Chương 45: (Vô Đề)

Tưởng Trạch Thần ngây ngốc ngồi trên giường, ngoài mặt vẫn đang lơ mơ nhưng trong nội tâm lại rối rắm mà gào thét, bởi vì ngày hôm qua — sau khi "sinh nhật" xong cậu liền say khướt, đã thế còn làm một hồi mộng xuân!

—— Đương nhiên, mộng xuân không phải thứ sẽ khiến Tưởng Trạch Thần rối rắm, con trai mà, chỉ cần đủ tuổi là sẽ có thôi, rất ít người không bị mộng xuân nha, đây là hiện tượng sinh lý hết sức bình thường. Có điều, khiến Tưởng Trạch Thần khó có thể tin chính là, nhân vật chính thứ hai trong mộng xuân của cậu lại là Tưởng Trạch Hàm!!

—— Con mẹ nó, nhất định là có gì lầm lẫn ở đây! Lão tử làm sao có thể tưởng tượng ra chuyện cùng Tưởng Trạch Hàm ở trên giường *** *** chứ?! Có "chủ ý xấu" với Tưởng Trạch Hàm, còn không bằng để cậu trực tiếp tự sát luôn đi cho càng thêm thoải mái vui vẻ! Lão tử rốt cuộc là có bao nhiêu hận bản thân mình nên mới làm ra cái mộng như vậy nha! Trong khoảnh khắc mở mắt ra, Tưởng Trạch Thần tràn ngập tuyệt vọng với cuộc đời của mình…

—— Thử nói xem, trong mộng cậu có thể có can đảm "làm phản" hay không, không đến nỗi vừa thấy khuôn mặt Tưởng Trạch Hàm đã mềm nhũn người rồi chứ…?

Nội dung cụ thể của mộng xuân Tưởng Trạch Thần cũng không thể nhớ rõ, cảnh trong mơ vốn đã luôn chập chờn mơ màng, dưới tác dụng của cồn lại càng có vẻ khó nắm bắt. Nhưng dù chi tiết có mơ hồ tới đâu thì Tưởng Trạch Thần lại vẫn nhớ rất rõ ràng, cái tên cùng cậu "trên giường" kia nhất định là Tưởng Trạch Hàm chứ không phải người nào khác.

Hậu quả sau khi say rượu đó là đau đầu cùng thân thể bủn rủn, tựa hồ đem Tưởng Trạch Thần quay về đời trước — cậu đã rất quen thuộc với cảm giác sau khi say rượu lại mê mải trong *** như vậy.

Đưa tay luồn vào trong chăn, sờ sờ quần lót thấm ướt của mình, Tưởng Trạch Thần yên lặng dùng tay còn lại che mặt — cậu thế mà lại cứ như vậy ngủ thẳng cẳng đến hừng đông…

Hai thế làm người, Tưởng Trạch Thần lần đầu tiên bắt đầu hoài nghi tính hướng của mình. Cậu không phải loại người đơn thuần không hiểu gì, đời trước cậu đã quen thuộc với những cảnh tượng thối nát rồi. Trong đám bạn xấu mà cậu chơi chung cũng có tên thích "chơi" con trai, chẳng qua Tưởng Trạch Thần đối với đàn ông cho tới bây giờ đều không có hứng thú.

Cậu thích chính là những cô em mềm mại, vô luận là trên giường, tán tỉnh hay là YY trong đầu, đối tượng cũng luôn là khác phái — đương nhiên, việc ôm hôn một cậu trai xinh xắn vào lòng cũng không khiến Tưởng Trạch Thần phản cảm, chỉ là không có xúc động dục vọng mà thôi.

—— Lần đầu tiên! Đây là lần đầu tiên! Tưởng Trạch Thần phát hiện bản thân mình có lẽ thích đàn ông!

