Chương 34: (Vô Đề)

Bởi vì [Mộng Qũy] là đại chế tác đầu tư kinh phí lớn, bởi vì bản thân đạo diễn là một kẻ khó tính lại hay xoi mói, còn bởi vì đây là lần đầu tiên Tưởng Trạch Thần diễn một vai phụ trọng yếu xuyên suốt toàn tác phẩm, cho nên sau khi cậu tân tân khổ khổ cần cần cù cù mà đem toàn bộ phần diễn của mình kết thúc, đã là học kỳ sau của cấp II, cũng gần tới cuộc thi cuối kỳ.

Vì thế, đứa nhỏ vừa mới được giải phóng từ trường quay lại đã rơi vào bên trong cơn lốc xoáy ôn tập cho kỳ thi, bị việc học mà bản thân đã từng coi như mây bay gây sức ép đến nỗi gầy cả một vòng.

Về phần Tưởng Trạch Hàm? Giai đoạn nước rút cuối cùng để thi vào trường đại học… Tất cả mọi người hiểu mà…

Tuy rằng ở dưới cùng một mái nhà, nhưng mà từ trước ngẩng đầu liền thấy cúi đầu liền gặp, hai anh em hiện tại lại bị cuộc sống hung tàn mà chia rẽ, cơ hồ không có thời gian mà thoải mái nói chuyện đôi câu. Luôn luôn quen cuộc sống nhàn nhã, Tưởng gia nhị thiếu thực cáu kỉnh, mà đồng dạng cũng quen việc đem em trai nhà mình coi như phương pháp giải trí, Tưởng gia đại thiếu cũng thực cáu kỉnh…

—— Ngay tại khi trong Tưởng gia mây đen dày đặc, Tưởng Trạch Hàm dẫn đầu hoàn thành cuộc thi vào trường đại học, sau đó là Tưởng Trạch Thần bứt phá khỏi cuộc thi cuối kỳ.

Đối với đại đa số gia đình Trung Quốc mà nói, thi vào trường đại học là một ngày có tầm quan trọng tuyệt đối, nhưng ở Tưởng gia, trên cơ bản sẽ không ai chú ý điều này. Tưởng Trạch Hàm đối với mình rất có lòng tin, tâm trạng cũng thực thả lỏng, mà Tưởng Trạch Thần từ đời trước đã không đem việc thi đại học để vào mắt đương nhiên cũng thực thả lỏng, cũng chỉ ở sau khi kết thúc cuộc thi đại học thuận miệng hỏi anh hai nhà mình một câu "Thi cử thế nào anh?", sau khi nhận được câu trả lời "Phát huy trình độ bình thường" thì liền ném ra sau đầu.

—— Thật ra mà nói, Tưởng Trạch Thần đối với Tưởng Trạch Hàm cũng là phi thường có lòng tin.

Nguyện vọng đại học là do chính Tưởng Trạch Hàm điền vào, đương nhiên đều là trường đại học cao cấp nhất, nguyện vọng thứ nhất nguyện vọng thứ hai đều là ở B thị, trên cơ bản không có khả năng sẽ có nguyện vọng đi tỉnh khác, nguyên nhân đương nhiên là quang minh chính đại, vì "Trường học ở B thị thực thích hợp", còn về phần lý do "Lo lắng em trai một mình ở B thị" và vân vân, cũng chỉ có thể âm thầm nói với mình mà thôi.

Đối với nguyện vọng của Tưởng Trạch Hàm, Tưởng Trạch Thần thật ra cũng không ngoài ý muốn, bởi vì đời trước anh hai nhà mình cũng ở B thị học đại học, việc học hành cùng sự nghiệp đều thuận tiện chiếu cố.

Tuy rằng cũng không quan tâm cuộc sống hằng ngày của con mình ra sao, nhưng cha Tưởng trong việc học đều nắm bắt thực chặt chẽ, thật ra, ông luôn luôn có ý đồ thuyết phục đứa con lớn đầy cố chấp nhà mình tới nước Mĩ học tập, chẳng qua ngược lại là bị lý do của Tưởng Trạch Hàm liên tiếp thuyết phục, đành chịu mà gật đầu, đồng ý nguyện vọng thi vào đại học của anh.

