Chương 26: (Vô Đề)

Mặc kệ chuẩn bị tâm lý bao nhiêu, cũng không quản đối với lần gặp mặt này phức tạp rối rắm như thế nào, một khắc vợ chồng Tưởng gia chân chính xuất hiện kia thật sự phi thường đơn giản.

Tưởng Trạch Thần bị Tưởng Trạch Hàm lôi kéo, dẫn đầu đi lên, sau đó Tưởng Trạch Thần chiếm được cái ôm cực kỳ nồng nhiệt cùng cái hôn đậm nồng mùi phấn son của Tưởng phu nhân, mà Tưởng Trạch Hàm chiếm được ôn hòa vỗ đầu cùng khích lệ của cha Tưởng. Sau đó, không có thời gian cho bốn người Tưởng gia tiến thêm bất luận hành động trao đổi nào, nhân viên của công ty đã đi lên nghênh đón, cha Tưởng lập tức bỏ qua các con, tác phong nhanh nhẹn cùng đám nhân viên nói chuyện công ty, Tưởng phu nhân tao nhã tươi cười đứng ở bên người cha Tưởng, liên tiếp gật đầu.

Tưởng Trạch Thần vốn định đi theo, lại bị Tưởng Trạch Hàm kéo về phía sau, chỉ đành trơ mắt nhìn cha mẹ bị vây lấy, mà mình và Tưởng Trạch Thần lại bị lưu ở bên ngoài.

Nghiêng đầu nhìn về phía Tưởng Trạch Hàm, Tưởng Trạch Thần có chút nghi hoặc, tổng cảm thấy được Tưởng Trạch Hàm mà cậu biết cũng không phải là người thích chơi trò ngại ngùng, lẽ ra anh phải đi theo cha Tưởng, sau đó biểu hiện một chút tài hoa trong thương nghiệp của mình, không phải sao?

Không đợi Tưởng Trạch Thần mở miệng hỏi, Tưởng Trạch Hàm liền vì cậu trả lời nghi hoặc — Anh lấy ra khăn tay, trực tiếp dùng sức chà xát ở hai bên gò má cậu. Mặt Tưởng Trạch Thần nhất thời liền biến hình, bị anh hai tâm ngoan thủ lạt nhà mình làm cho nhe răng trợn mắt, vội vàng đưa tay ngăn lại, mờ mịt đầy vô tội "Làm sao vậy, làm sao vậy?!"

"Dấu son môi." Tưởng Trạch Hàm không nói lời vô nghĩa nữa, đưa ra khăn tay quơ quơ trước mặt Tưởng Trạch Thần, giọng nói có chút bất mãn "Mau lau đi, còn ra thể thống gì nữa!"

"……" Tưởng Trạch Thần cảm thấy được chính mình oan muốn chết, dấu son này hình như là quà chào hỏi mà mẹ cậu cho cậu đi? Cậu hẳn là không có đi trêu hoa ghẹo nguyệt đi? Vẻ mặt khởi binh vấn tội như bắt gian tại giường này rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?!

Vì bảo trụ khuôn mặt, để ngừa bị Tưởng Trạch Hàm không biết nặng nhẹ mà chà lau phá hủy mất, Tưởng Trạch Thần liền vội vàng đoạt lấy khăn tay, ở trên mặt mình xoa xoa, sau đó lại nhìn Tưởng Trạch Hàm dò hỏi.

"Chưa sạch đâu, tiếp tục." Ngữ khí Tưởng Trạch Hàm kiên quyết.

"Như vậy?"

"Vẫn chưa được, em cẩn thận lau lại đi!"

"…Như vậy?"

"Vẫn là để anh làm đi, tự em nhìn không thấy." Tưởng Trạch Hàm nhịn nửa ngày, đến cuối cùng vẫn là giật lấy khăn tay.

"Nhẹ chút… Nhẹ chút… T_T anh đem mặt em thành bột mì để nhào sao!" Tưởng Trạch Thần khóc không ra nước mắt.

Vợ chồng Tưởng gia đi cả nửa ngày mới đột nhiên phát hiện hai đứa con trai nhà mình vẫn chưa đi lên, vừa quay đầu lại liền thấy một hình ảnh anh hai chà đạp khuôn mặt em trai đầy "Huynh hữu đệ cung", nhất thời nở nụ cười, sau đó lớn tiếng kêu bọn họ đi theo.

Tưởng Trạch Thần rốt cuộc được Tưởng Trạch Hàm vẫn mãi không thể nào vừa lòng buông tha, rất có điểm ủy khuất mà bưng một bên mặt đỏ ửng, nội tâm cực độ tức giận bất bình.

"…Được rồi, anh hai xin lỗi em mà, Tiểu Thần đừng giận dỗi, được không?" Thấy bộ dáng của em trai, Tưởng Trạch Hàm mềm lòng rồi, cũng hiểu được chính mình có chút cố tình gây sự, nhẹ nhàng an ủi.