Nếu người con trai kia là một ai khác thì thật tốt biết bao, Tưởng gia nhị thiếu đã sớm rơi rụng sạch nhân phẩm cốt cách, những chuyện không hợp thế đạo cậu cũng đã làm nhiều lắm rồi, nhiều hơn một chuyện cũng không hề khiến cậu cảm thấy áp lực, dù sao từ lúc được sống lại, cậu vốn đã tính toán sẽ làm những việc mà bản thân cảm thấy thoải mái nhất — Đúng vậy, nếu thực thích thực yêu thì việc theo đuổi một người con trai cũng không khiến Tưởng Trạch Thần không thể tiếp thu, nhưng vấn đề là, người kia vì cái gì lại là Tưởng – Trạch – Hàm! A a a a a!!

—— Nhất định có chỗ nào lầm lẫn rồi, cậu tuyệt đối không có khả năng… Hay nói đúng hơn là không dám có cái suy nghĩ kia với Tưởng Trạch Hàm… Chẳng lẽ bởi vì đời trước chất cồn cùng *** luôn dính liền với nhau như trẻ sinh đôi trong bụng mẹ khiến cậu sớm hình thành thói quen sau khi say rượu sẽ tìm một người nào đó để "giải tỏa", mà tối hôm qua bởi vì không thể "thực chiến" nên đành làm một hồi mộng xuân bù đắp?

Về phần đối tượng mộng xuân, có lẽ bởi vì trước khi cậu say rượu chỉ có mình Tưởng Trạch Hàm lắc lắc lư lư ở trước mắt, cho nên đại não liền dứt khoát lấy anh đến làm mẫu? Tưởng Trạch Thần tự an ủi mình như thế, ý đồ vì mình tìm một cái cớ, nhưng cái cớ mà ngay cả trẻ con lên ba cũng không lừa được này căn bản không thể thuyết phục tâm tình bất an thấp thỏm của Tưởng gia nhị thiếu.

Mỏi mệt bước xuống giường, lục tìm quần lót mới để thay, Tưởng Trạch Thần cầm cái quần lót mà cậu hận không thể hủy thi diệt tích kia đi vào phòng tắm, tính toán tiêu hủy chứng cứ ở trước khi những người khác phát hiện — chủ yếu vẫn là trước khi Tưởng Trạch Hàm phát hiện.

—— Chỉ tiếc, trời không chiều lòng người.

Trong nháy mắt khi Tưởng Trạch Thần vặn mở vòi nước, Tưởng Trạch Hàm từ tối hôm trước đến hiện tại vẫn luôn thấp thỏm cảnh giác lập tức nghe được tiếng nước chảy, hít sâu một hơi, đẩy ra cửa phòng em trai.

"Tiểu Thần, tỉnh rồi sao?" Khẩu khí vẫn thoải mái vui vẻ như ngày thường, thanh âm của Tưởng Trạch Hàm khiến Tưởng Trạch Thần vẫn bị vây trong trạng thái căng thẳng hoảng sợ, cứng ngắc mà quay đầu, xấu hổ nhếch nhếch miệng "A… Da… Dạ, đúng vậy…"

"Em đang giặt cái gì vậy?" Nhíu nhíu mày, không thèm để ý chút nào tới việc em trai đang mất tự nhiên, Tưởng Trạch Hàm tùy ý mà liếc qua chậu nước, lập tức cười đầy ái muội, ý vị sâu sa mà "À" một tiếng.

Một tiếng "À" này ngân vang thật lâu, khiến Tưởng Trạch Thần vừa xấu hổ vừa tức tới nghiến răng, trong lòng thầm nói "Nếu anh mà biết đây là do "nhờ anh" mới có, xem anh còn dám cười như vậy nữa không!"Ngoài miệng lại tỏ ra chẳng hề gì "À cái gì mà à! Đây chẳng phải chuyện bình thường lắm sao?! Đừng nói anh chưa từng có nha!"

"Được rồi mà, anh hai biết chuyện này thực bình thường." Tưởng Trạch Hàm cười khẽ, nhéo nhéo hai má của cậu em ngoài cứng trong mềm của mình, ngầm hiểu trong lòng mà chớp chớp đôi mắt, "Rất nhiều "tinh", điều này thuyết minh Tiểu Thần nhà anh thực khỏe mạnh."

"……" Vô lực co giật khóe miệng, Tưởng Trạch Thần quay đầu tiếp tục hung tợn chà chà quần lót, tính toán kiên quyết không tiếp tục cái đề tài tràn đầy tính nguy hiểm này, mà Tưởng Trạch Hàm cũng biết thời biết thế mà không hề mở miệng.

