Sau khi an ủi xong em trai nhà mình, vốn đã vô cùng quan tâm tới những tin tức liên quan tới Tưởng Trạch Thần, anh hai Tưởng gia đương nhiên lại càng thêm nghiêm túc mà đọc gần hết những bài post trên trang nọ, cho nên ở một đoạn thời gian sau khóa học quân sự, trong một phòng ký túc nào đó vẫn liên tục có áp suất thấp, cực kỳ khiến cho người ta sợ hãi.
Đỗ Lỗi: Chuyện này không đúng nha! Rõ ràng tuicảm thấy Tưởng Trạch Hàm bạn học từ lời nóiđến cử chỉ đều vẫn như cũ, ngay cả độ nâng khóe miệng đều không có biến hóa vượt quamảy mảy một milimet, nhưng cỗ cảm giác vật thể lạ chớ quấy rầy này là chuyện gì xảy ra?!
Cảm xúc của Tưởng Trạch Hàm hiện tại tuyệt không tốt lành chút nào, dù sao cậu bé bị người ta YY kia là người mà anh nâng trong tay ngậm trong miệng với đủ loại rối rắm nhưng lại căn bản không dám hạ thủ hạ khẩu nha! Không kể tới chuyện em trai yêu quý của mình bị người ta gán ghép thành đôi với người nào đó cũng đủ khiến anh nóng giận khó chịu, lại còn là cái loại tưởng tượng "vô bờ bến" thế kia thì hỏi làm sao mà Tưởng Trạch Thần anh còn có thể nhẫn nhịn xuống được?!
—— Tưởng Trạch Hàm thiệt tình có chút hối hận trước đây tại sao không học qua kỹ thuật hacker, bằng không lúc này anh sẽ đem mấy cái diễn đàn cùng mấy bài post kia hack đến không còn mở nổi nữa!
Đương nhiên, hết thảy những điều này là trong lúc nóng giận nghĩ ra mà thôi, Tưởng Trạch Hàm biết cái gì gọi là "Lửa rừng đốt không hết, gió xuân thổi tới lại mọc lên", cho dù anh có hack hết những bài post kia, chỉ cần cái phong trào này bất diệt, đám người kia cũng sẽ tại địa phương khác bắt đầu lại từ số không, cho nên anh chỉ đành nhẫn nhịn cái đám trên internet.
Trừ bỏ không thích em trai mình bị người não bổ đủ loại "cua đồng", anh hai Tưởng gia còn có một chuyện càng thêm buồn bực phiền lòng, mà cái chuyện phiền lòng này làm anh cơ hồ mỗi buổi tối đều khó có thể ngủ yên.
Đại khái là đã thấy đủ loại văn vẻ cho tới hoạt họa tranh ảnh lấy em trai mình làm nhân vật chính, đủ loại ảo tưởng nguyên bản bị gắt gao khắc chế nay lại mọc nhanh như nấm sau mưa, quả thực làm cho Tưởng Trạch Hàm trở tay không kịp — thật sự là nhẫn không nổi… Càng không cần phải nói cảnh trong mơ buổi tối không thể bị không chế là đủ loại điên loan đảo phượng sắc tình tới ghẹo người.
Lại một lần từ trong mộng bừng tỉnh, Tưởng Trạch Hàm chậm rãi ngồi dậy, áp lực giơ tay lên, bắt lấy lọn tóc ướt đẫm trên trán.
—— Được rồi! Không nên cầm thú như vậy! Đây chính là em trai bảo bối mà mày vẫn luôn không muốn dọa sợ! Hơn nữa em ấy mới mười ba tuổi! Em ấy còn quá nhỏ!
Hít sâu, chậm rãi phun ra ức khí trong cơ thể, rốt cuộc cố gắng để tâm tình đang bốc lên cuồn cuộn của mình được bình tĩnh lại, Tưởng Trạch Hàm quét mắt một vòng ba vị bạn cùng phòng vẫn luôn ngủ say như cũ, thật cẩn thận mà xốc lên chăn mỏng, leo thang xuống giường.
