giấu giếm em, chỉ cảm thấy điều này cũng không cần thiết phải nói với em mà thôi. Đây là chuyện của anh hai, anh có thể tự mình giải quyết, không nghĩ tới làm như thế lại khiến Tiểu Thần lo lắng, thật sự… Thật có lỗi."

Tưởng Trạch Thần nhẹ ứng lời, cậu vốn muốn đáp lời nhưng lại không biết nên trả lời như thế nào, mà cậu căn bản không cần trả lời — Tưởng Trạch Hàm chỉ là muốn kể cho cậu nghe mà thôi.

"Anh rất có lòng tin với đề án này. Lúc này đề án có khả năng thành công rất cao, mà sau khi nó thành công thì sẽ làm Tưởng thị càng thêm huy hoàng, nhưng mà vì cái gì tất cả mọi người đều phản đối anh như vậy? Rốt cuộc là bọn họ ánh mắt thiển cận, bảo thủ không chịu thay đổi, không có chí tiến thủ, hay là thực sự do anh chưa đủ chín chắn? Vì cái gì tất cả mọi người không tin anh, ngược lại vẫn luôn nhắc đi nhắc lại người tên Tưởng Quốc Vĩ đã sớm xuống mồ kia?"

"…Tưởng Quốc Vĩ là cha của chúng ta." Tưởng Trạch Thần nhịn không được nhắc nhở một câu.

Tưởng Trạch Hàm nở nụ cười, không nhìn thấy biểu tình của anh cho nên Tưởng Trạch Thần không biết tiếng cười này nó có ý nghĩa như thế nào, có điều cậu cũng không quan tâm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!