Gần như là cả mùa hè đều cùng tiến cùng xuất đi du lịch, khiến quan hệ thân mật giữa Tưởng Trạch Thần cùng Tưởng Trạch Hàm lần thứ hai ấm lên, đợi đến khi về nước trước ngày khai giảng, lúc Tưởng Trạch Hàm chuẩn bị dọn vào kí túc xá, Tưởng Trạch Thần có chút u buồn mà phát hiện mình thế mà lại khó có thể thích ứng với cuộc sống không có Tưởng Trạch Hàm bên cạnh.
"Tiểu Thần, ngoan, anh hai vẫn ở B thị mà, lúc không có tiết thì đều có thể tới tìm Tiểu Thần, Tiểu Thần cũng có thể tới tìm anh, cho nên chúng ta vẫn sẽ gặp mặt thường xuyên —— đúng rồi, thứ bảy chủ nhật anh sẽ về nhà ở." Sờ sờ tóc Tưởng Trạch Thần, Tưởng Trạch Hàm cũng đồng dạng đè xuống đủ loại không muốn xa cùng nôn nóng mà dịu dàng an ủi.
"… Em mới không phải không thể rời xa anh!" Hòng chứng minh bản thân "Đã là người lớn", Tưởng gia nhị thiếu quay đầu né tránh anh hai nhà mình trấn an, ngạo kiều mà ngẩng đầu trả lời.
"Được rồi, là anh hai không xa được Tiểu Thần." Biết nghe lời phải mà sửa lại miệng, Tưởng Trạch Hàm ôm chặt bả vai em trai mình, nhẹ nhàng cọ cọ cổ cậu, không dấu vết hôn lên một nụ hôn thật khẽ "Tiểu Thần nhớ phải tới tìm anh hai đó nha, lúc anh hai tới tìm em cũng không được thoái thác rằng không có thời gian để ý tới anh hai, biết chưa?"
"… Em đã biết rồi mà, nhưng đầu cấp III cũng bận rộn lắm, em không cam đoan chắc chắn đâu nha." Tưởng Trạch Thần tiếp tục không được tự nhiên mà ngạo kiều.
"Không được về muộn, không được tới nơi mà thiếu nhi không nên tới, ăn cơm phải đúng bữa, không được thức đêm chơi trò chơi đến quá muộn, anh sẽ tùy lúc mà kiểm tra bất ngờ, còn có, không được kết giao bạn gái, bằng không… Em tự hiểu…" Tưởng Trạch Hàm mỉm cười, ngữ khí nhu hòa.
Tưởng Trạch Thần đánh cái rùng mình, cứng ngắc mà gật gật đầu —— Bà quản gia hay lải nhải, ghét nhất!
"Tiểu Thần ngoan nhất mà, không phải anh hai cấm đoán em gì đâu, mà là muốn tốt cho em thôi, biết không? Em bây giờ còn quá nhỏ, tự chủ không mạnh, thói xấu là phải ngăn chặn ngay từ nhỏ." Hiểu được một vừa hai phải, anh hai Tưởng gia thấy biểu tình trên mặt em trai nhà mình sắp sửa có tư thế biến đổi từ "Thuận theo" thành "Không kiên nhẫn", lập tức ngừng lại giáo dục, bắt đầu rót mật "Đương nhiên, anh biết Tiểu Thần khẳng định sẽ không để cho anh thất vọng, ai cũng không nghe lời hiểu chuyện bằng Tiểu Thần nhà anh."
Tưởng Trạch Thần nội ngưu đầy mặt mà quay đầu —— ngụy shota bị coi thành tên nhóc con thật sự là tổn thương không khỏi nổi nha…
Loại "Nhắn nhủ trước lúc chia tay" này không biết đã xảy ra bao nhiêu lần trước khi Tưởng Trạch Hàm đi ghi danh, ngay tại khi Tưởng Trạch Thần sắp nghe đến chai tai, cậu rốt cục có thể vui vẻ đưa tiễn anh hai nhà mình rời đi.