—— Lần đầu tiên ở tại ký túc xá – loại địa phương không hề có sự riêng tư cơ bản, thế nhưng còn gặp được loại chuyện gay go thế này, Tưởng Trạch Hàm thật sự là vừa xấu hổ vừa bị bứt rứt tới cáu kỉnh…
—— Vì thế, dưới sự xâm nhập của áp suất thấp từ anh hai Tưởng gia, sau khi mười lăm ngày học quân sự kết thúc, ba người bọn Đỗ Lỗi nhiệt liệt vui vẻ đưa tiễn anh hai Tưởng gia "Về nhà thăm người thân", sau đó kích động đến run rẩy không thôi, chỉ cảm thấy không khí trong ký túc xá nhất thời rực rỡ hẳn lên, nhẹ nhàng khoan khoái làm cho người ta muốn rơi lệ…
Về phần chuyện đầu tiên sau khi Tưởng Trạch Hàm về nhà, là lôi kéo Tưởng Trạch Thần đi rạp chiếu phim cùng xem [Mộng Quỹ].
—— Đây là một trong những việc mà anh em Tưởng gia cùng làm với nhau sau khi bộ phim do Tưởng Trạch Thần tham gia được công chiếu, tuy rằng Tưởng Trạch Thần đã xem qua phim một lần rồi, nhưng thân là một diễn viên chuyên nghiệp, xem đi xem lại bộ phim mình đóng, nghiền ngẫm những khuyết điểm cùng thiết sót, cũng là phi thường trọng yếu.
Chỉ tiếc, ở rạp chiếu phim lúc này đây, anh em Tưởng gia hai người đều không thể khắc chế bản thân nghĩ tới đủ loại não bổ, ngay cả bộ phim nói về cái gì cũng không chú ý tới.
—— Hủ nữ cùng CP văn vân vân hại chết người nha!! Điều này cũng chẳng trách anh em Tưởng gia sau khi từ rạp chiếu phim đi ra đều mặt mày âm trầm, đủ loại không thoải mái.
Ngạn ngữ nói "tái ông mất ngựa, hoạ phúc khôn lường", Tưởng Trạch Thần tuy rằng bởi vì ở trong [Mộng Quỹ] biểu hiện xuất sắc mà thân hãm "Scandal hồng phấn", nhưng cũng đồng dạng nhờ diễn xuất vượt trội mà tỏa sáng trước mắt mọi người, rốt cuộc trổ hết tài năng thoát khỏi loại hình tượng "Vai phụ phối hợp diễn biểu hiện thường thường", được không ít đạo diễn biên kịch nhìn trúng, xem như cũng được tới bước nhảy vọt trong sự nghiệp diễn viên.
—— Đương nhiên, bởi vì cùng tuổi với Lê Chu, cạnh tranh kịch liệt, cho nên những nhân vật chính trên cơ bản mọi người vẫn sẽ lựa chọn Lê Chu, nhưng phần diễn nam phụ trọng yếu ngược lại tìm đến không ít. Thậm chí, bởi vì Lê Chu tại [Mộng Quỹ] diễn xuất ưu tú nên đoạt được nhiều giải thưởng quan trọng, địa vị trong giới gia tăng mãnh liệt, không ít đoàn làm phim có chi phí chế tác thấp mời không nổi diễn viên đắt giá, ngược lại liền có khuynh hướng mời Tưởng Trạch Thần diễn, xem như cho cậu càng nhiều con đường để lựa chọn.
Tưởng Trạch Thần rốt cuộc từ trình độ "Khó có được nhân vật, mặc kệ nhân vật gì đều nhận vai", quá độ tới có thể có cơ hội chọn kịch bản chọn nhân vật, có điều cũng nhờ ánh mắt của Tưởng gia nhị thiếu coi như không tồi, cho nên cậu lựa chọn kịch bản tám chín phần mười cũng đều sẽ có Lê Chu tham diễn.
