Tuy không thể hoàn toàn nói rằng qua lần này cậu đã nổi tiếng, nhưng sự nghiệp của Tưởng Trạch Thần thăng tiến vù vù sau bộ phim này cũng là điều rõ như ban ngày. Rất nhiều lời mời phỏng vấn cùng tham gia chương trình giải trí ùn ùn kéo đến, may mắn là năng lực làm việc của Tống Nhạc rất tốt nên mới không bị luống cuống tay chân, có điều vì chưa bao giờ trải qua chuyện như thế này nên hắn cũng sứt đầu mẻ trán một hồi.
Từ lúc bộ phim được công chiếu rộng rãi, Tưởng Trạch Thần nhận được không ít lời chúc mừng từ bạn bè, ngay cả "bạn gái tương lai" Tân Nhược Đồng ít khi liên lạc cũng nhắn tin chúc mừng. Cô còn chúc cậu năm nay thi đỗ đại học Sân khấu và điện ảnh ở B thị, cô cũng tràn đầy hy vọng nói với cậu rằng năm sau mình cũng sẽ thi vào trường đó, để cho trọn giấc mộng làm diễn viên.
Tưởng Trạch Thần suy nghĩ hồi lâu mới nhớ ra bằng cấp đời trước của Tân Nhược Đồng, cô đích thực tốt nghiệp từ trường đại học Sân khấu điện ảnh ở B thị, vì thế cậu cực kỳ chắc chắn nói với cô rằng cô nhất định sẽ thành công.
Tân Nhược Đồng nhắn lại một icon mặt cười toe, cảm ơn Tưởng Trạch Thần đã chúc phúc, cũng hy vọng có thể cùng cậu ở trong trường đại học cùng phấn đấu vì lý tưởng.
—— Phấn đấu vì lý tưởng cái gì chứ, thoạt nhìn như thế này rất giống bước đầu của gian tình nha… Tưởng Trạch Thần đắc chí cứ như cậu đã theo đuổi được cô gái kiêu kỳ mà đời trước vẫn ghét cay ghét đắng mình vậy.
Tuy rằng chưa thu được giải thường gì từ bộ phim, nhưng chất lượng nhân vật để lựa chọn và cát xê của Tưởng Trạch Thần cũng tăng lên một ít, chỉ cần cậu lấy được giải thưởng và sự công nhận từ các nhà bình luận thì sẽ có được một bước nhảy vọt.
Bởi Tưởng Trạch Thần lần này thành công ngoài dự kiến của mọi người nên Tống Nhạc liên tiếp tự trách bản thân vẫn chưa hiểu hết năng lực của minh tinh trong tay mình, hắn không ngờ cậu lại tiến thêm được một bước lớn trong sự nghiệp như vậy, nếu không thì hắn cũng sẽ không vội vã nhận kịch bản mới cho cậu — dù sao cái kịch bản kia cho dù là chất lượng hay tính cách nhân vật đều chỉ dừng ở mức độ tạm được — Sau cùng, hắn quyết chí vì Tưởng Trạch Thần lựa chọn ra kịch bản hay nhất, để cậu có thể nương theo tiếng vang của bộ phim trước mà càng thêm nổi tiếng và thành công.
—— Vì thế, sau một phen lựa lựa bỏ bỏ, Tưởng Trạch Thần nhìn kịch bản phim thần tượng trong tay mà hắc tuyến đầy trán.
"…Cái này á anh?!" Có điểm kinh ngạc mà nhìn Tống Nhạc, Tưởng Trạch Thần tựa hồ vô cùng tò mò có phải đầu óc hắn ta bị hỏng rồi không, cậu hỏi, "Anh để em diễn cái vai tầm thường lại ngu ngốc này á?! Em không hề có tí hứng thú nào với cái kịch bản toàn tình yêu thế này đâu!"
"Cho dù em không có hứng thú nhưng vẫn có thể diễn, phải không?" Tống Nhạc đẩy gọng kính. Từ lúc trở thành người đại diện của Tưởng Trạch Thần, Tống Nhạc liền rơi vào tình trạng bị cậu vần đi vò lại, sớm đã quen cậu tùy hứng và cáu kỉnh, vì thế lâu dần hắn cũng thành công luyện được hình tượng "người đại diện mặt lạnh", khiến Tưởng Trạch Thần cảm thấy bản thân mình dường như có thêm một quản gia robot.
—— Thiếu niên ôn hòa lại có điểm lỗ mãng rốt cuộc đã đi nơi nào mất rồi nha?!
"Diễn… Thì em vẫn có thể…" Tưởng Trạch Thần vẻ mặt cầu xin, ra mặt ghét bỏ khi nhìn kịch bản, "Cái nhân vật như thế này cũng không quá khó khăn nhưng em thực sự không hề có chút hứng thú nào."
