Tuy rằng đối với một hồi "tỏ tình" bất thình lình kia, Tưởng Trạch Thần cũng không hề để trong lòng, thế nhưng những người khác hiển nhiên sẽ không bình tĩnh như cậu. Hôm sau khi vừa vào phòng học, Tưởng Trạch Thần phát hiện ngày hôm nay cậu nhận được càng nhiều sự quan tâm, tầm nhìn của không ít học sinh đều dao động ở trên người cậu cùng một nhân vật chính khác của "sự kiện tỏ tình" kia, tựa hồ muốn dùng hoả nhãn kim tinh phát hiện một điểm gian tình nào đó — tuy rằng lập tức sẽ đối mặt với cuộc thi cuối kỳ, thế nhưng áp lực học tập của sơ trung dù sao cũng không tính quá lớn, ở trước khi kỳ nghỉ đông đến, tâm tư mọi người cũng dần được buông lỏng…
Có điều, Tưởng gia nhị thiếu gia với tố chất tâm lý cường hãn đến hoàn toàn không thèm lưu ý những ánh mắt có dụng ý từ mọi người, nên làm gì thì làm đó, chỉ khổ cho cô bé nữ sinh tỏ tình thất bại hôm qua, bản thân da mặt không dày, hơn nữa lại vừa mới thất tình, hầu như có phần chống đỡ không được tầm nhìn của quần chúng, sau vài lần liếc Tưởng Trạch Thần, vành mắt cũng có chút phiếm đỏ.
Chỉ tiếc bản thân Tưởng Trạch Thần cũng chẳng phải kẻ tâm tư tinh tế hay thương hoa tiếc ngọc, đối với những người khác phái mà không phải "mục tiêu săn bắn" của mình thì căn bản lười trêu chọc, không dự định đi làm anh hùng cứu mỹ nhân, cứu vớt cô bé tủi thân ai oán từ trong dầu sôi lửa bỏng.
Thái độ Tưởng Trạch Thần như vậy thì làm sao mà cô bé kia không phát hiện được cơ chứ, sau khi biết cậu căn bản không hề có ý nghĩ sẽ an ủi mình, cô bé cũng kiên cường lên, tới tận khi cuộc thi cuối kỳ kết thúc cũng không cùng Tưởng Trạch Thần nói qua một câu.
—— Đương nhiên, Tưởng Trạch Thần cũng sẽ không ngốc hề hề mà chạy tới tự tìm phiền toái, một đoạn sóng gió nhỏ này cũng đến hồi tuyên cáo chung kết rồi.
Cuộc thi ở sơ trung không giống như tiểu học chỉ có ngữ văn cùng số học thi một ngày liền xong, ngữ văn, số học, tiếng Anh, vật lý, sinh vật, xã hội, chính trị cứ luân phiên ra trận, thi tận hai ngày mới kết thúc, Tưởng Trạch Thần choáng choáng váng váng chui từ trường thi ra, giá trị tinh lực trên cơ bản cũng về 0 rồi.
Cũng đồng dạng bị kỳ thị dằn vặt tới to đầu, Lý Thiệu Minh liếc liếc mắt, hai người đồng cảnh ngộ phi thường hợp ý mà không hề đề cập tới vấn đề thi cử, Lý Thiệu Minh vung tay lên, vỗ vai Tưởng Trạch Thần, "Đi chứ?"
"Đi!" Tưởng Trạch Thần quả quyết gật đầu.
Trên đường tạm dừng ở siêu thị, mua một đống đồ ăn thức uống, Tưởng Trạch Thần mang theo Lý Thiệu Minh thẳng hướng nhà mình, thực hiện cái "hẹn hò" đã hứa trước kỳ thi.
Tưởng Trạch Hàm không có ở nhà, Tưởng gia không có một bóng người, Tưởng Trạch Thần biết, đêm nay anh hai nhà mình lại về muộn rồi.
