Đợi cho Tưởng Trạch Thần từ trong bận rộn thoát ra thì đã là những ngày cuối cùng của nghỉ hè, chỉ chớp mắt, liền tới sinh nhật của hai anh em.
Bắt đầu từ lúc em trai gộp chung "sinh nhật" năm tám tuổi, anh em Tưởng gia cũng đã quen ăn mừng sinh nhật của mình vào cái ngày chẳng phải ngày sinh của cả em lẫn anh đó. Có điều, cái thói quen này chưa từng có người thứ ba biết được, mà ngay cả Tưởng phu nhân đã về Tưởng gia cũng không hề phát hiện.
Tưởng Trạch Thần biết mẹ mình không thích cậu cùng với Tưởng Trạch Hàm thân cận, nhưng lại không muốn thay đổi thói quen để kích thích Tưởng Trạch Hàm, cũng không muốn báo cho Tưởng phu nhân để tránh kích thích bà, không thể không bảo trì trầm mặc, về phần Tưởng Trạch Hàm… Đương nhiên không có bất luận lý do gì để nói ra.
Vì thế, tại hôm "sinh nhật", sớm đã khôi phục thói quen cùng đám phu nhân khác đi dạo phố và đi gặp một ít người dạo này thường qua lại, Tưởng phu nhân y như thường ngày cùng các bà bạn hẹn nhau đi ra ngoài dạo chơi. Mà dựa theo lệ thường, mỗi lần không đến nửa đêm đại khái bà sẽ không về nhà, đương nhiên như thế bà đã giúp hai anh em Tưởng gia có vô vàn thời gian ở bên nhau.
Một chiếc bánh kem, hai bát mì trường thọ, anh em Tưởng gia luôn tổ chức sinh nhật rất đơn giản, món trước là do Tưởng Trạch Thần cung cấp, món sau là do Tưởng Trạch Hàm tự mình xuống bếp làm ra.
—— Không thể không nói, khi Tưởng Trạch Thần nhìn thấy anh hai nhà mình đeo tạp dề đứng trong bếp, tròng mắt cũng sắp rơi xuống…
Hương vị mì trường thọ… Đối với đầu lưỡi kén chọn của Tưởng Trạch Thần mà nói kỳ thực cũng không được ngon lắm, nhưng cậu vẫn cứ tâng bốc tay nghề bếp núc của anh trai lên tận chín tầng mây, không có chút nào chột dạ vì nghĩ một đằng nói một nẻo. Dù sao, chỉ bằng việc Tưởng Trạch Hàm lần đầu tiên xuống bếp mà nói, bát mì trường thọ này đã có giá trị bất phàm rồi.
Dựa theo lệ thường, phải thổi tắt nến trước rồi mới cầu nguyện. Đối với chuyện này, Tưởng Trạch Thần cho tới bây giờ đều là cười nhạo, có điều lúc này đây, cậu phá lệ mà ngưng mắt nhìn ánh nến, ước mong"Hy vọng có thể cùng Tưởng Trạch Hàm vẫn luôn bảo trì tình nghĩa anh em".
—— Không thể không nói, cầu nguyện và những thứ như thế thật ra đều là gạt người, sau này khi bị nhận giáo huấn Tưởng Trạch Thần đã không thèm đi tin tưởng mấy chuyện cầu nguyện vớ vẩn như thế nữa!
Rút ra mấy ngọn nến, cầm lấy dao miễn miễn cưỡng cưỡng đem bánh kem chia ra, Tưởng Trạch Thần ngẩng đầu liền nhìn thấy Tưởng Trạch Hàm cầm tới một chai rượu đỏ, không khỏi có chút giật mình "Anh à? Anh muốn uống rượu sao?"
"Đúng vậy, Tiểu Thần cũng đã mười bảy tuổi rồi, có muốn nếm thử một chút hay không?" Tưởng Trạch Hàm cười tươi rói, khui nắp chai rồi thuận miệng hỏi, nhìn qua tâm tình anh không tồi.
Tưởng Trạch Thần nhìn chất lỏng đỏ sẫm trong ly thủy tinh trong suốt, không tự chủ được mà nuốt nước miếng, hai mắt tỏa ánh sáng "Em có thể uống rượu sao? Dạ! Em muốn uống!"
Lập tức, cậu liền nhìn thấy trước mặt mình xuất hiện thêm một chiếc ly thủy tinh nữa.
Tưởng Trạch Thần vui mừng đến nỗi rơi lệ đầy mặt, từ khi trọng sinh quay về lúc còn bé, cậu đã bao nhiêu lâu chưa động tới một giọt rượu nào?! Khi còn bé là vì giả làm bé ngoan cho nên không dám nói, mà sau khi lớn lên thì bị Tưởng Trạch Hàm trông coi gắt gao, tuy rằng ngẫu nhiên có thể cùng Lý Thiệu Minh trộm phóng túng một chút nên cũng không phải là hoàn toàn chưa uống rượu, nhưng mà chưa bao giờ dám uống quá mức.
Cho nên, Tưởng Trạch Thần căn bản chưa bao giờ được uống thả cửa, thậm chí ngay cả mùi rượu cũng không dám lưu lại trên người — phải biết, đời trước Tưởng gia nhị thiếu chính là cao thủ "nốc" rượu, để một tên quỷ rượu lập tức hoàn toàn kiêng rượu, đây quả thực gian nan không kém cai thuốc phiện đó nha!