Ngày ghi danh của đại học được tổ chức sớm hơn khai giảng cấp III của Tưởng Trạch Thần, bởi vì khóa huấn luyện quân sự có kỳ hạn tận mười lăm ngày, cho nên Tưởng Trạch Thần còn đang được nghỉ hè tất nhiên sẽ đi báo danh cùng Tưởng Trạch Hàm, thuận tiện chiêm ngưỡng trường đại học nổi tiếng nhất đất nước này ——Tưởng Trạch Thần đối với loại địa phương đầy mùi học hành này cũng không có thiện cảm gì cho cam, cho nên đời trước chưa bao giờ đặt chân tới nửa bước.
Những đồ đạc cần cho việc nội trú trong trường đều do người giúp việc và trợ lý trong công ty cha Tưởng chuẩn bị cùng thu xếp, đương nhiên cái chuyện cần cái gì và chuẩn bị ra sao, anh em Tưởng gia chưa bao giờ phải quan tâm tới "việc nhỏ" như thế, bọn họ chỉ cần nhớ rõ phải mang bản thân đi tới trường vào đúng hôm đó là được.
Giống như Tưởng Trạch Thần có nhiều quan hệ xã giao trong giới truyền thông, Tưởng Trạch Hàm cũng có bạn bè tương đối thân thiết. Tục ngữ nói vật họp theo loài, bạn bè Tưởng Trạch Hàm đương nhiên cũng không khác anh là mấy, đều là " Con cưng của trời". Hai người bạn của anh đều là tân sinh mới trúng tuyển năm nay, thêm một đàn anh năm hai, hai vị đàn anh năm ba, sáu người thì sắp tốt nghiệp, cùng nhau lo liệu thủ tục nhập học, làm quen vườn trường.
Đối với đám người kia, Tưởng Trạch Thần đều là không quen cho lắm, theo bản năng cảm thấy khí tràng cùng bọn họ bất hòa, nên chỉ trầm mặc để Tưởng Trạch Hàm dắt đi, nhu thuận giữ vững chức vị em trai ngoan.
Tương phản, đám người kia đối với Tưởng Trạch Thần ngược lại có chút nhiệt tình đến ngoài dự liệu của cậu, có điều chắc cũng đều là nể mặt Tưởng Trạch Hàm—— cùng đời trước giống nhau, thuộc tính đệ khống của Tưởng Trạch Hàm là chuyện mọi người đều biết.
"À này, các cậu chờ một chút được không? Em gái của tôi hôm nay cũng nhập học, tôi tính chờ con bé, hẳn là lập tức sẽ đi tới đây đấy. Con bé cùng khoa với Tưởng Trạch Hàm, các cậu lát nữa cũng làm quen với nó đi, về sau cũng dễ dàng giúp đỡ nhau hơn, em của tôi cũng chỉ đành giao cho cậu thôi đấy!" Vừa nói giỡn vừa vỗ vai Tưởng Trạch Hàm, thanh niên tên là Trương Thụy đã học năm ba lộ ra tươi cười có phần chọc ghẹo, chớp chớp mắt mà nói "Cái khác tôi không dám nói, nhưng em gái tôi tuyệt đối là một mĩ nữ đó nha!"
"Em gái của anh, em trai của em." Tưởng Trạch Hàm khéo léo mà cười đáp lại, nhẹ nhàng bâng quơ đem trách nhiệm từ trên người mình đẩy ra "Em gái anh thì tự anh phải trông nom, em không đảm đương nổi đâu, một mình Tiểu Thần liền đủ để em phiền lòng lắm rồi."
"Anh nói cậu nha, sao mà cái cậu này chẳng thú vị gì cả? Một trong những việc quan trọng khi lên đại học không phải là tìm bạn gái sao? Cứ em trai em trai mãi, cậu tính đem em trai nhà mình rước về làm lão bà hay sao hả?" Chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mà cắn răng, Trương Thụy hung hăng khinh bỉ liếc Tưởng Trạch Hàm một cái.
Tưởng Trạch Hàm cười cười, không trả lời, chính là Tưởng Trạch Thần cảm giác anh nắm tay mình càng thêm chặt hơn, không khỏi nghi hoặc mà liếc mắt nhìn anh —— chỉ tiếc cũng không thể nhìn ra một tí ti nào từ nụ cười hoàn mĩ trên mặt ai kia.