Lớp 12 nào cũng đều tăng tiết tự học buổi tối, tuy rằng Tưởng Trạch Hàm học tập tốt, được thầy giáo đặc cách cho không phải tới lớp tự học, thế nhưng có đôi khi thầy cô vẫn giảng giải về bài thi ở trong lớp tự học này, nên anh cũng lưu lại.
Được báo cho biết phần lớn thời gian đêm nay trong nhà chỉ có Tưởng Trạch Thần cùng mình, Lý Thiệu Minh nhất thời vui sướng vô cùng, đừng xem cậu ta thích đánh nhau, tính tình cũng ngang ngược, thế nhưng không biết vì sao, vừa thấy Tưởng Trạch Hàm thì cứ như chuột thấy mèo, căn bản không dám làm càn, đến nỗi cũng không dám tới nhà Tưởng Trạch Thần chơi.
Đối với điểm này, Tưởng Trạch Thần cũng rất kỳ quái, không chỉ một lần hỏi qua Lý Thiệu Minh vì sao vừa thấy anh hai nhà mình thì chân tay co rút, có điều vấn đề này ngay cả Lý Thiệu Minh chính mình cũng không chắc lắm, rõ ràng anh hai Tưởng gia luôn dùng vẻ mặt ôn hòa với cậu ta, lại hết lần này tới lần khác cậu ta sợ anh như chuột sợ mèo, cuối cùng Tưởng Trạch Thần đành phải đem tất cả quy kết rằng anh hai nhà mình tuy tuổi còn nhỏ nhưng đã khí thế mười phần.
—— Kỳ thực, tuy rằng Lý Thiệu Minh cùng người anh em thân thiết Tưởng Trạch Thần đều là đầu óc không nhanh nhạy, chỉ số cảm xúc cũng tương đối thấp, nhưng lại có một loại trực giác như dã thú, vô luận đối phương biểu hiện ra sao, đều có thể xuyên thấu qua hiện tượng để thấy rõ bản chất và sinh ra cảnh giác.
Đã không có thiên địch Tưởng Trạch Hàm ràng buộc, Lý Thiệu Minh ở trong nhà Tưởng Trạch Thần xem như là vui sướng nhảy múa rồi, sau khi vui vẻ chạy đi thăm thú khắp Tưởng gia, còn lớn gan đặt chân tới lãnh địa của Tưởng Trạch Hàm — nếu như Tưởng Trạch Hàm ở nhà, thì cho dù đối phương có đồng ý, cậu ta cũng tuyệt đối không dám làm như vậy.
"Anh của cậu thật trâu bò!" Lý Thiệu Minh líu lưỡi mà nhìn những quyển sách mang những cái tên vô cùng khó hiểu trên giá sách của Tưởng Trạch Hàm, sùng bái sát đất.
"Hẳn rồi!" Tưởng Trạch Thần ngồi trên giường Tưởng Trạch Hàm cười đùa, có điểm hưởng quang vinh lây, hất hất cằm, "Anh tớ đương nhiên phải lợi hại rồi!"
"Xì, cũng không phải khen cậu, cậu đắc ý cái gì." Không quen nhìn bộ dáng đắc ý này của Tưởng Trạch Thần, Lý Thiệu Minh phỉ nhổ cậu một câu, lại đem ánh mắt dời về phía khuôn tiêu bản tinh xảo để đầu giường — cùng tiêu bản hồ điệp bên trong vì bị chà đạp nên cánh mất đi vài miếng.
"Này, sao thế hả!" Bị khinh bỉ rõ ràng trong ánh mắt của Lý Thiệu Minh đâm bị thương, Tưởng Trạch Thần lập tức dựng lông, "Ánh mắt cậu đó!"
