Tưởng Trạch Thần không biết mẹ mình tuy ở mặt ngoài thỏa thuận nhưng ở trong lòng có thật sự đồng ý với mình hay không, cho dù như thế nào thì việc tạm thời cùng Tưởng phu nhân đạt thành nhất trí vẫn khiến cậu thở phào một hơi. Đời trước đã té một vố đau, Tưởng Trạch Thần bất kể lợi dụng biện pháp gì cũng không tính toán nối gót theo đời trước, cho nên nếu cần thiết, cho dù để mẹ mình thương tâm khổ sở cùng thất vọng, cậu cũng tuyệt đối sẽ không thỏa hiệp.
Lễ truy điệu cùng tang sự của cha Tưởng được tiến hành đâu vào đấy dưới sự sắp xếp của Tưởng phu nhân cùng Tưởng Trạch Hàm, tuy rằng hình dung như thế này có phần không thỏa đáng, nhưng mà hình thức quả thật vô cùng hoành tráng và náo nhiệt.
Thân là thương nhân, vòng xã giao của cha Tưởng rất rộng, loại người nào cũng đều kết thân, mà mặc kệ có quen với cha Tưởng hay không thì ai cũng chen vào một chân —— cũng chẳng phải là đơn thuần truy điệu cha Tưởng, trọng yếu hơn là tới xem tư chất của người kế thừa Tưởng thị tương lai, dựa vào đó quyết định thái độ kế tiếp đối với xí nghiệp Tưởng thị.
Có thể nói, đây là Tưởng Trạch Hàm lần đầu tiên lấy thân phận người đứng đầu Tưởng thị xuất hiện tại trường hợp công cộng, ý nghĩa cực kỳ sâu xa.
Đối với việc này, Tưởng Trạch Thần rất có tự mình hiểu lấy mà lui đến một bên làm phông nền, toàn quyền ném cho Tưởng Trạch Hàm đi xử lý, dù sao đời trước Tưởng gia nhị thiếu cũng không có địa vị gì trong trường hợp này, cậu sớm đã thành thói quen. Chẳng qua Tưởng phu nhân lại dị thường không quen nhìn con trai nhà mình "Không màng danh lợi" như thế, nên dẫn tới bà càng thêm bất mãn oán giận với Tưởng Trạch Hàm, cho rằng là anh khiến Tưởng Trạch Hàm không được nổi bật.
—— Đối với chuyện này, Tưởng Trạch Hàm cũng thực bình tĩnh, dù sao mẫu thượng đại nhân nhà cậu cho tới bây giờ chưa bao giờ thuận mắt Tưởng Trạch Hàm. ╮(╯▽╰)╭
Thế giới sẽ không bởi vì thiếu đi một người mà đình chỉ vận động, khi tro cốt cha Tưởng xuống mồ an nghỉ, sau khi hết thảy trần ai lạc định, sinh hoạt Tưởng Trạch Thần khôi phục như những ngày trước đó, đến trường – quay phim
- cùng bạn bè nô đùa, duy độc biến hóa chính là trong nhà nhiều hơn một con người —— Tưởng phu nhân. Hơn nữa, bất đồng với lúc vợ chồng Tưởng gia cùng về nước, lúc ấy Tưởng phu nhân vẫn luôn chuyển vòng quanh cha Tưởng, hiếm khi phân tâm vì anh em Tưởng gia, hiện tại, Tưởng phu nhân biến thành chuyển vòng quanh Tưởng Trạch Thần.
Nói thật ra, Tưởng Trạch Thần đối với biểu hiện quyết đoán mà khí phách bốn phía khiến Tưởng phu nhân kinh sợ vài ngày trước của mình vẫn rất cực kỳ vừa lòng, bằng không cậu hiện tại đại khái sẽ ôn lại một lần nữa cuộc sống không hay ho sau khi cha Tưởng qua đời giống như đời trước.