Kéo xuống cái tay bụm mặt của Tưởng Trạch Thần, cẩn thận quan sát một hồi, Tưởng Trạch Hàm nhận được ánh mắt lên án của em trai, kiên trì giải thích "Anh cảm thấy dấu son môi dính trên má Tiểu Thần không đẹp tý nào, còn có thể bị những người khác chỉ trỏ, như vậy thực không tốt."

"…Chẳng lẽ nửa bên mặt của em vừa đỏ vừa sưng thì dễ nhìn hơn sao?" Tưởng Trạch Thần bĩu môi, tuyệt không chấp nhận lời giải thích như vậy — đàn ông có dính dấu son môi đó gọi là phong lưu! Chỉ là một dấu son môi thì tính làm cái gì? Cậu còn từng lấy dấu son môi coi như huân chương đó nha!

"Là anh hai không đúng, anh hai không nghĩ tới da mặt Tiểu Thần mỏng như vậy, mới thế liền bị đỏ rồi…" Tưởng Trạch Hàm chớp chớp hai mắt, ngữ khí thực chân thành, ánh mắt đầy vẻ trêu ghẹo "Anh hai hôn một cái, lập tức sẽ không đỏ không sưng, được không?"

Nói xong, không đợi Tưởng Trạch Thần kịp phản ứng, Tưởng Trạch Hàm đã muốn ngựa quen đường cũ mà nghiêng người, dùng môi nhẹ chạm vào đúng chỗ dấu son mới rồi còn ở trên mặt cậu.

Biểu tình của Tưởng Trạch Thần nhất thời càng thêm ai oán, bởi vì cái miệng quạ đen của Tưởng Trạch Hàm! Cậu vừa nãy có dấu son kia cũng đâu có bị người xung quanh chỉ trỏ, hiện tại lại bởi vì trước công chúng hôn má mới bị chỉ trỏ đó nha!

Bởi vì trêu chọc được cậu mà đột nhiên tâm tình trở nên tốt hơn hẳn, Tưởng Trạch Hàm dắt tay cậu, Tưởng Trạch Thần kiên trì không để ý tới ánh mắt người chung quanh, lại tổng cảm thấy trên hai gò má vẫn như cũ bảo tồn cảm giác đôi môi mềm mại của Tưởng Trạch Hàm chạm vào, khiến cậu vạn phần không được tự nhiên, không khỏi giơ tay lên, muốn lau nó đi.

"Tiểu Thần, đừng lau." Nhanh mắt phát hiện ý đồ Tưởng Trạch Thần, đại thiếu Tưởng gia mới vừa chiếm được tiện nghi vội cầm lấy cổ tay của em trai nhà mình, ngăn cậu lại "Sưng hết lên rồi, đừng lau nữa, bằng không sẽ không khỏi được đâu!"

Tưởng Trạch Thần quay đầu, cảm thấy được đây thuần túy chính là hành vi bá đạo "chỉ cho nhà quan phóng hỏa không cho dân đen đốt đèn" của Tưởng Trạch Hàm.

Có đôi khi, con người nha, có một thói quen xấu là người ta càng ngăn thì mình càng muốn làm. Nếu Tưởng Trạch Thần thành công ở trên mặt lau một chút, vậy cậu đại khái đã sớm quên đi cái hôn vừa nãy, nhưng một khi bị ngăn lại, cậu liền cảm thấy được cái nơi mới vừa bị hôn ấy rất khó chịu, toàn thân giống như có cỏ dại mọc dài, rối rắm vạn phần.

Sau khi ngồi vào xe, Tưởng Trạch Thần thừa dịp anh hai nhà mình không chú ý, thành công trộm cọ một cái trên bả vai anh, lập tức thấy mỹ mãn mà hé miệng cười, rốt cuộc cảm thấy được đám cỏ dại vừa nãy đã được diệt trừ, thân thể an khang.

Đương nhiên, động tác nhỏ này vẫn là chạy không khỏi ánh mắt Tưởng Trạch Hàm, thấy cậu chỉ là cọ cọ một xíu vào người mình liền cười đến thư thái thỏa mãn như được ăn mật ngọt, nhất thời cảm thấy em trai của mình dù thế nào cũng vô cùng thuận mắt, làm cái gì đều là đáng yêu cả.

Chỉ tiếc, tâm tình tốt như vậy của Tưởng Trạch Hàm sau khi thấy người phụ nữ mang danh hiệu "Tưởng phu nhân" đi vào cửa Tưởng gia đã rớt hết bảy tám phần — về phần cha Tưởng? Ông còn phải quay về công ty một chuyến, nghe nói giờ cơm chiều mới trở về.

Trong vali hành lý của Tưởng phu nhân ngoài quần áo cùng đồ trang điểm thì chính là quà cáp cho hai đứa trẻ, những thứ khác thì đều được người mang hết lên phòng ngủ chính trên lầu rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!