"Không có hứng thú cũng phải diễn, đây là lựa chọn thích hợp nhất hiện nay." Tống Nhạc dịu dàng trấn an cậu.
"Em lại không thấy cái kịch bản này có gì thích hợp với mình cả!" Tưởng Trạch Thần bất mãn bĩu môi, cậu vừa nói vừa vươn tay ra, "Anh cho em xem những kịch bản khác đi, em cũng không tin những kịch bản khác đều sẽ tổn thương chỉ số IQ của em như nó!"
"Những kịch bản không "tổn thương chỉ số IQ của em" đương nhiên vẫn có, nhưng hiện tại chúng lại không thích hợp với em." Tống Nhạc đẩy tay Tưởng Trạch Thần về, không khách khí cự tuyệt yêu cầu của cậu, "Những bộ phim hay và có ý nghĩa tốn quá nhiều thời gian quay, đợi đến khi nó được ra mắt thì mức độ nổi tiếng của em cũng đã giảm xuống, mà mấy bộ phim thần tượng thì lại quay rất nhanh, dư âm cũng lâu, tỷ lệ xem cũng cao nên thích hợp để củng cố danh tiếng.
Mà đạo diễn phim thần tượng anh chọn cho em cũng không tầm thường đâu, phim của bà ấy làm ra luôn có tỷ lệ xem cao nhất, cũng coi như là người có tiếng trong ngành này. Nam diễn viên nổi tiếng từ phim của bà ấy cũng đã có hơn mười người, thậm chí còn có người tạo được riêng một góc trời — đương nhiên, về phần sự nổi tiếng này ngắn hay dài thì phải phụ thuộc vào năng lực cá nhân của mỗi người họ. Anh cũng biết em không thích những anh chàng diễn viên nổi tiếng nhờ khuôn mặt đẹp trai cùng nội dung phim sến súa, nhưng bọn họ lại được rất nhiều fan nữ hâm mộ. Hơn nữa không thể không thừa nhận sức mạnh của phái nữ, họ hâm mộ cùng theo đuổi thần tượng rất cuồng nhiệt, là lượng fan trung thành với thần tượng đến cuối cùng. Hiện tại em không chỉ cần một kịch bản hay, một nhân vật tuyệt vời, mà còn cần tích cóp từng chút từng chút danh tiếng, bảo trì phong độ như hiện nay để khán giả không quên mất em là ai."
Tưởng Trạch Thần không hiểu những điều này, cậu chỉ biết cố gắng đóng phim sau đó hưởng thụ thành công, cho nên sau khi được Tống Nhạc giảng giải một hồi, cậu biến thành lơ ma lơ mơ. Cuối cùng, cho dù không quá thỏa mãn với kịch bản và nhân vật nhưng xuất phát từ tín nhiệm với Tống Nhạc, Tưởng Trạch Thần vẫn gật đầu đồng ý tiếp nhận kịch bản.
Bạn hỏi nội dung kịch bản như thế nào ư… Kỳ thực đơn giản kinh khủng, nói ngắn gọn thì chỉ là một câu chuyện tình yêu về một cô nàng bình thường được một đám các anh chàng đẹp trai kiêm giàu có vây quanh, rồi cuối cùng cô ta có một cuộc tình hoàn mỹ và hạnh phúc mà thôi. Trong kịch bản có ba nam nhân vật khó có thể phân biệt chính phụ, một người tính tình vui vẻ ngay thẳng nhưng có chút nóng nảy, một người dịu dàng nhã nhặn nhưng lại là kẻ nhiều tâm kế, một người lạnh lùng ít nói cứ như người khác đang thiếu nợ cậu ta tám trăm triệu đồng vậy — Nghe nói đây là ba kiểu mẫu đàn ông được các cô gái yêu thích nhất, có điều Tưởng Trạch Thần cũng hoàn toàn không thể hiểu nổi cái loại nhân vật công thức hóa như thế này thì có gì hay ho.
Tưởng Trạch Thần đóng nhân vật đầu tiên, loại hình vui vẻ ngay thẳng lại nóng tính, nghe Tống Nhạc nói nhân vật này khá giống hình tượng thiếu niên thám tử vừa rồi của cậu — đương nhiên, Tưởng Trạch Thần kiên quyết sẽ không thừa nhận nhận xét này. Cậu khá thích hình tượng nhân vật thứ hai, tiếc rằng lấy địa vị trong giới của cậu hiện nay chưa đủ để cùng đạo diễn cò kè mặc cả, chỉ đành phải yên lặng tiếp nhận nhân vật được giao.
