Chương 46: (Vô Đề)

Vì đã xác định phải ở trong ký túc xá, Tưởng Trạch Thần hành động cực kỳ nhanh, nhanh đến mức như đang có dã thú truy đuổi sau lưng cậu vậy.

Vì để con trai yêu của mình có được cuộc sống thoải mái, có thể nói là Tưởng phu nhân đã dùng tất cả mọi cách để đạt được điều đó. Sau khi đi dạo quanh ký túc xá một vòng, Tưởng phu nhân khinh bỉ vô cùng cái nơi gọi là ký túc xá của học sinh này, bà gần như thay đổi hoàn toàn đồ đạc thành mới, oán niệm còn sót lại chính là chỗ này quá mức nhỏ hẹp, chỉ có thể đặt giường đơn mà không thể đặt một cái giường lớn hơn.

Vừa nghĩ tới cảnh con trai mỗi đêm phải cuộn mình trên chiếc giường nhỏ xíu kia, tội nghiệp đến nỗi ngay cả cánh tay hay cẳng chân đều không thể co duỗi thoải mái, Tưởng phu nhân lại nhịn không được thấy đau lòng vô cùng.

Tưởng Trạch Thần đi phía sau Tưởng phu nhân, nhìn mẫu thân đại nhân nhà mình bận rộn đủ việc để cải thiện điều kiện sống cho mình, nói cậu không cảm động đó là giả, nhưng mà… Thực quá đi!

—— Dưới ánh mắt ngày càng quỷ dị của đám học sinh cùng chung ký túc, cũng chỉ có Tưởng Trạch Thần – kẻ được "luyện tập kỹ càng" trình độ da mặt dày – mới có thể bình thản tự nhiên như thế…

Trừ bỏ thay đổi đồ đạc lẫn trang trí trong ký túc xá, Tưởng phu nhân còn bao hết phòng mà Tưởng Trạch Thần sẽ ở, tránh trường hợp Tưởng Trạch Thần phải dùng chung một phòng với hai hoặc ba học sinh khác, hoàn toàn thể hiện ra sự thực "có tiền mua tiên cũng được".

—— May mắn, trường trung học của Tưởng Trạch Thần chỉ thuộc hạng hai, số học sinh có quan niệm "sống chết mặc bay" và "học tài thi phận" cũng chiếm hơn phân nửa, cho nên học sinh hưởng ứng lời kêu gọi nên ở trong ký túc để ôn tập cho dễ dàng hơn cũng không nhiều, không đến mức tạo ra nguy cơ cung không đủ cầu — mà bạn cùng phòng duy nhất của Tưởng Trạch Thần, đó là anh chàng Lý Thiệu Minh.

Giống Tưởng Trạch Thần, cậu ta mặt đầy hắc tuyến nhìn Tưởng phu nhân bận rộn đi qua đi lại, Lý Thiệu Minh kéo kéo Tưởng Trạch Thần đang cố gắng "bình thản tự nhiên", biểu tình cậu ta vô cùng thê thảm, nói "Cậu xác định Tưởng gia các cậu không phải nhà giàu mới nổi chứ?"

"…Từ bản chất mà nói, đích thực là thế, ba đời của cha và mẹ tớ đều xuất thân từ gia đình bần nông, mà "dòng dõi quý tộc" đạt được từ Vương gia cũng không có nửa điểm quan hệ với tớ." Tưởng Trạch Thần nhún vai, nhẹ giọng trả lời: "Còn có, đừng dùng cụm từ "nhà giàu mới nổi" theo nghĩa xấu, cẩn thận ông đây điên lên là uýnh cậu đó nha!"

"Cậu dám hung dữ với tớ á." Lý Thiệu Minh quăng qua ánh mắt xem thường, bĩu môi hừ nhẹ.

Cuối cùng, Tưởng phu nhân cũng bận rộn xong xuôi, lại quan tâm không thôi đem Lý Thiệu Minh kéo đến trước mặt, ngàn dặn vạn dò Lý Thiệu Minh chăm sóc cho Tưởng Trạch Thần, ngàn vạn lần đừng để cho cậu chịu ủy khuất.

Lý Thiệu Minh tuy rằng tính cách hay xúc động lại nóng nảy, nhưng mà trước mặt người lớn vẫn biết thu liễm, cậu ta không biết làm thế nào nên cứ liên tục gật đầu, may mà trước khi cậu ta chịu không nổi nữa thì hai đứa cũng thành công tiễn bước Tưởng phu nhân.

"Trời ơi, tớ chưa trọ trong trường một ngày nào đâu, ở nhà ngay cả một cái quần lót cũng chưa giặt bao giờ, chăm sóc cậu là việc "bất khả thi". Tưởng thiếu gia được cưng chiều từ bé, da mềm thịt non thì làm sao tớ chăm cho nổi, nếu không tớ mời một bảo mẫu cho cậu, được chứ?" Mới ở trước mặt Tưởng phu nhân liên tục đáp ứng, vừa xoay người lại, Lý Thiệu Minh lập tức trở mặt, âm dương quái khí mà trào phúng.

"Cút đi!" Tưởng Trạch Thần dứt khoát vứt cho cậu ta hai chữ ấy, trèo lên ngồi xếp bằng trên giường mềm mại, lấy ra laptop rồi cắm đầu vào mạng. Lý Thiệu Minh bị "súp lơ" cũng bò lên giường cùng cậu, dựa vào bả vai Tưởng Trạch Thần rồi hưng trí bừng bừng nhìn màn hình laptop, thuận miệng hỏi: "Đúng rồi, ông anh trai luyến đệ không có thuốc chữa của cậu ra sao rồi? Sao hôm nay không thấy anh ấy?

