Chương 47: (Vô Đề)

Mấy trang sách scan Lê Chu gửi qua mặc kệ là thật hay là giả, có căn cứ khoa học hay không thì ít nhất cũng khiến Tưởng Trạch Thần như đã tìm được chỗ dựa tinh thần mà phấn chấn lên. Nếu trong lòng cân bằng, không chột dạ, thái độ Tưởng Trạch Thần đối đãi với Tưởng Trạch Hàm cũng thoải mái tự nhiên hơn, tuy rằng ngẫu nhiên vẫn có chút ngại ngùng xấu hổ, nhưng mà so với đoạn thời gian trước thì đã coi như tốt lên rất nhiều.

Vì thế, khi Tưởng Trạch Thần cao hứng lại đến phiên Tưởng Trạch Hàm buồn bực, anh một chút cũng không nghĩ ra tại sao em trai mình lại nhanh chóng từ con đường "cong" bẻ về "thẳng" như vậy — Chẳng lẽ đã cùng bạn gái của cậu tiến thêm một bước để xác định tính hướng sao?

Tưởng Trạch Hàm khuyên bảo chính mình không thể nóng nảy, dù sao cái anh có cũng là rất nhiều biện pháp, chuyện này chẳng qua chỉ có ý nghĩa anh cần một cơ hội khác mà thôi.

Bởi vì vấn đề mộng xuân được giải quyết cho nên Tưởng Trạch Thần lại bắt đầu vô cùng khát vọng trở về ngôi nhà mà mới trước đây cậu còn sợ tránh né không kịp, vô cùng tưởng niệm cái giường êm ái cùng bữa cơm phong phú ngon miệng. Chỉ tiếc Lý Thiệu Minh đã hoàn toàn yêu thương cuộc sống ở ký túc xá — hoặc là nói cậu ta yêu cuộc sống tha hồ chơi game trên máy tính mà không bị cha mình cằn nhằn, cậu ta sống chết cầu xin Tưởng Trạch Thần đừng về nhà.

Trừ bỏ nguyên nhân từ Lý Thiệu Minh, Tưởng phu nhân cũng là một nguyên nhân khiến Tưởng Trạch Thần buông tha cho ý định về nhà. Dù sao hôm trước cậu mới thề son thề sắt rằng mình đã quyết định là không đổi ý nên mới dẫn tới cuộc "cải cách" ký túc xá của Tưởng phu nhân, Tưởng Trạch Thần không thể không vừa ảo não vì lựa chọn của mình, vừa phải kiên trì tiếp tục gánh vác hậu quả của sự lựa chọn đó.

—— Đương nhiên, còn có một nguyên nhân chủ chốt mà Tưởng Trạch Thần không quá nguyện ý thừa nhận, chính là cậu vẫn còn cảm thấy sợ hãi bản thân nếu cứ sớm chiều ở chung thì sẽ lại làm một cái mộng nữa về Tưởng Trạch Hàm, chọc cho xuân tâm của mình đại động.

—— Trước khi có thể bình tĩnh đối mặt với Tưởng Trạch Hàm, cậu vẫn là cách anh hai nhà mình xa một chút đi…

Có điều, tuy nói khuyên bảo bản thân không cần nghĩ nhiều, nhưng mà mỗi ngày hoặc là nói chính xác là mỗi buổi tối đều có thể gặp anh hai nhà mình, Tưởng Trạch Thần lại phát giác bản thân mình càng ngày càng nhớ anh, không biết có phải là vì Tưởng Trạch Hàm mỗi lần xuất hiện đều sẽ mang tới hộp cơm làm cho người ta nước miếng chảy ròng ròng hay không nữa.

Đối với vấn đề này, Tưởng Trạch Thần giả như nói giỡn mà kể với Lý Thiệu Minh, sau đó nhận được phản ứng đầy kích động kiểu "Ôi! Tri âm của tôi" từ cậu ta.

"Tớ cũng như vậy nha! Mỗi lần nghe thấy chú quản lý ký túc nói anh cậu tới đây, tim tớ đập thình thịch luôn đó, hận không thể bay đến bên cạnh anh ấy!" Lý Thiệu Minh nói chắc như đinh đóng cột, một bên vẻ mặt nhộn nhạo một bên lấy tay che ngực, "Tớ yêu chết anh cậu mất rồi! Anh ấy thật là ông anh trai tốt nhất trên đời này!"

—— Tuy rằng vẫn luôn sợ anh hai Tưởng gia, nhưng vì đồ ăn, Lý Thiệu Minh cũng không ngại dối lòng.

Tưởng Trạch Thần yên lặng suy tư một hồi, cảm thấy cảm giác của mình cũng không khác Lý Thiệu Minh là mấy, thậm chí còn bình tĩnh hơn cậu ta nữa, vì thế cậu vô cùng yên tâm đem cảm xúc kỳ lạ này ném ra khỏi đầu, mặc cho nó phát triển càng ngày càng cao.

"Thật ra, tớ cảm thấy chuyện này giống như thí nghiệm của Povlov trên sách Sinh học, lúc gọi chó tới ăn cơm thì đều lắc chuông, lặp lại vài lần thì sau này cho dù không có thức ăn thì con chó ấy cũng sẽ tiết ra nước miếng." Lý Thiệu Minh mệt mỏi lật sách giáo khoa, thở dài, "Cái thí nghiệm này cũng đã làm bao nhiêu lần rồi đó, ông thầy Sinh cũng không ngại phiền nha!"

