Chương 39: (Vô Đề)

Kỳ thực, Tưởng Trạch Thần cũng từng tính qua có nên hay không đi ngăn chặn vụ tai nạn khiến cha Tưởng bỏ mình vào lúc cậu học lớp 11, dù sao nếu cha Tưởng không mất, Tưởng Trạch Hàm vô luận có năng lực như thế nào cũng phải mất vài năm mới có thể thực hiện kế hoạch dần dần thay thế cha Tưởng trong công ty. Mà vài năm ấy rất cần thiết với việc phát triển thực lực của Tưởng Trạch Thần — ít nhất, cậu có thể hoàn thành việc học trung học, thậm chí là học xong đại học, chân chính lấy thân phận "Người trưởng thành" để sinh hoạt độc lập.

Chỉ tiếc, vô luận Tưởng Trạch Thần cố gắng như thế nào cũng không thể nhớ lại thời gian chính xác khi vụ tai nạn đó xảy ra — thậm chí, cậu ngay cả chính mình đời trước rốt cuộc có biết tin đúng lúc hay không cũng không dám xác định.

Một đời trước, thời điểm Tưởng Trạch Thần biết được cha Tưởng bỏ mình là đúng vào lúc cậu đang sa đọa nhất, đánh nhau, tụ tập bài bạc, say rượu, hút thuốc, đua xe… Cơ hồ từ sáng tới tối cũng không ở nhà, trường học cũng không nghiêm túc đến mấy lần, cả ngày vô tri vô giác. Hồi tưởng lại tình cảnh ấy, Tưởng Trạch Thần thực sự cảm thấy khi đó bản thân mình chỉ có thể dùng từ cái xác không hồn để hình dung.

Thời điểm nhận được điện thoại Tưởng Trạch Hàm, cậu là đang uống rượu hay là đang mê man? Tóm lại, lần đầu tiên Tưởng Trạch Thần nghe được tin tức cha Tưởng mất, trạng thái của cậu cũng không mấy thanh tỉnh, thậm chí còn tưởng mình đang nằm mơ, mà cha Tưởng gặp chuyện không may lại là ở nước ngoài, cả cậu và Tưởng Trạch Hàm đều không có dịp nhìn mặt ông lần cuối.

Sau đó, là quay đầu nghênh đón đủ mọi loại chuyện rắc rối, sự vụ công ty, phân phối cổ phần, lễ tang cha Tưởng, mẹ cậu oán giận cùng dong dài không chừng mực, khắc khẩu cùng lửa giận, rườm rà phiền phức khiến Tưởng Trạch Thần chưa từng trải qua những chuyện như vậy đầu lớn như cái đấu, căn bản không rảnh chú ý chuyện dư thừa — cho dù "chuyện dư thừa" kia là quá trình tử vong của cha Tưởng.

Vô luận đào móc ký ức như thế nào, Tưởng Trạch Thần chỉ biết cha mình mất vào một ngày nào đó khi mình đang học lớp mười một, trên đường đi đàm phán với một đối tác làm ăn quan trọng, nguyên nhân tử vong là tai nạn xe ngoài ý muốn.

Không có thời gian, không có địa điểm, chỉ có kết quả cuối cùng — chẳng lẽ cậu phải nói cho cha Tưởng cùng mẹ cậu rằng mình được báo mộng, biết trước cha Tưởng tử vong?

Trước không nói tới việc hai vị đại nhân nhà cậu vẫn còn coi cậu là một đứa trẻ tùy hứng có thể tin hay không, một khi cậu nói, vô luận cha Tưởng là tránh thoát lưỡi hái tử thần hay là không thể tránh thoát, chờ đợi cậu tuyệt sẽ không phải là cái loại "Nhà tiên tri phong quang vô hạn" như trong tiểu thuyết.

—— Vô luận cả đời này biểu hiện ra cỡ nào khờ dại hồn nhiên, bản tính Tưởng Trạch Thần vẫn giống y như đời trước, là ích kỷ và lạnh lùng do đã trải qua ánh mắt trào phúng cùng khinh thường của người khác, còn có phản nghịch cùng cuồng vọng in hằn trong khung xương. Trong mắt cậu, mọi người bị chia thành ba bảy loại, người cậu nguyện ý trợ giúp cũng đồng dạng bị chia thành ba bảy loại, mà cha Tưởng, cho dù làm cha cậu hai đời, cũng tuyệt đối không thuộc về loại người cậu nguyện ý phiêu lưu đi giúp đỡ.