—— Cậu em trai thần kinh thô nhà mình đến tận lúc này còn không thể phát giác, Tưởng Trạch Hàm thật sự ở sâu trong nội tâm thấy may mắn không thôi. Biết Tưởng Trạch Thần còn chưa chuẩn bị sẵn sàng, anh không muốn đột nhiên vạch trần hết thảy, dọa em trai mình chạy mất, cũng không muốn mang quá nhiều gánh nặng tới cho cậu, cho nên, cứ từ từ tiến hành mới là tốt nhất.

Tối hôm qua, Tưởng Trạch Hàm thật sự giận sôi gan, giận đến cơ hồ mất cả lý trí, động tác vốn luôn giữ chừng giữ mực đã bị phá vỡ, tuy rằng cực lực khắc chế không lưu lại dấu vết khả nghi trên người cậu, nhưng cũng đã tới mức độ chỉ còn bước cuối cùng là không làm. Mà trong quá trình này, Tưởng Trạch Hàm rất rõ ràng nhận thấy em trai đã mở mắt ra và nhìn thấy anh, tuy rằng đôi mắt vô cùng mơ màng, thần trí cũng không thanh tỉnh, nhưng cũng giúp cậu ghi nhớ anh vào trong đầu.

Bởi vì sợ hãi Tưởng Trạch Thần nhớ kỹ mặt mình rồi hoài nghi, Tưởng Trạch Hàm cố ý sau khi thu dọn sạch sẽ để lại một chiếc quần lót, làm chứng cứ chính xác cho "một hồi mộng xuân".

Nếu Tưởng Trạch Thần không hề nhớ rõ, vậy thì anh sẽ chẳng cần phải làm gì cả, mà lỡ như cậu có ấn tượng về anh, như vậy việc phòng ngừa chu đáo này của anh coi như là có đất dụng võ, thậm chí có lẽ càng có thể tiến thêm một bước.

Đầu tiên, Tưởng Trạch Hàm có thể thừa dịp Tưởng Trạch Thần say rượu thần chí không rõ mà đem hết thảy đổ cho một hồi mộng mơ hồ, đẩy hết cho tự thân Tưởng Trạch Thần, xóa sạch trách nhiệm, thứ hai… Tưởng Trạch Hàm cũng muốn nhân cơ hội này tăng thêm ám chỉ, khiến Tưởng Trạch Thần bắt đầu hoài nghi mình có "tâm tư mờ ám" với anh trai, đánh vỡ cục diện bế tắc "anh hiền em kính" này.

—— Vì đạt tới mục đích, Tưởng Trạch Hàm chưa bao giờ sợ hãi việc sử dụng bất cứ thủ đoạn gì, hơn nữa anh tự nhận bản thân mình đối với Tưởng Trạch Thần cũng đủ "giơ cao đánh khẽ" lắm rồi.

Mưu tính hết thảy, mọi chuyện nhờ trời, Tưởng Trạch Hàm đã làm tất cả để Tưởng Trạch Thần nghĩ về cái chuyện kia, về phần đối phương có như anh mong đợi hay không, vậy phải xem chính bản thân Tưởng Trạch Thần. Cho nên, Tưởng Trạch Hàm vẫn luôn rất bất an, sợ một hồi xúc động lúc này sẽ phá hủy tất cả kế hoạch đang đi dần từng bước, mà như thế anh sẽ không thể không dùng thủ đoạn kịch liệt hơn để đối phó với em trai mình.

—— May mắn, em trai anh đủ chậm chạp, đối với anh… cũng đầy tín nhiệm. Tưởng Trạch Hàm thật sự không biết chuyện này rốt cuộc là tốt hay xấu.

Chỉ tiếc, nếu một khi không thể phá vỡ tầng ngăn cách mang tên "anh em" này, Tưởng Trạch Hàm sẽ không thể chất vấn Tưởng Trạch Thần cái vấn đề đang thiêu đốt ruột gan anh suốt từ đêm qua tới giờ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!