—— Mà lúc này đây, anh hai vốn nghiêm khắc như người cha khó tính cấm đủ mọi thứ từ uống rượu hút thuốc tới chơi đêm lại chủ động hỏi cậu có muốn uống rượu hay không, Tưởng Trạch Thần gần như kích động đến phát run! Đây là chỗ tốt của trưởng thành sao?!
Cố gắng làm ra một bộ tò mò, bưng ly rượu lên, Tưởng Trạch Thần thật cẩn thận liếc Tưởng Trạch Hàm một cái, phát hiện anh vẫn như cũ cười tủm tỉm nhìn chăm chú vào cậu, cũng không có ý tứ ngăn cản, cuối cùng cậu cũng lớn gan uống liền một hơi.
—— Nhất thời, Tưởng Trạch Thần cảm thấy bản thân hạnh phúc đến sắp bay lên thiên đường, cảm giác hoài niệm này thật sự khiến người ta muốn rơi lệ…
"Thế nào?" Tưởng Trạch Hàm cười khẽ hỏi.
"Cũng được ạ." Tưởng Trạch Thần nghiêm mặt, đè xuống hưng phấn của mình, tỏ thái độ không có gì đặc biệt.
"Công việc của Tiểu Thần là diễn viên, về sau ắt không thể thiếu yêu cầu xã giao, trên bàn tiệc bị mời rượu là chuyện thường tình, sớm một chút thích ứng và học uống rượu cũng là điều tốt." Tưởng Trạch Hàm gật gật đầu, hơi hơi nâng lên chén rượu, biểu tình đứng đắn kèm theo ngữ khí nghiêm túc.
Tưởng Trạch Thần đương nhiên liên tục gật đầu, thề son thề sắt cam đoan rằng mình tuyệt đối sẽ "Sớm học uống rượu thành thạo".
Bánh kem, mì trường thọ, rượu đỏ, ba thứ này xếp chung một chỗ thật sự chẳng có mùi vị gì đặc biệt, nhưng mà Tưởng Trạch Thần lại ăn đến thực vui vẻ — hoặc là nói, uống đến vui vẻ ngất trời.
Đợi cho nửa chén rượu kia nhanh chóng bị uống cạn, Tưởng Trạch Thần đôi mắt đầy trông mong mà nhìn về phía Tưởng Trạch Hàm, bộc lộ ra biểu tình cầu "rượu".
"Muốn uống thì uống đi, dù sao ngày mai cũng không có chuyện gì cần làm." Vẫn như cũ còn hơn nửa ly, chân chính là đang "thưởng thức" rượu, Tưởng Trạch Hàm khó được ôn hòa gật gật đầu, nhân từ đáp ứng, dặn dò "Cẩn thận uống nhiều sẽ đau đầu đấy, bình rượu đỏ này cũng lâu năm rồi, tuy rằng vị ngon nhưng cũng rất ngấm."
"Yên tâm yên tâm, em có chừng mực!" Tưởng Trạch Thần liên tục gật đầu, sợ Tưởng Trạch Hàm đổi ý mà đem bình rượu chộp vào tay mình, lại tự rót cho mình một ly.
Tưởng Trạch Thần cho tới bây giờ chưa bao giờ nghĩ tới việc mình sẽ bị mấy ly rượu đánh gục, bởi vì cậu đối với tửu lượng đời trước của mình rất tin tưởng, tự nhận là đại vương bàn rượu, ngàn chén không ngã, chỉ tiếc cậu quên tửu lượng của mình cũng không phải trời sinh mà là ngày ngày rèn luyện ra, về phần cậu bây giờ đã mười mấy năm không uống được bao nhiêu nên cơ bản chỉ có thể xem như tên tay mơ một chén choáng váng, hai chén ngất ngư, ba chén liền gục mà thôi.
—— Vì thế, theo lẽ tự nhiên, dựa vào tửu lượng sau khi trưởng thành của mình đời trước, Tưởng Trạch Thần dũng cảm rót đủ bốn chén vơi sau đó liền hoàn toàn nằm úp sấp, khiến Tưởng Trạch Hàm vốn thấy cậu chắc chắn kiên định như thế nên tính đánh du kích dài lâu liền dở khóc dở cười.
Để ly rượu trên tay xuống, Tưởng Trạch Hàm vươn vai xoay thắt lưng một cái liền đứng lên, ung dung đến bên người Tưởng Trạch Thần đang đỡ đầu ánh mắt mê ly còn thần trí lại sớm đã bay đến chín tầng mây. Anh vươn tay chọt chọt đầu của cậu, cười dịu dàng rồi nhẹ giọng oán giận "Anh còn tưởng rằng tửu lượng của em rất cao nữa đấy, không nghĩ tới mới thế đã say rồi, trước đây cùng đoàn phim tham dự tiệc rượu thế mà lại không hề uống say lần nào, thật sự là làm người ta khó có thể tin."
Bị anh hai nhà mình chọt chọt đầu, Tưởng Trạch Thần thân thể nghiêng vẹo, mềm nhũn như muốn ngã ngửa xuống đất, kết quả bị Tưởng Trạch Hàm vươn tay ôm lấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!