Soạn được ra những lời muốn nói, Tưởng Trạch Thần vừa lòng, lập tức lôi kéo Lý Thiệu Minh vào phòng mình chơi game.
Lúc hai tên đang chơi game đến khí thế ngất trời, cửa lớn dưới lầu vang lên tiếng mở khóa, Tưởng Trạch Thần liếc liếc mắt qua đồng hồ treo tường một cái, sắp chín giờ rồi.
"Là anh cậu đã về đấy à?" Nhất thời, Lý Thiệu Minh ấn sai một nút, bị kẻ địch giết chết, buồn bực quay đầu hỏi Tưởng Trạch Thần, Tưởng Trạch Thần gật gật đầu, ấn nút tạm dừng, chạy xuống nghênh đón anh hai về nhà như bình thường.
Đã là trung tuần tháng một, thời tiết càng ngày càng lạnh, Tưởng Trạch Thần mới vừa xuống lầu liền thấy Tưởng Trạch Hàm đã cởi áo khoác treo lên giá, đang xoa xoa hai tay có điểm lạnh cứng. Nhìn thấy em trai chạy tới, Tưởng Trạch Hàm nở nụ cười, như thường ngày dang hai tay ra, đem em trai ôm vào trong ngực, vuốt tóc cậu, lại cọ cọ hai gò má ấm áp của cậu.
Chính là, Tưởng Trạch Thần không ôm lại anh thân mật như ngày thường, ngược lại thân mình cứng ngắc hồi lâu, lập tức xoay xoay hòng giãy khỏi ngực anh.
Thoáng nhíu mày, thấy biểu tình em trai có chút không được tự nhiên cùng chột dạ, Tưởng Trạch Hàm tự nhiên không có khả năng xem nhẹ khác thường rõ ràng như vậy, không khỏi nghi hoặc, "Làm sao vậy?"
"Không… Không có…" Tưởng Trạch Thần trộm liếc liếc mắt nhìn Tưởng Trạch Hàm đang lo lắng nhìn chằm chằm mình, lại quay đầu nhìn về phía cầu thang, thấy Lý Thiệu Minh cuối cùng cũng chậm rề rề ra khỏi phòng, ân cần thăm hỏi anh hai cũng chính là phụ huynh của bạn thân.
Bởi vì có người ngoài ở đây, Tưởng Trạch Hàm cũng không thể truy vấn điều gì, khách khí mỉm cười cùng lên tiếng chào hỏi Lý Thiệu Minh, mà Lý Thiệu Minh cũng câu nệ đến nỗi hầu như không có một tia sinh động hăng hái như bình thường, hệt như cậu bé ngoan ngoãn đã làm chuyện gì đó sai lầm đang chờ thầy cô trách phạt.
—— Tại vì vừa nãy có khúc mắc trong lòng chưa tiêu tan, hơn nữa cái khúc mắc ấy chắc chắn Lý Thiệu Minh cũng không thoát được liên quan, Tưởng Trạch Hàm đương nhiên không có kiên nhẫn mà an ủi tên nhóc đang bất an này — kiên nhẫn của anh đều đã dành hết cho em trai nhà mình, cho dù là một xíu cũng không vui lòng chia cho người khác.
"Khụ, anh à, ăn cơm trước đi, bọn em cũng chưa ăn đâu, đang chờ anh về mới ăn nè." Thấy người anh em của mình đang đứng ngồi không yên dưới ánh nhìn chằm chằm của Tưởng Trạch Hàm, Tưởng Trạch Thần quyết định vì cậu ta giải vây — Dù sao cũng là cậu đem Lý Thiệu Minh vô tội đầy mình kéo xuống nước.
"Sao em lại chưa ăn cơm? Không phải nói nếu anh về muộn thì em liền ăn trước đi rồi sao? Em còn nhỏ, ba bữa cơm không đúng giờ sẽ có hại cho dạ dày." Lập tức, lực chú ý của Tưởng Trạch Hàm đã bị kéo đi, là lo lắng cũng là bất đắc dĩ mà dặn dò, còn Tưởng Trạch Thần thì cứ gãi đầu ngây ngô cười, lời nói từ lỗ tai này lọt qua lỗ tai kia.