Nghỉ hè là thời gian mà phần đông đám học sinh mười hai dùng để thông khí sau khi vượt qua con đường gian nan, anh em Tưởng gia đương nhiên cũng không ngoại lệ. Lần này, bọn họ được ba mẹ yêu cầu đến nước Mĩ nghỉ hè — kỳ thật, Tưởng Trạch Thần cảm thấy, đó là vì cha Tưởng vẫn như cũ không buông tha cho kế hoạch khiến cho Tưởng Trạch Hàm xuất ngoại lưu học, tính toán dụ dỗ anh đến nước Mĩ "khảo sát thực địa" một chút.

Thân là con cái, anh em Tưởng gia không có tư cách cự tuyệt, vì thế chỉ đành lưu loát thu dọn hành lý, cầm vi sa đã sớm chuẩn bị tốt, bước lên máy bay đi Mĩ.

Tưởng Trạch Thần nhớ rõ, đời trước cậu cũng từng gặp qua trường hợp như thế này, đó là lần đầu tiên cậu xuất ngoại, chẳng qua toàn bộ hành trình đều thật sự nhàm chán — cũng không kỳ quái, dù sao vợ chồng Tưởng gia có rất nhiều chuyện phải làm, căn bản không rảnh lo cho hai anh em bọn họ.

Công ty Tưởng gia ở nước ngoài thiết lập tại New York, điểm dừng chân của hai anh em cũng là ở New York. Đời trước, trên cơ bản vừa mới tới New York, Tưởng Trạch Hàm bỏ chạy tới công ty học tập, mà không học vấn không nghề nghiệp như Tưởng Trạch Thần thì sau một lúc nghẹn thật lâu, rốt cuộc dùng trình độ tiếng Anh sứt sẹo của mình kết bạn với một đám ăn chơi trác táng nơi đây, sau đó cùng bọn họ xuất nhập đủ loại nơi hỗn loạn, thậm chí đem pháp luật không coi ra gì — cấm người chưa thành niên uống rượu hút thuốc và vân vân, ở nước Mĩ bị hạn chế cũng khá nghiêm khắc.

Một quãng thời gian hoang đường kia hiện tại nhớ tới cũng tương đương mơ hồ rồi, tựa hồ nó là nguyên nhân khiến Tưởng Trạch Thần sa đọa. Nếm thử qua cuộc sống thối nát ngợp trong vàng son không kiêng nể gì, bị viên đạn bọc đường của tư bản chủ nghĩa ăn mòn, Tưởng Trạch Thần cho dù về tới Trung Quốc cũng không còn có thể trở về những ngày của nhị thế tổ "đơn thuần" chỉ biết đánh đánh chửi chửi người, khoe khoe khoang khoang đồ hàng hiệu, chỉnh chỉnh sửa sửa đám đàn em linh tinh nữa, ngược lại ở trên đường lớn của xã hội bại hoại "ăn uống phiêu đổ" chạy như điên, đã đi liền không thể về.

—— Đại khái điều may mắn duy nhất chính là, cậu vẫn còn có một chút tự chủ, cũng không dính vào thuốc phiện.

Đương nhiên, đời này, thay đổi lớn nhất là Tưởng Trạch Thần không tính toán bước rập khuôn theo đời trước, như vậy trong khoảng thời gian ở nước Mĩ lần này, phải làm gì là vấn đề khiến cậu đau đầu nhất. Chẳng lẽ cậu lại cùng Tưởng Trạch Hàm cùng tới công ty của cha Tưởng bon chen, hoặc là đi nâng cao trình độ tiếng Anh của bản thân hay sao? — nói đúng ra, cuộc sống giải trí của một người Trung Quốc có vốn tiếng Anh tồi tệ ở nước Mĩ này thiếu thốn tới mức làm người ta giận sôi gan.

Ngồi trên phi cơ, Tưởng Trạch Thần vẻ mặt buồn khổ ưu thương khiến Tưởng Trạch Hàm không hiểu ra sao, may mắn Tưởng gia nhị thiếu trời sinh tính tình rộng rãi — hoặc là nói ngốc đến rộng rãi — sau một lát mặt mày u ê lại nghĩ xe đến trước núi ắt có đường, vì thế dứt khoát đeo bịt mắt rồi tựa lưng vào ghế liền đi vào giấc ngủ.

Đoán không ra suy nghĩ của em trai nhà mình, Tưởng Trạch Hàm chỉ đành đem hết thảy đổ lỗi cho việc bởi vì Tưởng Trạch Thần tương đối "luyến quốc", thay cậu đắp chăn xong cũng đồng dạng nằm xuống nghỉ ngơi.

