Chương 5: (Vô Đề)

Chocolate thuần đen của nước ngoài quả nhiên có lực sát thương thật lớn, Lý Thiệu Minh mập mạp ngốc nghếch này chỉ cắn một miếng thì đã lệ rơi đầy mặt rồi, Tưởng Trạch Thần bình tĩnh nhìn mặt cậu ta nhăn nhăn nhúm nhúm, bình tĩnh mà từ trong túi móc ra kẹo đưa sang, bình tĩnh nhìn cậu ta vội vội vàng vàng đem cục kẹo nhét vào trong miệng, cuối cùng cậu mới bình tĩnh đem khối chocolate nhỏ nhét vào trong miệng.

Sớm có chuẩn bị, Tưởng Trạch Thần đương nhiên không mất mặt giống như Lý Thiệu Minh, hơn nữa đồ ăn nước ngoài cậu đã ăn nhiều, cũng có năng lực miễn dịch nhất định rồi, nhét vào trong miệng, nhai nhai rồi đưa ra kết luận, "Vị không tồi."

Nhất thời, ánh mắt Lý Thiệu Minh nhìn về phía Tưởng Trạch Thần biến thành sùng bái, hệt như đang nhìn một anh hùng.

Mấy nhóc nhỏ tuổi luôn luôn sinh ra một sự sùng bái tới kỳ lạ với những bạn cùng lứa có một năng lực gì đó vượt trội, tỷ như Lý Thiệu Minh lúc này.

Lý Thiệu Minh sùng bái cha mình lắm, cho là cha mình cái gì cũng biết, cái gì cũng lợi hại, cho nên đối với lời khen "chocolate này ăn ngon lắm" của ông cậu ta không hề nghi ngờ chút nào. Chỉ tiếc, cậu ta ăn không được, thế nhưng Tưởng Trạch Thần lại ăn được, nhất thời ở trong nội tâm của Lý Thiệu Minh bé nhỏ, thân ảnh Tưởng Trạch Thần cũng nương theo đông phong cuồn cuộn của cha Lý Thiệu Minh mà to lớn hơn rất nhiều, cậu nhóc liền cho rằng cậu bạn này cũng là người hiểu nhiều biết rộng, cực kỳ tài giỏi như cha mình.

—— Kỳ thực, Tưởng Trạch Thần là một chính tông nhị thế tổ, cũng chỉ đối với những thứ liên quan tới cuộc sống phóng túng mới có chút tâm đắc mà thôi…

Nhờ sự sùng bái mông lung này, thái độ Lý Thiệu Minh đối đãi Tưởng Trạch Thần đương nhiên sẽ không giống trước nữa, có điều Tưởng Trạch Thần là cái loại tình thương cùng trí thương [IQ] đều thuộc về hạng tầm thường, cậu cũng chỉ cảm thấy đối phương bỗng nhiên hỏi nhiều vấn đề hơn bình thường, đem cậu trở thành cuốn "Mười vạn câu hỏi vì sao".

Vấn đề của mấy nhóc con đều thuộc về cấp thấp, cho dù Tưởng Trạch Thần không học vấn không nghề nghiệp thì tốt xấu cũng leo lên tới cao trung rồi, thường thức cơ bản vẫn sẽ có, lừa dối những cậu bạn nhỏ là chuyện dễ dàng, vì vậy thường xuyên qua lại, ở dưới tình huống quái quái lạ lạ, Tưởng Trạch Thần phát hiện Lý Thiệu Minh đã thành người hầu của mình từ lúc nào không hay…

Đương nhiên, đây đều là nói sau. Giờ này khắc này, cậu chàng chỉ có thể ở trước mặt những cô bạn nhỏ cậu bạn nhỏ phong quang vô hạn hiện đang lệ rơi đầy mặt nhìn gia sư của mình, trước mặt là một quyển vở tập viết.

Gia sư của Tưởng Trạch Thần là một học sinh năm nhất của trường cao trung trọng điểm, bởi vì là năm nhất cho nên bài vở cũng chưa vội vàng, vì vậy mới đi làm gia sư ngoài giờ học, và cũng vì thế mà được mời tới nhà Tưởng Trạch Thần.