—— Ừm, thuyết minh nhân vật cấp độ thiên vương tương lai – Lê Chu ánh mắt cũng rất được.
Tưởng Trạch Thần cũng không cố ý chọn những bộ phim không có Lê Chu đóng để nhận, ngược lại, cậu sẽ không bởi vì "Scandal" mà buông tha cho bộ phim và nhân vật mà mình nhìn trúng, vì như thế nên đại đa số nhân vật của Tưởng Trạch Thần vẫn buộc chặt với nhân vật của Lê Chu, mà độ nóng của CP trong [Mộng Quỹ] cũng vẫn chưa kịp nguội lạnh, thậm chí có không ít cô nàng còn từ nhân vật CP mơ tới thành CP người thực, quả thực làm cho Tưởng Trạch Thần vẫn luôn chú ý loại đề tài này hận không thể phun máu đầy màn hình.
"Thật ra, tập quen là được rồi, cậu có thể đổi góc độ suy nghĩ một chút nha, tớ cảm thấy bản thân mình vô luận là bề ngoài hay tài hoa đều rất xuất sắc, có thể cùng tớ thành CP, cậu cũng không chịu thiệt mà!" — đây là Lê Chu bình tĩnh an ủi.
"Cút đi! Trừ phi cậu biến thành em gái xinh đẹp, bằng không lão tử chịu thiệt muốn chết!" — đây là Tưởng Trạch Thần kiên định trả lời.
"Trong giới này, giới tính là mây bay nha… Thật ra Thần Thần cậu chỉ nghẹn khuất vì cái gì ở trong CP cậu đều bị đặt ở vị trí "thụ" đi?" — đây là Lê Chu quyết đoán nhận định.
"Lão tử chỗ nào thụ?! Chỗ nào thụ?! Lão tử chỉ là phát dục tương đối muộn mà thôi! Chờ đến khi lão tử trưởng thành, cũng vẫn là người đàn ông rất manly đó!" Nhớ lại bộ dáng đời trước của mình, Tưởng Trạch Thần đủ loại nghẹn khuất.
"Thật ra thì… Đây cũng không phải là vấn đề diện mạo, mà là vấn đề khí thế…" Đồng dạng bị đại đa số người coi là "Mặt trắng thư sinh", thiên vương tương lai buông xuôi tay.
"…Cút đi!"
Bất đồng với Tưởng Trạch Thần sự nghiệp lên như diều gặp gió, chị của Tống Nhạc lại vẫn không thoát khỏi cái kiếp bị vùi lấp trong giới nghệ sĩ. Cô không có tư chất để nổi tiếng, lại không muốn cúi đầu trước các loại "Quy tắc", cho nên vẫn luôn đều bị vây trong trạng thái tuyết tàng(1), cho dù Tống Nhạc thuận lợi lấy được giấy phép người đại diện, trở thành người đại diện của cô rồi dốc sức chạy lên chạy xuống móc nối đủ loại quan hệ, cũng bất lực cải thiện tình hình hiện nay.
Cuối cùng, chị gái Tống Nhạc vô lực tiếp tục, sau khi hết hợp đồng với công ty thì ảm đạm rời khỏi giới giải trí, mà Tống Nhạc vẫn luôn lấy chuyện giúp đỡ chị mình làm mục tiêu thì được một mình giữ lại, bắt đầu đối với con đường đời sau này của mình đủ loại mê mang.
Đương nhiên, vốn luôn nhìn chằm chằm "miếng thịt béo" Tống Nhạc từ lâu như Tưởng Trạch Thần khẳng định sẽ không buông bỏ cơ hội tốt này, lập tức đem kẻ vẫn bị vây trong thời kỳ thất nghiệp, dưới tay không có bất luận nghệ sĩ nào kéo đến bên cạnh mình, chụp lên mũ "người đại diện của Tưởng Trạch Thần".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!