Chương 49: (Vô Đề)

Ở nhà nghỉ ngơi mới mấy ngày thì bộ phim thần tượng kia đã bắt đầu quay. Tưởng Trạch Thần lại bắt đầu cuộc sống bận rộn, sáng quay phim chiều mỏi mệt lết về nhà.

Tuy rằng cậu không phải người lớn tuổi nhất, nhưng mà đặt một kẻ từ bảy tuổi đã bắt đầu lăn lộn trong giới điện ảnh vào một đoàn phim hầu như toàn là người mới, cậu đương nhiên được nhận danh hiệu "đàn anh". Cho dù là tiếng tăm, kinh nghiệm hay tài hoa, có thể nói Tưởng Trạch Thần đều có đủ, ngay cả đạo diễn và biên kịch cũng đối xử với cậu vô cùng tử tế, hiển nhiên họ đã coi cậu là diễn viên trụ cột ngay từ đầu rồi.

Mỗi ngày đến đoàn phim đều được các thiếu nam thiếu nữ vây quanh líu ríu gọi "đàn anh đàn anh" vì mong nhận được chỉ dẫn, cũng không thiếu các cô nàng tự bỏ tiền túi mời cậu đi ăn, đi bơi, đi nhảy và vân vân. Sau vài ngày hưởng thụ loại đối đãi này, Tưởng Trạch Thần bắt đầu chán ngán, không thể không thống khổ nuốt xuống quả đắng chỉ bởi vì lúc đầu mình biểu hiện ra ngoài quá mức hiền lành ôn hòa. Đương nhiên, cả ngày bị Tống Nhạc nhắc nhở bên tai rằng thì là mà không được quá thân cận với các diễn viên nữ để đỡ bị lợi dụng tạo scandal, Tưởng Trạch Thần nghe nhiều đến mức tưởng chừng cái lỗ tai của mình cũng sắp đóng vẩy.

Nếu để Tống Nhạc – người một lòng muốn bảo vệ Tưởng Trạch Thần "trong sạch" – biết cậu thực sự không thèm để ý tới scandal, thậm chí nếu bị truyền đi thật có khi cậu còn thấy vui vẻ thì không biết hắn có thể dùng bút máy đâm chết cậu hay không nữa. →_→

Không chỉ bị nhóm diễn viên gây đau khổ, Tưởng Trạch Thần còn bị kịch bản đầu độc — cái này cậu đã sớm dự liệu được — không có nội dung đặc biệt, mỗi màn đều là cảnh nam diễn viên có "điều mờ ám" với nữ chính hoặc không cũng là các nam diễn viên tranh giành người yêu. Tưởng Trạch Thần cảm thấy bản thân mình sắp hỏng mất rồi, mỗi lần quay xong cậu đều nghẹn một bụng muốn phỉ nhổ ra ngoài, mà người bị hại đương nhiên chính là Tống Nhạc, Lê Chu và Lý Thiệu Minh.

Tống Nhạc đại khái sớm đã quen nghe Tưởng Trạch Thần ca thán, mỗi lần gặp cảnh ấy thì đều tự động nghe tai trái lọt qua tai phải rồi cuối cùng tống thẳng những điều đó ra ngoài. Hắn cứ ung dung làm việc của mình khiến cho Tưởng Trạch Thần không có cảm giác thành tựu gì cả. Lý Thiệu Minh thì lại tốt hơn rất nhiều, cậu ta cực kỳ biết chia sẻ khi cùng Tưởng Trạch Thần phỉ nhổ và bàn luận về những tình tiết sến súa trong phim. Có điều, Tưởng Trạch Thần cảm thấy Lý Thiệu Minh biết sẻ chia như thế cũng chỉ là "giậu đổ bìm leo" thôi, "sinh lực sống" của cậu ta vẫn còn dựa vào cái laptop cậu đưa cho cơ mà.

Mà Lê Chu thì… Thôi thôi, tên này từ khi biết cậu đi quay phim thần tượng đã cười nhạo đủ kiểu, bộ dạng vui sướng khi người gặp họa của cậu ta khiến cậu hận không thể cắn cho một cái, nếu để cậu ta biết cậu còn nhận đủ "đau khổ" trong đoàn phim thì Tưởng Trạch Thần cam đoan tên kia lúc ngủ mơ cũng vẫn sẽ cười nhạo mình.