Để một học sinh giỏi nhất trong một lớp chuyên giỏi nhất của một trường điểm giỏi nhất tới dạy một cậu bé học sinh tiểu học mà lại chỉ mới lớp một thật sự là lấy dao giết trâu mang mổ gà, thế nhưng hắn lại không dằn lòng nổi trước tiền lương cao vót của Tưởng gia. Lần đầu tiên gặp mặt, Tưởng Trạch Thần đã cảm thấy tên nhóc đối diện là một tên nghiêm túc cẩn thận, bộ dáng đeo kính thật chững chạc trang nghiêm, phỏng chừng cũng không dễ lừa gạt.

—— Đây đương nhiên đúng theo yêu cầu của Tưởng Trạch Thần, lúc này cậu đành giả bộ rất có thiện cảm với đối phương, vui vẻ tiếp nhận vị gia sư này.

—— Trời biết, Tưởng Trạch Thần đối với cái loại mọt sách từ nhỏ lại còn ngạo khí mười phần vì ta đây học giỏi chán ghét đến thế nào.

Lần đầu tiên gặp mặt, thiếu niên tự giới thiệu là Tống Nhạc, sau đó cũng chỉ cùng Tưởng Trạch Thần hàn huyên trò chuyện, nhìn cách cậu cầm viết, lại lấy sách bài tập của cậu về nghiên cứu kỹ càng, buổi học thứ hai mới là chân chính lên lớp, ngày đó hắn mang tới một quyển sách tô chữ về Đường thi Tống từ, cũng biểu thị rằng việc học của Tưởng Trạch Thần không có vấn đề lớn, chỉ có phần chính tả thực sự là thê thảm vô cùng, hẳn nên luyện tập tích cực hơn.

Tưởng Trạch Thần biết, chữ mình viết thực sự là thuộc loại "chữ gà bới", may mà hiện tại cậu mới học lớp một cho nên bạn bè ai ai cũng chữ xấu kinh dị nên mới không có ai bắt bẻ cậu cái gì, có điều Tống Nhạc đích xác là hoả nhãn kim tinh, nhìn cách cậu viết một hồi thì phát hiện Tưởng Trạch Thần không phải giống như những đứa nhỏ khác chẳng qua là vì không quen thuộc cấu tạo kiểu chữ nên cần từng nét từng nét tỉ mỉ mà viết, như thế sẽ khó tránh khỏi xiêu xiêu vẹo vẹo, mà cậu… đích thực là chữ xấu…

Đang cầm bảng chữ mẫu, Tưởng Trạch Thần ưu sầu nha, cậu đích thật muốn học tập thật giỏi, điều đó không sai, thế nhưng… Thế nhưng… Cái đó cùng chữ của cậu có quan hệ gì hay sao?!

"Làm sao vậy, Tiểu Thần, không muốn luyện chữ nữa sao?" Thấy biểu tình phức tạp của Tưởng Trạch Thần, Tưởng Trạch Hàm lập tức lòng có linh tê, dịu dàng dò hỏi.

"Chữ là bề ngoài thứ hai của con người, thừa dịp bài tập bây giờ không nhiều, sớm sớm luyện cho tốt nền móng, đó là hữu ích mà vô hại." Tống Nhạc đẩy đẩy kính, khuyên nhủ "Hơn nữa hiện tại cũng không có quá nhiều thứ cần dạy, bảng luyện chữ bằng Đường thi Tống từ này còn có thể giúp bé ấy song song nhận biết chữ mới, học thuộc được một bài thơ cũng là nâng cao trình độ văn học."

—— Trình độ văn học… Tưởng Trạch Thần thật tình muốn đỡ tường, bốn chữ này cho tới bây giờ cậu chưa từng dính qua dù chỉ một chút xíu, có được hay không đây… Tưởng tượng tới cái cảnh chính mình đeo kính cầm sách mà ngâm thơ đối từ, Tưởng Trạch Thần yên lặng đen mặt — Thật… thật kinh dị…

"Sắp xếp của anh không tồi, thế nhưng luyện chữ hay thuộc thơ đều có chút quá khô khan, Tiểu Thần tương đối hiếu động, như thế sẽ không thích hợp với em ấy lắm…" Tưởng Trạch Hàm khẽ nhíu mày, trong giọng nói tán thành nhưng biểu tình lại là phản đối.