Em trai cưng bị động kinh chạy tới trọ trong trường, anh ấy sao lại không bứt rứt quyến luyến mà đi đưa tiễn? Tớ còn tưởng rằng mấy việc mà mẹ cậu làm hôm nay phải là do anh ấy làm cơ!"

Trong nháy mắt nghe được hai chữ "anh trai", Tưởng Trạch Thần cứng ngắc một giây, có điều rất nhanh thả lỏng xuống, lên tiếng tỏ vẻ không có gì, "Chắc anh ấy bận, có lẽ công ty có chuyện gì đó nên không tới được. Công việc của người ta bây giờ là giám đốc mà!"

"Chậc chậc chậc, nghe cái giọng sao mà oán niệm thế nhỉ? Bé cưng vì bị anh hai lơ nên cáu giận phải không!" Lý Thiệu Minh giả cười chế nhạo, không nghĩ tới chưa chế nhạo xong thì đột nhiên nhìn thấy Tưởng Trạch Thần nghiêng đầu lại, cặp mắt đen thui không tia tình cảm nào trừng trừng cậu ta, quỷ khí lạnh lẽo, nhất thời khiến Lý Thiệu Minh sợ đến dựng cả lông tơ lên, lắp bắp hỏi, "Làm, làm sao thế?"

"Cậu tưởng tượng quá nhiều rồi, tớ cũng không phải rời khỏi anh ấy liền không sống được." Tưởng Trạch Thần bĩu môi, ngữ khí bình thản lại còn nói lời bác bỏ, lập tức khiến Lý Thiệu Minh thật cẩn thận hỏi han, "Thật có lỗi, hai người cãi nhau à?"

"Cậu cảm thấy có thể sao?" Tưởng Trạch Thần thuần thục nhấn chuột vào icon trên màn hình, thuận miệng hỏi lại.

"Không có khả năng, chỉ bằng trình độ cưng chiều cậu của anh cậu thì làm sao có thể cãi nhau với cậu, nói không phải chứ nếu cậu thích trăng sao trên trời thì anh ấy cũng cố gắng hái xuống cho cậu." Lý Thiệu Minh lẩm bẩm một câu, tựa hồ có chút ngạc nhiên. Có điều sau khi nhìn thấy tên trò chơi trên màn hình, hai mắt cậu ta lại lập tức tỏa sáng, đem tình huống kỳ quái giữa hai anh em họ Tưởng ném qua sau đầu, hô lên, "A a a!

Cậu cũng chơi trò này á?!"

"Đúng vậy, trò chơi nổi tiếng như vậy, tớ chơi thì có gì kỳ quái sao?" Tưởng Trạch Thần nhếch khóe miệng.

"Không kỳ quái, không kỳ quái, anh em à, anh em tốt nhất của tớ à, cho tớ mượn chơi một lúc đi, đã lâu rồi tớ chưa được chơi nó đó! Từ lần trước thi trượt, ông già nhà tớ tịch thu tất cả các đồ điện tử trừ điện thoại của tớ, khổ muốn chết nè! Người anh em tốt nhất à, ngay từ đầu tớ còn cực kỳ nghi ngờ quyết định trọ trong trường của cậu, giờ lại thấy đây quả thực là rất sáng suốt!"

Miệng luôn mồm nói lời cầu xin, Lý Thiệu Minh kéo kéo đẩy đẩy Tưởng Trạch Thần, cậu đành "có vẻ không tình nguyện" đưa laptop cho Lý Thiệu Minh, còn Lý Thiệu Minh thì chìm đắm trong niềm vui "lâu ngày gặp lại" nên không phát hiện Tưởng Trạch Thần ngầm thở phào nhẹ nhõm.

—— Nên đối phó Lý Thiệu Minh như thế nào, Tưởng Trạch Thần có thể nói là quen tay hay làm╮(╯▽╰)╭

Năm giờ rưỡi, Tưởng Trạch Thần cùng Lý Thiệu Minh hết giờ học, đến quán cơm chọn chọn bỏ bỏ cả tiếng mới mặt nhăn mày nhó miễn cưỡng ăn được lửng dạ, sau đó hai người lại quay về ký túc xá chơi game, thẳng đến sáu giờ rưỡi khi quản lý ký túc lên báo cho Tưởng Trạch Thần cậu có người tìm.

Đại khái nghĩ ra đối phương là ai, Tưởng Trạch Thần chần chừ hồi lâu mới xuống lầu, quả nhiên nhìn thấy Tưởng Trạch Hàm mang theo hộp cơm, ngồi trên chiếc ghế cũ bên cạnh ông bảo vệ.

"Anh hai!" Tuy rằng ban đầu có chút không tình nguyện, nhưng trong nháy mắt nhìn thấy Tưởng Trạch Hàm, tất cả cảm xúc tiêu cực đều bay lên chín tầng mây, Tưởng Trạch Thần kích động chạy đến bên người anh trai, không chớp mắt nhìn chằm chằm hộp cơm thơm nức mũi trong tay anh — vào giờ khắc này, Tưởng Trạch Thần đối với mình mới thoáng thấy yên tâm. Đó, xem đi!

Rõ ràng so với Tưởng Trạch Hàm, cậu càng có hứng thú với đồ ăn hơn nha!

"Anh biết em không quen ăn đồ ăn trong trường học mà." Nhẹ vuốt tóc Tưởng Trạch Thần, Tưởng Trạch Hàm đem hộp cơm đưa tới trước mặt cậu, cười nói, "Có phải vẫn còn bị đói không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!