May mắn, loại phim thần tượng này lúc quay cũng rất dễ dàng, đạo diễn không có yêu cầu quá cao với diễn viên và hoàn toàn không có chuyện hô "cắt cắt" liên tục như đạo diễn phim trước. Cho nên, Tưởng Trạch Thần thuận buồm xuôi gió mà quay xong phần diễn của mình, hơn nữa thời gian cần tiêu phí cho bộ phim này cũng ngắn, mà biểu hiện xuất sắc của cậu cũng giúp cậu có được vai nam chính.

Được rồi, kỳ thực mặc kệ nhìn từ góc độ nào thì trên cơ bản Tưởng Trạch Thần ngay từ ban đầu đã được coi là nam chính.

Nếu đã hoàn thành phần diễn của mình, Tưởng Trạch Thần liền có thời gian rảnh rỗi. Lúc này, cậu mới phát hiện Tưởng gia tràn ngập không khí khác thường.

Tưởng Trạch Hàm mỗi ngày đi sớm về trễ, tuy rằng thần sắc nhìn qua rất mỏi mệt nhưng ý chí luôn sục sôi, toàn thân anh căng như dây đàn. Mà Tưởng phu nhân cũng có vẻ đầy tâm sự, bà đối đãi với Tưởng Trạch Hàm ngày càng lạnh nhạt, còn thường thường nhìn Tưởng Trạch Thần muốn nói lại thôi.

Cuối cùng, Tưởng phu nhân hạ quyết tâm. Sau khi ăn xong cơm chiều, bà lặng lẽ giữ Tưởng Trạch Thần lại, hai người cùng đi tới phòng ngủ của cậu.

"Trong công ty đã xảy ra chuyện gì sao mẹ?" Tưởng Trạch Thần đi thẳng vào vấn đề.

"Ừ, đúng là đã xảy ra một ít chuyện. Anh con muốn thu mua một tập đoàn nhưng những người khác trong ban giám đốc đều không đồng ý. Hiện tại cổ phần trong tay chúng ta sẽ quyết định được một phần chuyện này." Tưởng phu nhân giữ lấy bả vai Tưởng Trạch Thần, sau đó đem tập văn kiện vẫn luôn cầm trong tay để lên giường cậu.

Bà nói, "Bây giờ, mẹ là người thay con quản lý cổ phần, nhưng Thần Thần à, con cũng đã trưởng thành rồi, cho nên mẹ muốn hỏi ý kiến của con."

"Mẹ, vấn đề này không phải đã thảo luận qua rồi sao?" Tưởng Trạch Thần nhíu mày, ẩn ẩn có chút bất an, "Đương nhiên là…"

"Thần Thần!" Cao giọng đánh gãy lời Tưởng Trạch Thần, thần sắc Tưởng phu nhân trở nên nghiêm túc, "Thần Thần, mẹ biết con không muốn đối nghịch với Tưởng Trạch Hàm. Con muốn mọi chuyện cứ thuận theo nó, nhưng cổ phần trong tay con không chỉ là ích lợi mà còn là trách nhiệm. Mẹ hy vọng con hiểu được rằng quyết định của con sẽ ảnh hướng tới toàn bộ Tưởng thị!"

Tưởng Trạch Thần sửng sốt, trước giờ cậu chưa từng cảm thấy bản thân mình sẽ gây ảnh hưởng gì cho Tưởng thị. Cậu giữ cổ phần chẳng qua cũng chỉ coi như trò chơi để thăm dò Tưởng Trạch Hàm mà thôi, bây giờ lại bị kéo tới hai chữ "trách nhiệm" khiến cậu phản ứng có phần chậm chạp.

—— Có điều mẹ cậu nói đúng, nếu đã cầm cổ phần trong tay thì phải có trách nhiệm với nó, trên đời không có chuyện ngồi mát ăn bát vàng.

"Bây giờ, các thành viên khác trong ban giám đốc cũng không coi trong quyết định của Tưởng Trạch Hàm. Tuy rằng không hiểu lắm nhưng mẹ tin tưởng sự phán đoán của họ, dù sao bọn họ đều đã lăn lộn trên thương trường với ba con lâu như vậy rồi, từ tầm nhìn đến lực phán đoán đều đáng tin cậy." Tưởng phu nhân thở dài, vuốt tóc Tưởng Trạch Thần, "Lúc này đây quyết định nên hay không rất quan trọng, nếu lỡ như sai lầm thì toàn bộ Tưởng thị sẽ thiệt hại lớn.