Lúc này, đạo diễn đã quay chán phim thần tượng "Truyền thống", muốn có đột phá đầy sáng tạo nên chỉ quay một phần đầu của bộ phim, sau đó áp dụng phương pháp vừa quay vừa chiếu vừa thăm dò ý kiến từ khán giả, chú ý đến tình cảm dành cho nhân vật của họ, cũng sẽ căn cứ vào đó để quyết định kết cục bộ phim. Nghe nói, phương pháp như vậy có thể kích thích năng lực cạnh tranh của ba diễn viên nam — Ai diễn tốt và được nhiều người thích thì sẽ có càng nhiều đất diễn, cuối cùng người đó sẽ trở thành nam diễn viên chính.
Không thể không nói, đây là một thử nghiệm rất lớn mật, khá nhiều nhà phê bình nghệ thuật không thích phương pháp này, họ nói đây là lấy lòng người xem nên nó bị lên án rất nhiều. Tuy nhiên không thể không công nhận, thủ đoạn này của phim thần tượng lại hấp dẫn được rất nhiều người xem — dù sao loại phim thần tượng này trừ bỏ những cô bé khờ dại thích tình yêu lãng mạn ra thì đại đa số người đều vừa xem vừa phỉ nhổ.
Bộ phim thần tượng này dự định sẽ lên sóng vào kỳ nghỉ đông, thời gian vừa lúc tách rời khỏi những bộ phim khác trong tay Tưởng Trạch Thần, duy nhất có chút phiền phức chính là nó sẽ chiếm gần hết thời gian của cuộc thi thử. Nhưng cũng may, chủ nhiệm lớp Tưởng Trạch Thần sớm đã biết hoàn cảnh của cậu, cũng biết cậu đã lựa chọn thi vào trường đại học Sân khấu và điện ảnh nên sau khi dạy dỗ vài câu thì cũng giảm bớt cho cậu rất nhiều bài tập và miễn cưỡng cho qua cuộc thi thử, khiến Tưởng Trạch Thần cảm động mãi.
Bởi vì cuộc thi thử ngày một tới gần, vì mình cũng vì người khác, Tưởng Trạch Thần không thể ở trong ký túc xá, như thế sẽ ảnh hưởng tới các bạn học khác, vì thế cuối cùng cậu cũng trở về Tưởng gia đã xa cách cả một học kỳ.
Đối với việc Tưởng Trạch Thần bỏ rơi mình, Lý Thiệu Minh ai oán vạn phần, mỗi ngày gặp mặt đều như khóc như tố mà nhìn cậu, thẳng đến khi Tưởng Trạch Thần thật sự chịu không nổi, đem cái laptop mình không dùng đến nữa nhét vào trong tay cậu ta, như vậy mới giải quyết được tình trạng "oán phụ" của Lý Thiệu Minh.
Giống như thường, Tưởng Trạch Thần vừa nhận được kịch bản liền đem cho Tưởng Trạch Hàm xem qua, mà Tưởng Trạch Hàm sau khi xem xong cũng phản ứng không khác Tưởng Trạch Thần là mấy.
Sau khi cậu lung tung lộn xộn thuật lại luận điệu cùng giảng giải của Tống Nhạc một lần, Tưởng Trạch Hàm cũng miễn cưỡng gật đầu tỏ vẻ anh đã hiểu, nhưng lời kịch đầy sến súa yêu đương và tranh giành người yêu, thậm chí đôi khi còn có tình tiết bắt buộc phải cởi trần lộ ngực khiến anh thực sự khó có thể thích ứng.
"Phần sau của kịch bản đâu em?" Lật đến trang cuối cùng lại không thấy kết cục, Tưởng Trạch Hàm nhíu nhíu mày, đem kịch bản để sang một bên, dò hỏi.
"Còn chưa viết nha, nghe nói phải dựa vào mức độ ủng hộ từ người xem mà chọn ra nhân vật nam chính cuối cùng." Tưởng Trạch Thần nhún vai, lại lập tức tự tin nâng cằm, "Có điều người đó nhất định là em rồi! Em đã xem qua lý lịch của hai diễn viên còn lại, căn bản vẫn là gà mờ mới xuất đạo thôi, làm sao có thể so với em chứ!"
Cho dù không ôm hy vọng gì với kịch bản mới, nhưng mà có thêm niềm tin "Phải làm diễn viên tốt nhất trong phim" khiến Tưởng Trạch Thần vẫn quyết dốc sức diễn xuất, chiếm lấy vị trí nam chính cuối cùng, biến nhân vật công thức hóa thành một nhân vật có cá tính riêng sẽ càng giúp cậu chứng minh thực lực của bản thân! Hơn nữa đối tượng fan cần lôi kéo lần này đều là những cô bé ngây thơ xinh đẹp lại hay mơ mộng, cho dù là vì bản tính hoa hoa công tử hay vì tự trọng đàn ông, cậu cũng không thể cho phép bất cứ đứa con trai nào nổi bật hơn mình.
—— Thân là diễn viên, phải có giác ngộ đoạt máy quay, đoạt chú ý!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!