Bất hiếu thì thế nào? Tàn nhẫn thì làm sao? Gian nan cùng thống khổ, đời trước cậu đã phải trải qua quá nhiều, sống lại lần nữa, không phải để cậu lại thêm một lần lưng gánh áp lực, mà là vì sống để vui vẻ, hưởng thụ hạnh phúc.

Tưởng Trạch Thần không có thói quen tiêu xài phung phí thiện ý, cậu nguyện ý đi trợ giúp người khác, nhưng mà điều kiện tiên quyết là cậu không có tổn thất gì, cũng sẽ không gặp phiền toái gì, thậm chí tốt nhất là có thể đạt được chút hồi báo.

Sau khi khai giảng học kỳ I lớp 11, Tưởng Trạch Thần đánh giá thời gian không chênh lệch lắm, nhân dịp Tưởng phu nhân gọi điện thoại về, cậu giả vờ thành một đứa trẻ thiếu cảm giác an toàn mà nhắc khéo về vấn đề lái xe an toàn. Tưởng Trạch Thần tỏ ý, cậu vừa mới xem xong một bài báo mạng đưa tin về những sự cố giao thông, còn có cả video và hình ảnh, nội dung trong đó thật kinh khủng, ý nghĩa giáo dục rất mạnh, sau khi xem qua làm người ta kinh hồn táng đảm, làm hại cậu hiện tại đến trường hay tan học mà ngồi xe đều thực khó chịu.

Tưởng phu nhân không chút khách khí cười nhạo cậu một phen, lập tức lại an ủi Tưởng Trạch Thần rằng lái xe đưa đón cậu tới trường là người có kinh nghiệm lâu năm, lúc làm việc luôn suy nghĩ cho an toàn của đám trẻ, không cần nhanh chóng chỉ cầu an toàn, cho nên Tưởng Trạch Thần cũng không cần vì thế mà lo lắng.

Tưởng Trạch Thần giật giật khóe miệng nghe xong, buồn bực không thôi — Cậu chỗ nào là sợ hãi bản thân gặp tai nạn nha, cậu rõ ràng đang gián tiếp nhắc nhở Tưởng phu nhân cùng cha Tưởng, có được hay không?

—— Mà hình như… Đời trước cậu đích thực cũng chết vì tai nạn xe nha? Ô tô và những thứ như thế, thật sự quá không an toàn!

Bị Tưởng phu nhân an ủi thuận mao một phen, Tưởng Trạch Thần tỏ vẻ cảm giác của bản thân bây giờ tốt hơn nhiều, sau đó lại trịnh trọng nhắc nhở bà cùng cha Tưởng cũng phải chú ý an toàn, lại bị Tưởng phu nhân cười cười đáp ứng cho có lệ, ngược lại là vui mừng vì con của mình đã trưởng thành, biết quan tâm cha mẹ.

—— Được rồi, cậu đích xác là thằng con bất hiếu chưa bao giờ quan tâm cha mẹ.

Cúp điện thoại, biết rõ Tưởng phu nhân không đem lời của mình để trong lòng, Tưởng Trạch Thần nhún vai, cũng không tính toán nhúng tay vào. Dù sao cậu có thể liên lạc cũng chỉ có Tưởng phu nhân, cha Tưởng chưa bao giờ tự mình gọi điện thoại cho cậu — ở trong mắt cha Tưởng, đứa con trai cần ông quan tâm chỉ có Tưởng Trạch Hàm mà thôi, còn Tưởng Trạch Thần cũng chỉ là một người phụ thuộc của một cuộc hôn nhân không mấy quan trọng.

Về phần cha Tưởng có thể tránh thoát kiếp nạn đời trước hay không, liền nhìn vận mệnh an bài như thế nào.