Tuy rằng điều kiện khoang hạng nhất tương đối tốt, nhưng nếu ngủ lâu thì cũng không thoải mái như trên giường được, Tưởng Trạch Thần vừa bị chiều đến hư lại hay xoi mói nên đương nhiên ngủ cũng không sâu được, một lúc sau liền từ trong lúc ngủ mơ tỉnh lại, sau đó phát hiện mình không biết khi nào đã dựa vào trên người Tưởng Trạch Hàm, nước miếng thấm ướt cả vai anh.

Chột dạ không thôi, Tưởng Trạch Thần cầm lên khăn tay miễn cưỡng chà lau sạch sẽ, sau đó quay đầu hướng về một phía khác tiếp tục ngủ, kết quả lần sau tỉnh lại phát hiện mình vẫn như cũ cùng bả vai Tưởng Trạch Hàm triền miên khó phân thắng bại — ba bốn lần như thế, Tưởng Trạch Thần rốt cuộc quỳ xuống mà lạy tư thế ngủ của mình, cố giữ vững tinh thần, lấy ra máy tính chơi trò chơi, cũng không dám thả lỏng để mình ngủ nữa.

May mắn, Tưởng Trạch Hàm tư thế ngủ đoan chính, chất lượng giấc ngủ tựa hồ cũng không tồi, đợi đến khi anh tỉnh lại, dấu vết nước miếng trên vai cơ hồ đã không còn nhìn thấy nữa, đại khái anh sẽ không biết bả vai mình đã bị chà đạp như thế nào. Chỉ là Tưởng Trạch Thần luôn phải thực ra sức khống chế tầm mắt mới có thể tránh để ý quá mức tới khối vải đã qua lễ rửa tội của nước miếng kia.

—— Tưởng Trạch Thần biết anh hai nhà mình có bệnh sạch sẽ, nước miếng và vân vân của người khác luôn luôn là bãi mìn của anh, giẫm một lần nổ một lần.

—— Thoáng cho tưởng tượng bay xa một chút, nếu như loại bệnh sạch sẽ này ngày một mạnh hơn, Tưởng Trạch Thần kỳ thật thực hoài nghi thời điểm anh hai nhà mình cùng người yêu hôn môi sẽ thành ra thế nào →_→

Đương nhiên, hôn môi và vân vân cũng không phải trọng điểm quan tâm của Tưởng Trạch Thần, bởi vì ngủ không yên ổn, cho nên tinh thần cậu dị thường uể oải. Sau khi tới sân bay New York rồi được đón về Tưởng gia ở New York, cậu liền nhào lên giường ngủ đến thiên hôn địa ám, dùng hơn ba ngày mới miễn cưỡng điều chỉnh tốt được sự chênh lệch thời gian, cũng trong thời gian này, Tưởng Trạch Hàm đã ở công ty cha Tưởng học tập việc kinh doanh…

—— Tưởng Trạch Thần thiệt tình đối anh hai tinh lực tràn đầy nhà mình hâm mộ và ghen tị muốn chết…

Khi Tưởng Trạch Thần lấy lại được tinh thần, bắt đầu trù tính kế hoạch dạo chơi ở Mỹ của mình, ngoài ý liệu của cậu, Tưởng Trạch Hàm cũng không cắm đầu vào công ty chẳng buồn để ý đến những việc khác như đời trước nữa, ngược lại anh chủ động đưa ra mong muốn cùng Tưởng Trạch Thần dạo chơi một vòng, thoải mái nghỉ ngơi triệt để.

—— Không thể không nói, nhìn thấy anh hai nhà mình ở giữa "Sự nghiệp" cùng "Em trai" lại lựa chọn vế sau, Tưởng Trạch Thần thật sự là có chút thụ sủng nhược kinh.

—— Đối với loại lựa chọn này, Tưởng Trạch Hàm giải thích là "Học kỳ trước vẫn luôn bận rộn, hiện tại mới được thả lỏng nên đương nhiên phải từ từ mà bồi dưỡng tình cảm anh em một chút".

Vì thế, kế hoạch nguyên bản Tưởng Trạch Thần là "Tưởng gia nhị thiếu + phiên dịch + hướng dẫn du lịch" ba người đi chơi biến thành "anh em Tưởng gia" hai người đi, về phần phiên dịch cùng hướng dẫn du lịch, đều do Tưởng Trạch Hàm đảm nhiệm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!