"…Mình cậu tự so sánh với chó là được rồi, đừng tính thêm tớ vào, tớ cũng không có phẩm cách như cậu đâu." Tưởng Trạch Thần tỏ ra xem thường, mở ra quyển Vở bài tập Sinh học — Má ơi! Lại là yêu cầu tự thuật lại nguyên lý của thí nghiệm Povlov!

Giống như tất cả các bạn học sinh cấp III khác, Tưởng Trạch Thần cũng đang giãy giụa trong biển đề thi, đương nhiên, áp lực trên người cậu nhỏ hơn rất nhiều, tâm tình cũng thả lỏng và thỏa mái hơn hẳn.

Đại diện trường đại học sân khấu và điện ảnh đã cùng Tưởng Trạch Thần gặp mặt, chỉ cần điểm văn hóa không phải điểm liệt là được phá lệ thông qua, Lê Chu cũng được trường này nhận rồi, thành tích học tập văn hóa của cậu ta rất tốt nên lại càng không bị áp lực.

Lúc nghỉ hè, trong tay Tưởng Trạch Thần cũng nhận được một kịch bản mới, một tháng sau bấm máy. Có điều nhân vật lần này cũng chỉ là vai phụ nhỏ, tính cách tầm tầm không có điểm sáng, dù sao nhân vật mười bảy mười tám tuổi này tuy thường xuyên xuất hiện trước ống kính nhưng so với nhân vật chính hoặc nhân vật phụ chính cũng không coi là nhiều lắm. So với nhân vật mới, Tưởng Trạch Thần kỳ thực càng thêm chờ mong bộ phim trinh thám của cậu được công chiếu và phản ứng của khán giả với nó.

Làm nhân vật chính nên phải xuất hiện vào ngày bộ phim lần đầu công chiếu, Tưởng phu nhân cùng Tưởng Trạch Hàm đều nhận được thư mời cùng Tưởng Trạch Thần đến rạp chiếu phim.

So với địa vị chỉ làm vật trang trí trong buổi công chiếu của những bộ phim trước, lúc này đây Tưởng Trạch Thần có thể nói là hãnh diện vô cùng. Từ lúc bắt đầu xuống xe cậu đã là tiêu điểm của những ánh đèn flash loang loáng, mà khi cậu cùng Lê Chu đứng cạnh nhau thì càng lôi kéo được sự chú ý của các phóng viên.

"Có nhớ chúng ta đã đánh cược gì không?" Trên mặt vẫn duy trì tươi cười hoàn mỹ, Lê Chu nhỏ giọng hỏi, lại liếc Tưởng Trạch Thần một cái.

"Đánh cược gì cơ?" Tưởng Trạch Thần sửng sốt.

"Đánh cược xem trong bộ phim này cậu có thể nổi bật hơn tớ không đó~" Lê Chu chớp chớp đôi mắt.

"Đương nhiên nhớ rõ!" Tưởng Trạch Thần tinh thần chấn động, ánh mắt "Xoẹt" một cái liền sáng rực lên.

"Lập tức sẽ bắt đầu." Lê Chu tỏ ra cũng thực chờ mong, ôm bả vai Tưởng Trạch Thần cùng cậu đồng thời đi vào rạp chiếu phim, sau đó bỗng nhiên giống như cảm nhận được gì đó, cậu ta quay đầu nhìn về phía Tưởng Trạch Hàm cùng Tưởng phu nhân đi cách bọn họ một quãng.

Tưởng phu nhân tỏ ra có chút kích động, dù sao hầu như tất cả người phụ nữ thời thiếu nữ thơ ngây đều ôm mộng làm minh tinh, nhìn thấy con mình tỏa sáng trước ánh đèn flash khiến Tưởng phu nhân lần đầu tiên giảm bớt sự bất mãn với cái nghề diễn viên này. Về phần Tưởng Trạch Hàm, anh vẫn bảo trì bình tĩnh tao nhã như thường khiến cánh phóng viên bị chú ý, dù sao thân là người nắm quyền mới của Tưởng gia, Tưởng Trạch Hàm cũng đã lên báo chí và truyền hình không ít lần.

Không biết vì cái gì, Lê Chu luôn cảm giác có chút lạnh sống lưng, chỉ tiếc cho dù có trưởng thành sớm đến mấy cậu ta cũng chỉ là một thiếu niên mới mười bảy mười tám tuổi, căn bản không phải đối thủ của "yêu quái" trưởng thành sớm đã 25 tuổi nào đó.

—— Huống hồ, trừ bỏ lý tưởng làm diễn viên ra, tuổi lại nhỏ, trải đời cũng ít nên Lê Chu cũng không hiểu cái gì gọi là chấp nhất.

Ngồi trong rạp chiếu phim, lòng bàn tay Tưởng Trạch Thần hơi hơi đổ mồ hôi, cảm giác khẩn trương có thể so sánh với lần đầu tiên cậu đóng phim và lần đầu tiên cậu tham gia buổi công chiếu phim. Sợ hãi sẽ thất bại, sợ hãi tâm huyết uổng phí, sợ hãi bản thân mình biểu hiện không tốt như trong tưởng tưởng…

—— May mắn, đây chỉ là sợ hãi mà không phải hiện thực.

Cho dù là diễn viên có kinh nghiệm diễn xuất lâu năm và hay xoi mói thì cũng không thể chối bỏ rằng bộ phim này vô cùng hấp dẫn, diễn xuất đáng tán dương. Cho dù sớm đã biết nội dung nhưng Tưởng Trạch Thần cũng không tự chủ được mà bị nhân vật trong phim lôi cuốn — cho dù đoạn kết của phim là điều mọi người có thể đoán được – "Chính nghĩa chiến thắng tà ác", thì tình cảm giữa các nhận vật cũng khiến người ta bị thu hút.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!