Tuy rằng trong lòng như cũ đè nặng một tảng đá lớn, nhưng mà tự nhận là đã muốn "hết lòng quan tâm giúp đỡ" bạch nhãn nhi lang (Ý nói người tàn nhẫn/hung ác/vong ân bội nghĩa) Tưởng Trạch Thần cũng không tính toán để ý tới nhiều hơn nữa, vẫn vô tư vô tâm quay phim rồi lại học tập như thường ngày, cuối tuần thì dành phần lớn thời gian ở bên Tưởng Trạch Hàm, tính toán thừa dịp giai đoạn cuối cùng này mà xum xoe một chút, tranh thủ biểu hiện tốt đẹp để được xử lý khoan dung.

Không thể không nói, trải qua mấy năm nay tôi luyện, công lực diễn xuất của Tưởng Trạch Thần đã gần như đắc đạo, ngay cả nhân tinh như Tưởng Trạch Hàm cũng không hề nhìn ra được em trai mình giờ này khắc này đang vô cùng bất an lo lắng.

Cho dù thành tâm cầu nguyện "nhắc nhở" của mình hữu dụng, hy vọng cha Tưởng không cần chết bất ngờ khiến mọi người không kịp trở tay như đời trước, sau đó lưu lại một đống lớn cục diện rối rắm, nhưng mà thần chết đại khái cũng không quan tâm tới cái thay đổi nhỏ bé không đáng kể kia.

Khi Tưởng Trạch Thần đang ngáp dài kiêm thất thần trong lớp học, di động trong túi áo đột nhiên rung lên, một loại dự cảm không tốt liền thản nhiên sinh ra. Lấy điện thoại di động ra nhìn, thấy rõ ràng người gọi là Tưởng Trạch Hàm, cho dù sớm đã có chuẩn bị, Tưởng Trạch Thần cũng không nhịn được cảm thấy hô hấp của mình có chút khó khăn, tầm nhìn cũng hơi biến thành màu đen.

—— Tưởng Trạch Hàm biết rõ lịch trình hàng ngày của cậu, biết cậu khi nào rảnh khi nào không thể nghe điện, hơn nữa chưa bao giờ tính sai, tại thời gian Tưởng Trạch Thần đi học mà anh lại gọi điện thoại tới, đây là lần đầu tiên.

Tưởng Trạch Thần nhếch nhếch khóe miệng, cho dù không nhận điện thoại, cậu cũng đoán được chuyện gì đã xảy ra.

Ngẩng đầu nhìn lên bục giảng, chủ nhiệm lớp kiêm cô giáo số học đang tính toán ví dụ mẫu theo công thức đã cho, thầm mắng mình thế nhưng cũng sẽ vì loại chuyện này mà cảm thấy thấp thỏm lo âu, Tưởng Trạch Thần run rẩy vươn tay nhận cuộc gọi — cậu biết, cho dù mình hiện tại ở trong lớp học làm ra chuyện như vậy, cũng sẽ không bị cô giáo chỉ trích.

Khi cô giáo đang cau mày, đem ánh mắt phẫn nộ cùng bất mãn hướng về phía Tưởng Trạch Thần, thanh âm Tưởng Trạch Hàm cũng từ trong điện thoại truyền ra, bình tĩnh tới khó thể phát hiện ra lo sợ bất an trong ấy "Tiểu Thần à, em bây giờ vẫn ở trường sao?"

"Đúng vậy, anh hai, em vẫn ở trong trường." Tưởng Trạch Thần ngữ khí vững vàng, ánh mắt lại nhìn chăm chú vào cô giáo đang sải bước về phía mình.

"Vậy ngồi yên trong lớp đi nhé, anh hai lập tức đến đón em, không được chạy loạn, biết không?" Tưởng Trạch Hàm nói rất nhanh, thậm chí còn có vài phần nghiêm khắc.

"Dạ, em đã biết." Tưởng Trạch Thần ngoan ngoãn đáp ứng, có điều không đợi cậu hỏi đã xảy ra chuyện gì, đã bị ngữ điệu có chút bén nhọn của cô giáo đánh gãy, "Tưởng Trạch Thần! Cô biết em có công việc yêu cầu tùy thời liên hệ, nhưng như vậy cũng không có nghĩa là em được nhận điện thoại trong lớp, làm mất trật tự lớp học được!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!