Đời trước, thái độ Tưởng phu nhân đối với thằng con không cầu tiến của mình là dị thường bất mãn vì cậu sống quá phóng túng, mỗi lần hai mẹ con gặp mặt hầu như đều trôi qua trong cãi vã cùng trách cứ, quả thực làm cho người ta sứt đầu mẻ trán, mà đời này thì sao… Ngồi ở trước bàn ăn, ăn bánh táo nóng hổi mới ra lò khiến Tưởng Trạch Thần hạnh phúc thỏa mãn mà híp mắt, toàn thân không chỗ nào là không thỏa mái.
—— Không thể không nói, Tưởng phu nhân đem lý thuyết "Con đường ngắn nhất tới trái tim đàn ông là đi qua dạ dày " làm đến hoàn mĩ, tay nghề nấu ăn của bà quả thực là ngon số một!
Sớm thành thói quen làm một người vợ hiền dâu thảo, Tưởng phu nhân hết sức chuyên tâm để nối liền quan hệ với con trai mình —— vô luận là bởi vì muốn bù lại khoảng thời gian mà mình thiếu hụt con hay là muốn để Tưởng Trạch Thần hoàn toàn đứng ở phía bên mình —— bà xuất ra tất cả thủ đoạn của mình nên đương nhiên là khiến Tưởng Trạch Thần không thể nào chống đỡ, thậm chí mỗi khi Tưởng Trạch Hàm về nhà nhìn thấy thế thì biểu tình của anh đều không được tốt lắm.
—— Đương nhiên, ở trong mắt Tưởng Trạch Thần, đó là do anh bị chuyện của công ty biến thành mỏi mệt bất kham phiền muộn không thôi.
Tưởng Trạch Hàm sau khi học xong những môn học cơ bản thì một lòng dốc vào trong công ty, anh nghiễm nhiên đã rút đi thân phận sinh viên và trở thành người có địa vị xã hội. Dựa vào sự chăm chỉ thông minh từ bé nên anh nhanh chóng làm xong xuôi mọi việc, đối với trình tự hoạt động của công ty cũng vô cùng hiểu biết, hơn nữa trong tay anh lại cầm một số cổ phần lớn nên Tưởng Trạch Hàm trừ bỏ lúc ban đầu vì bận rộn mà cơ hồ cả ngày đứng ở trong công ty ra, sau khi rất nhanh đã đứng vững vàng gót chân, củng cố địa vị thì anh lại bắt đầu làm việc cùng nghỉ ngơi theo giờ hành chính. Bởi vì không cần tới trường nữa, cho nên anh đương nhiên không nguyện ở trong kí túc xá mà trở về ở trong Tưởng gia mà anh luôn tâm tâm niệm niệm.
—— Chỉ tiếc, người phụ nữ danh chính ngôn thuận chen chân vào giữa hai anh em anh thật sự có chút rất chướng mắt.
Vừa vào cửa, Tưởng Trạch Hàm liền nhìn thấy em trai nhà mình ngậm một miếng bánh táo, ngoan ngoan ngoãn ngoãn mà để Tưởng phu nhân tùy ý hôn trán của cậu, hình ảnh mẫu từ tử hiếu quả thực muốn chọc mù con mắt anh. Có điều, Tưởng Trạch Hàm là người có tu dưỡng tốt nên chỉ híp mắt lại liền treo lên tươi cười, mặt không lộ sắc đi vào phòng khách rồi lên tiếng chào hỏi Tưởng phu nhân.
Tưởng phu nhân e dè lãnh đạm rồi lại không mất lễ phép mà gật đầu đáp lại, sau đó xoay người vào phòng bếp, mà Tưởng Trạch Thần thì xấu hổ mà chớp chớp mắt, vội vàng nhiệt tình tiếp đón Tưởng Trạch Hàm đến ăn bánh ngọt mới ra lò.
—— Đã không có cha Tưởng, Tưởng phu nhân sẽ không cần phải giả bộ làm một bà mẹ kế hiền lành, dù sao Tưởng Trạch Hàm cùng Tưởng phu nhân không có thiện cảm với nhau đã là chuyện mà mọi người đều rõ ràng trong lòng. Còn Tưởng Trạch Thần cho dù không hy vọng mẹ mình cùng anh hai khó xử lẫn nhau nhưng cũng không thể miễn cưỡng cùng bức bách bắt người mẹ vốn không muốn rút chân ra khỏi tranh đấu Tưởng gia của mình lấy thái độ hòa nhã đối xử với người thắng Tưởng Trạch Hàm.