"…Em, em cảm thấy… Ách, thầy Tống sắp xếp cũng không tệ lắm, em muốn thử xem…" Căn cứ vào nguyên tắc để Tưởng Trạch Hàm phản đối cơ bản chính là chuẩn mực, Tưởng Trạch Thần đã từng là một người trưởng thành nên đương nhiên cũng có thể phán đoán năng lực của mình, mở miệng đưa ra quyết định.

"Đừng nên gọi là thầy, anh cũng là học sinh thôi mà, gọi anh là anh được rồi." Tống Nhạc mỉm cười, đối với việc sắp xếp của mình được tiếp thu đương nhiên thở phào nhẹ nhõm.

"…Anh Tống…" Tưởng Trạch Thần , nột nột kêu một tiếng.

"…Được rồi, nếu Tiểu Thần muốn thử vậy thử một chút đi, thế nhưng không nên miễn cưỡng chính mình nha, nếu như không thích thì nhớ phải nói với anh hai, nha." Sờ sờ tóc Tưởng Trạch Thần, ngữ khí của Tưởng Trạch Hàm vẫn là dung túng mà thân thiết, thế nhưng hiển nhiên không quá tin tưởng bằng vào tính cách của em trai mình mà cũng có thể thành thành thật thật ngồi nguyên một chỗ luyện chữ học thơ.

—— Đương nhiên, hiểu biết của Tưởng Trạch Hàm đối với cậu em trai nhà mình là tuyệt đối sâu sắc, chỉ tiếc đó là Tưởng Trạch Thần trước bảy tuổi, mà không phải Tưởng Trạch Thần đã đến tuổi hai mươi.

—— Được rồi, cho dù là Tưởng Trạch Thần có đến tuổi hai mươi đi nữa thì với cái tính cách hư hỏng kia cũng thực không thể thành thành thật thật mà ngồi nguyên một chỗ luyện chữ học thơ.

Xác định được hình thức giáo dục tại gia rồi, Tưởng Trạch Hàm rời đi — kỳ thực anh cũng không muốn rời đi, thế nhưng bị Tưởng Trạch Thần lấy "Không thể làm lỡ việc học tập của anh hai, hơn nữa có anh hai ở chỗ này em không thể tập trung lực chú ý được" làm lý do đuổi đi.

Tên của quyển tập viết là [Đường thơ Tống từ chọn lọc], cũng đích thực là có chọn lọc, trên cơ bản đều là đủ loại, từ "Cày đồng đang buổi ban trưa" rồi "Trời quang mây tạnh non ngàn"là loại ai ai cũng thích, cho dù là Tưởng Trạch Thần trong bụng rỗng tuếch không chút học vấn nào cũng có thể nhớ được một hai câu, học thuộc cũng không có gì trắc trở cả, chỉ có điều Tưởng Trạch Thần còn chưa dám bại lộ bản chất "thiên tài" của mình ra, cậu phải cực lực giả ngu để phù hợp với năng lực tiếp thu với đúng số tuổi mà mình đang có.

Về phần luyện chữ, thì thật sự khiến Tưởng Trạch Thần phải vò đầu bứt tai, cách viết đã thành thói suốt bao nhiêu năm hiển nhiên không phải một sớm một chiều là có thể cải biến, tuy rằng tô lại theo chữ mẫu trong vở thì rất đẹp đẽ gọn gàng, thế nhưng tách khỏi quyển vở tập viết thì lại chứng nào tật nấy, khiến cho cậu cùng Tống Nhạc cũng đau đầu không ngớt.

Vì để cho mình có tiến bộ nhiều hơn, Tưởng Trạch Thần hao hết trí óc quan sát, nỗ lực ghi nhớ vị trí của từng nét từng nét cơ bản trong từng dòng ô ly, dĩ nhiên so với học thuộc thơ càng thêm nhọc lòng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!