Tưởng Trạch Hàm cùng những người khác không ai thuyết phục được ai, hiện tại quyền quyết định thắng thua nằm trong tay chúng ta. Nếu chúng ta ủng hộ bên nào thì bên đó nhất định sẽ dành được thắng lợi, cho nên việc này rất quan trọng. Những văn kiện ở đây đều là những giấy tờ tài liệu có liên quan tới vụ mua bán lần này, mẹ đã giúp con sắp xếp lại rồi. Thần Thần có thể nhìn qua, tốt hơn là nên tìm người nào đó để hỏi ý kiến, số điện thoại của mấy vị thành viên ban giám đốc đều ở trong này cả. Tóm lại, mẹ hy vọng Thần Thần sẽ cẩn thận suy nghĩ rồi mới quyết định, sau đó nói cho mẹ biết hoặc là cùng mẹ thương lượng một chút, được không?"

Ánh mắt Tưởng Trạch Thần chợt lóe sau đó nhẹ nhàng gật gật đầu. Tưởng phu nhân cuối cùng cũng lộ ra tươi cười, thay đổi một đề tài thoải mái hơn. Bà hỏi thăm vài câu về tình hình đoàn phim mấy hôm nay, sau đó khi Tưởng phu nhân nhìn thấy Tưởng Trạch Thần bồn chồn không yên thì cũng không nói thêm gì nữa, bà chỉ nói "Ngủ ngon" xong liền rời đi.

Nhìn cửa phòng được nhẹ nhàng khép lại, Tưởng Trạch Thần thả người nằm xuống chiếc giường mềm mại, nhìn hoa văn vàng nhạt trên trần nhà, mày cậu cau chặt lại.

Vốn tưởng rằng quyết định hết thảy đều theo ý Tưởng Trạch Hàm là được, nhưng lại không nghĩ rằng sẽ xuất hiện những chuyện phiền phức như vậy, thật là trời không chiều lòng người mà. Tưởng Trạch Thần chán ghét trách nhiệm, đặc biệt loại trách nhiệm có liên quan tới Tưởng thị và hàng ngàn công nhân viên trong Tưởng thị. Có lẽ bởi vì đời trước chịu nhiều đả kích đã khiến cậu không quá tin tưởng bản thân mình, hoặc là nên nói cậu tự ti, không tin mình có thể gánh vác được phần trách nhiệm nặng nề ấy.

Cổ phần công ty nha, cho dù không có người tranh người đoạt thì cũng thực lắm rắc rối. Nếu không đem nó đẩy đi thì có lẽ cậu sẽ lại gặp tình huống tương tự như hôm nay thêm lần thứ hai lần thứ ba và nhiều lần nữa. Tưởng Trạch Thần một chút cũng không tin tưởng mỗi lần mình đều có thể đưa ra quyết định đúng đắn.

Cậu ngồi dậy, mở ra tập văn kiện kia, Tưởng Trạch Thần cố gắng nhồi nhét đám chữ nghĩa này vào đầu, nhưng mà rất nhanh cậu đã phải buông tha cho việc này. Loại chuyện này, từ đời trước cậu đã không thành thạo, đời này lại vô duyên với chúng cho nên đều quên sạch từ sớm, hiện giờ muốn lật lại thì từ năng lực tới tâm lý đều khó có khả năng thực hiện.

Buồn bực đem văn kiện ném tới một bên, Tưởng Trạch Thần lần thứ hai nằm xuống, bắt đầu dốc sức nhớ tìm lại trí nhớ về đời trước của mình. Tuy rằng cuộc sống của cậu đã thay đổi, nhưng những việc khác lại chưa từng thay đổi, cho nên Tưởng Trạch Hàm đại khái cũng bởi vì nguyên nhân như thế này mà đối đầu với ban giám đốc. Kết quả cuối cùng thế nào nhỉ?

Tưởng Trạch Thần nhớ rõ đời trước sau khi cậu tốt nghiệp cấp ba rồi vào công ty, Tưởng Trạch Hàm cũng có một lần giằng co với những người trong ban giám đốc, lý do là vì đấu thầu một mảnh đất mà không phải là thu mua tập đoàn như bây giờ, cho dù là thời gian hay mục tiêu đều không hề giống nhau, cho nên không có khả năng là cùng một việc.

Lần ấy, quyết sách bị tất cả thành viên ban giám đốc phản đối cuối cùng lại được chứng minh là đúng đắn vô cùng, Tưởng Trạch Thần cùng Tưởng phu nhân lúc ấy đương nhiên là bỏ phiếu chống, nhưng lúc ấy Tưởng Trạch Hàm vẫn thành công thuyết phục một vị thành viên trung lập khác, khiến ông ta ủng hộ mình.

—— Như vậy… Lúc này thì sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!