"Cùng nhau ăn cơm mới là người một nhà mà anh, ăn một mình thì còn ý nghĩa gì nữa?" Tưởng Trạch Thần vứt cho Lý Thiệu Minh một ánh mắt ra hiệu, Lý Thiệu Minh lập tức ngầm hiểu mà chạy thoát thân, còn cậu thì theo anh hai nhà mình vào phòng bếp, "Em cũng không bị đói, lúc cùng chơi game với Thiệu Minh đã ăn một ít bánh bích quy và khoai tây chiên rồi."
"Em nha, chỉ được cái lắm lý do!" Tưởng Trạch Hàm liếc em trai nhà mình một cái, thực ra trong lòng anh cũng không muốn giống như trước đây cứ mãi ăn cơm một mình, nên không nói thêm gì, tay chân lưu loát đem đồ ăn hâm nóng, dưới sự trợ giúp của Lý Thiệu Minh cùng Tưởng Trạch Thần mang đồ ăn ra bàn.
Ba người ở bên bàn ăn ngồi xuống, chính thức bắt đầu ăn cơm chiều, tuy rằng thoạt nhìn cùng bình thường không có gì bất đồng, nhưng Tưởng Trạch Hàm lại sắc bén phát hiện em trai mình buổi tối hôm nay thực không bình thường.
Lúc trước, khi Tưởng Trạch Hàm thay em trai nhà mình gắp một ít đồ ăn mà cậu thích, Tưởng Trạch Thần đều cười hì hì sau đó gắp ngược lại cho anh, có qua có lại nha, nhưng tối nay đối phương lại chỉ cười nói cảm ơn, cảm giác có chút xa lạ. Thường thường, Tưởng Trạch Thần còn liếc Lý Thiệu Minh bên cạnh, tựa hồ đối với cậu ta có chút kiêng kỵ, sợ hãi cậu ta phát hiện chuyện gì đó, Tưởng Trạch Hàm cũng không tự chủ được mà từ từ đem lực chú ý từ trên người em trai dời về phía Lý Thiệu Minh, mâu sắc dần thâm.
Bị Tưởng Trạch Hàm nhìn chằm chằm thì Lý Thiệu Minh sao có thể không có cảm giác, nhất thời cứng ngắc giống như ếch con bị rắn nhìn chòng chọc, thân thể như đang ngồi trên bàn chông, mỹ thực đầy sắc hương mà cậu ta thấy thật khó nuốt xuống được, không khác gì nhai sáp cả. Thấy bộ dáng tội nghiệp của người anh em vẫn luôn tùy tùy tiện tiện này của mình, Tưởng Trạch Thần bỗng có rất nhiều điểm chột dạ, cảm thấy được chính mình vẫn nên đừng đem người ta hãm hại đến rất thảm thì tốt hơn, lưu cho cậu ta một con đường sống vậy…
Tưởng Trạch Thần ở bên này đang suy ngẫm xem nên kéo Lý Thiệu Minh khỏi cái hố mà chính cậu đã đẩy cậu ta xuống được một nửa như thế nào, Lý Thiệu Minh ở bên kia lại vắt hết óc suy tư như thế nào thoát khỏi khốn cảnh mà chính mình cũng không biết tại sao lại thế này, cuối cùng quyết định tán gẫu linh tinh, giảm bớt một chút không khí quỷ dị này.
Vì thế, thanh thanh cổ họng, Lý Thiệu Minh lấy ra bản lĩnh tán chuyện của mình, kể chuyện từ lúc mới bắt đầu tới khi kết thúc cuộc thi, vô cùng oán hận cái đề thi đầy cạm bẫy.
Với bản lĩnh giữ thái độ mặt ngoài bình tĩnh, Tưởng Trạch Hàm tuy rằng hoài nghi nhưng cũng sẽ không làm khó dễ Lý Thiệu Minh, thoáng thấy em trai nhà mình đối với đề thi cũng là ưu sầu bi ai không ngừng gật đầu phụ họa, anh khẽ nhếch khóe môi, như Lý Thiệu Minh mong muốn mà tạm thời buông tha cậu ta, thả lỏng tâm tình để chú ý đến vấn đề học tập của em trai một chút.