Tưởng Trạch Hàm lấy sự im lặng để trả lời, làm cho Trương Thụy cảm giác mình như đang đánh vào trên gối bông, không biết làm sao mà đành đổi đề tài khác, bắt đầu truyền kinh nghiệm và những việc cần chú ý trong lúc học quân sự.
Cũng không lâu lắm, một nữ sinh mặc váy liền thân màu xanh nhạt bước xuống cửa xe dừng ở cổng trường, hơi hơi cong lên khóe miệng, da thịt trắng nõn, đôi mắt bình tĩnh mà đầy thông tuệ, phối hợp với mái tóc đen mềm như lụa buông ở trên vai, hoàn toàn là tiểu thư khuê các mang khí chất xuất chúng.
Vẫn luôn nhàm chán mà nhìn xung quanh, Tưởng Trạch Thần là người đầu tiên chú ý tới thiếu nữ, nhất thời, ánh mắt của cậu sáng ngời, mãnh liệt quay đầu nhìn về phía anh hai nhà mình.
"Làm sao vậy, Tiểu Thần?" Đang không chút để ý mà lắng nghe bạn bè lảm nhảm linh tinh, Tưởng Trạch Hàm lập tức tiếp thu được một cái nhìn cực nóng từ Tưởng Trạch Thần, thấp giọng dò hỏi.
"… Không có việc gì." Tưởng Trạch Thần chớp chớp mắt, có chút tiếc hận —— cậu cũng không thể nói mình mới nhìn thấy chị dâu tương lai nha, vì thế nên mới muốn quan sát phản ứng của anh hai nhà mình một chút mà thôi!
"Tiểu Dĩnh, nơi này!" Cùng lúc đó, cũng thấy được thiếu nữ đang nhìn xung quanh, Trương Thụy vội vàng đưa tay hô một tiếng, kêu nữ sinh lại đây.
—— Trương Dĩnh, bà xã đời trước của Tưởng Trạch Hàm, ngay tại thời điểm Tưởng Trạch Thần không hề chuẩn bị mà đột nhiên xuất hiện tại trước mắt cậu —— đương nhiên, hiện tại trừ bỏ Tưởng Trạch Thần, ai cũng không biết được quan hệ trong tương lai của cô cùng Tưởng Trạch Hàm.
Trương Dĩnh vô luận là bề ngoài hay là khí chất đều là giai nhân khiến người ta rung động, cùng Tưởng Trạch Hàm chung một khoa, đại học bốn năm sớm chiều ở chung, cũng không lạ khi cô sẽ trở thành bà xã của Tưởng Trạch Hàm. Thậm chí Tưởng Trạch Thần đều có chút nghi hoặc, vì sao sau rất nhiều năm sau khi tốt nghiệp đại học bọn họ mới ở bên nhau, đính hôn, kết hôn.
"Tiểu Thần." Tưởng Trạch Hàm dùng sức nắm chặt tay Tưởng Trạch Thần, làm cho Tưởng Trạch Thần đang đặt toàn bộ lực chú ý lên trên người "chị dâu tương lai" phục hồi lại tinh thần. Nghi hoặc mà ngẩng đầu nhìn anh hai rõ ràng đang có chiều hướng áp suất thấp, Tưởng Trạch Thần tại thời điểm đang mê mang khó hiểu nghe được Tưởng Trạch Hàm dùng thanh âm có chút không vui, nhẹ giọng trách cứ "Không nên nhìn chằm chằm người khác như vậy, thực không lễ phép."
Tưởng Trạch Thần hắc tuyến thu hồi tầm mắt, cứ cảm thấy vị ghen trong những lời này tương đối nồng hậu.
"Không sau đâu, em trai của cậu thực đáng yêu." Trương Dĩnh hiền lành mà nở nụ cười, đưa tay sờ sờ tóc Tưởng Trạch Thần "Em tên Tiểu Thần sao? Chị là Trương Dĩnh, kỳ thật chị vẫn luôn mong ước rằng mình có một cậu em trai đáng yêu như em đó."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!