—— Làm nhân bị kẹp giữa hai lớp bánh như thế này, Tưởng Trạch Thần tỏ vẻ bản thân đã quen lắm rồi. →_→
"Bánh táo à em?" Làm như không thấy Tưởng phu nhân lãnh đạm, Tưởng Trạch Hàm đem áo vest treo lên trên cái giá móc, nới lỏng cà vạt đi đến bên cạnh bàn. Nhất thời, bộ dáng tinh anh nghiêm cẩn giỏi giang trở thành biếng nhác mà nhàn nhã, trong đôi mắt đen láy của Tưởng Trạch Hàm mang theo vui vẻ thoải mái, anh ngưng mắt nhìn Tưởng Trạch Thần, cả người tràn ngập thả lỏng cùng sung sướng.
"Dạ, mẹ làm đó anh, ăn ngon lắm nha!" Tưởng Trạch Thần liên tục gật đầu, cố gắng muốn thêm điểm cho mẹ mình trước mặt Tưởng Trạch Hàm, chỉ tiếc bởi vì ngoài miệng ngậm một miếng bánh táo quá lớn cho nên không nói được rõ câu: "Về sau nếu chọn bạn gái, em sẽ chọn người nào nấu ăn ngon!"
—— Nấu ăn ngon … Thử thách này hơi bị lớn, vậy nếu mời đầu bếp giỏi nhất tới làm thay thì thế nào?
Tưởng Trạch Hàm ánh mắt lóe lóe sáng, không dấu vết mà nhìn lướt qua phòng bếp, sau đó cúi người xuống, tại thời điểm Tưởng Trạch Thần còn không kịp phản ứng, anh nhanh chóng cắn một cái lên miếng bánh táo mà cậu ngậm ở ngoài miệng.
Gương mặt đột nhiên phóng đại, hơi thở ấm áp phả lên mặt khiến Tưởng Trạch Thần hoảng sợ, ngoài miệng buông lỏng, miếng bánh táo đáng thương không gì ngăn cản mà lướt qua quần áo rồi rơi xuống dưới đất, khó thoát vận mệnh đi gặp thùng rác.
"Anh hai!" Tưởng Trạch Thần có chút căm tức mà mặt đỏ lên, trừng mắt oán giận "Trong đĩa không phải còn nhiều lắm sao?! Anh làm chi lại tranh của em!"
"Anh không thích ăn đồ ngọt, ăn miếng lớn quá sợ không hết, cho nên để không lãng phí, anh cắn thử một miếng của Tiểu Thần xem hương vị ra sao là được rồi." Trong nội tâm tiếc nuối miếng bánh táo kia có phần lớn quá, Tưởng Trạch Hàm không có lòng hối cải chút nào, ngược lại anh càng chọc ghẹo em trai mình "Có điều nha, sao Tiểu Thần lại để nó rơi xuống đất mất rồi?
Rất lãng phí nha."
"… … Đây rốt cuộc là lỗi của ai vậy!" Bị đầu sỏ gây nên oan uổng mà lệ rơi đầy mặt, Tưởng Trạch Thần nổi nóng, vừa định giáo huấn ông anh hai thường xuyên đùa giỡn cậu bằng những trò kì lạ này, kết quả bị Tưởng phu nhân vừa đi ra khỏi phòng bếp mở miệng ngăn lại.
"Thần Thần, con sao có thể không biết lớn nhỏ với anh hai như thế? Anh hai con làm việc cả ngày hẳn là đang mệt mỏi lắm, không có sức cũng con chơi đùa đâu! Bài tập làm xong chưa? Còn không mau lên lầu làm bài tập đi!" Tưởng phu nhân ánh mắt sắc bén, ngữ khí nghiêm túc, hệt như là bà cô chủ nhiệm không được hoan nghênh nhất ở trường của Tưởng Trạch Hàm.
Nhất thời, Tưởng Trạch Thần ủ rũ, như khóc như tố mà liếc Tưởng phu nhân một cái, u oán quay đầu lên lầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!