Thấy "kế sách" thành công, Lý Thiệu Minh tức thì sôi nổi hẳn, bắt đầu lảm nhảm về những chuyện thú vị trong trường, đạt được thỏa mãn cùng hứng thú của Tưởng Trạch Hàm, nói mãi nói mãi, trong lúc Tưởng Trạch Thần chưa kịp ngăn cản thì câu chuyện đã chuyển tới "Sự kiện tỏ tình" mới qua không bao lâu.
—— Tưởng Trạch Thần nghiến răng nghiến lợi, không nghĩ tới chuyện này không bị chủ nhiệm dâng lên trước mặt anh hai đại nhân, ngược lại là bị thằng bạn thân trong lúc vô ý kể ra sạch sẽ — quả nhiên là "Thiện ác khắc có báo, lẽ trời luôn tuần hoàn, không tin ngẩng đầu nhìn, trời xanh nào bỏ qua ai" nha!
Ở trong lòng dứt khoát cùng nhanh nhẹn xóa sạch con đường sống do cậu mới chuẩn bị cho Lý Thiệu Minh, Tưởng Trạch Thần quyết định theo kế hoạch lúc trước, đồng thời chột dạ liếc về phía anh hai nhà mình, thấy anh cười như không cười nhìn mình chằm chằm, lập tức nghiêm túc tỏ rõ lập trường của mình, "Anh à! Anh đừng nghe tên khốn Lý Thiệu Minh này nói bừa, em không thích cô bé kia đâu, đều đã cự tuyệt rồi!
Thật đó!"
"Em có thích cô bé ấy hay không, đây là trọng điểm sao?" Tưởng Trạch Hàm nhướng mày, hoả nhãn kim tinh bắt được vấn đề chính yếu, "Cho dù em thích cô bé đó, cũng phải cự tuyệt cho anh!"
"Đúng thế đúng thế! Em tuyệt đối nghe theo yêu cầu của anh hai cùng thầy cô, tuyệt đối không yêu sớm!" Tưởng gia nhị thiếu, đời trước từ tiểu học đã bắt đầu chiếm tiện nghi của nữ sinh, sơ trung thì cùng nữ sinh hẹn hò, trung học đổi bạn gái so với thay quần áo còn thường xuyên hơn, hiện nay đang dùng bộ dáng của thiếu nam nhà lành hồn nhiên ngây thơ, chỉ trời mà thề son thề sắt, thuận đường còn hung hăng trừng mắt Lý Thiệu Minh một cái, nhìn đến nỗi đối phương chột dạ không thôi.
"Tóm lại, nếu để anh biết rằng em lại cùng cô bé kia thế này thế nọ, cẩn thận cái mông em đấy." Thấy thái độ nhận sai đầy thành khẩn của em trai nhà mình, Tưởng Trạch Hàm híp mắt, tạm thời cho qua chuyện này, cuối cùng lấy một câu mang đầy ngữ điệu dịu dàng không thiếu uy hiếp để chấm dứt.
Tưởng Trạch Thần da đầu căng thẳng, mông… cũng căng thẳng, vội vàng gật đầu, lại lần nữa chứng tỏ lập trường đầy kiên định của mình, "Em đã biết… Trước khi lên đại học, em tuyệt đối không cùng bất luận nữ sinh nào vượt qua quan hệ bạn bè bình thường!"
—— Đời trước anh hai nhà cậu ngay cả chạm cũng không thèm chạm vào cậu, đời này ngược lại vô sự tự thông học được cách đánh mông cậu, vừa nghĩ tới chính mình đã hơn hai mươi tuổi, không, đều hơn ba mươi tuổi rồi, còn bị người ta đặt ở trên đùi mà đánh mông, vậy thật sự là có huyết có lệ cũng phải nuốt vào trong bụng nha!
Tưởng Trạch Hàm sửng sốt một hồi, tựa hồ bị nghẹn mà nhíu nhíu mày, nhưng cũng không nói cái gì nữa.
Sau bữa cơm chiều, Tưởng Trạch Thần cùng Lý Thiệu Minh lại trở về phòng chơi game, Tưởng Trạch Hàm thì tựa hồ còn chưa xử lý xong bài vở cùng "công việc" nên không thể không đến thư phòng giải quyết nốt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!