"Vừa nhìn cũng biết đây là kiệt tác của cậu." Lý Thiệu Minh "chậc chậc" hai tiếng, cầm lấy tiêu bản nhìn kỹ rồi nói, "Từ tiết thủ công ở tiểu học là tớ đã nhìn ra rồi, cậu cùng cái từ "tâm linh thủ xảo" này tuyệt đối vô duyên!"
"Nói gì thì nói cũng tốt hơn cậu!" Tưởng Trạch Thần không vui rồi nha, tuy rằng cậu thừa nhận chính mình đích xác không khéo tay, nhưng cũng tuyệt đối sẽ không tiếp thu châm chọc đến từ Lý Thiệu Minh cùng cậu kẻ tám lạng người nửa cân. Cậu nói, "Hơn nữa, lúc tớ làm cái này mới bảy tuổi thôi đó nha! Bảy tuổi làm được như thế đã tốt lắm rồi!" Không chút nào chột dạ, Tưởng Trạch Thần quên một sự thật rằng mình lúc ấy là ngụy bảy tuổi, nói đến lý lẽ hùng hồn, "Lúc bảy tuổi mà cho cậu một con bướm, cậu tuyệt đối là bóp chết nó!"
"Khụ, tớ lại không thích loay hoay mấy thứ này…" Lý Thiệu Minh rụt rụt cổ, dù sao thì đây cũng là sự thật, cậu ta không cách nào phản đối, "Có điều đã làm ra thứ hỏng bét thế này, anh của cậu còn lấy ra khoe khoang…"
"Thế nào, cậu có ý kiến sao?" Tưởng Trạch Thần nhướng mày.
"Không không không, tớ nào có dũng khí nha, cậu với anh cậu tình cảm thật là tốt." Cẩn thận dè dặt đem khuôn tiêu bản buông xuống, rất sợ sẽ làm hỏng nó, đợi đến khi thực sự cất kỹ rồi, Lý Thiệu Minh mới thở phào nhẹ nhõm — nếu như cái thứ này ở trong tay mình rớt hỏng, mình thật sự là không dám gặp lại Tưởng Trạch Hàm nữa — sau đó Lý Thiệu Minh ngồi trên ghế trước bàn học xoay xoay vài vòng, lướt qua một vòng rồi nói, "Trong phòng này cái gì cũng đều có đôi có cặp nha…"
Tưởng Trạch Thần gãi đầu, không trả lời.
Đồ trong nhà đích xác luôn có đầy đủ đôi cặp, trên có quần áo gối chăn cùng đồ trang trí trong phòng, dưới có cái chén uống nước tới bàn chải đánh răng khăn tay rửa mặt, thậm chí là móc khóa điện thoại, Tưởng Trạch Thần cùng Tưởng Trạch Hàm đều dùng những thứ giống y nhau.
Tưởng gia không thiếu tiền, cũng không thiếu người có thể hỗ trợ đi mua đồ, dùng đồ đạc giống nhau cũng không phải là vì tiết kiệm tiền, chẳng qua là trong mấy năm sống chung, nó dần dần thành thói quen đầy ăn ý của hai anh em.
Tưởng Trạch Thần không biết những cặp anh em khác có như vậy hay không, tình cảm tốt đến mức hận không thể cái gì đều giống y nhau, thế nhưng cậu vẫn như cũ cảm thấy cái này có điểm không bình thường. Mỗi người đều có sở thích riêng, đặc biệt là Tưởng Trạch Hàm cùng Tưởng Trạch Thần, gu thẩm mỹ khác biệt từ căn bản, một người yêu thích chín chắn ổn trọng, một người chạy theo trào lưu thích những thứ cổ quái hiếm lạ, hai cái gu thẩm mỹ này có thể thống nhất được với nhau mới là lạ đấy!
—— Thế nhưng, sự thực chính là cậu cùng Tưởng Trạch Hàm vẫn luôn dùng đồ giống hệt nhau, hơn nữa lại còn chẳng hề có xung đột.
—— Đại khái thành như vậy chính là do kết quả của nhân nhượng đi. Tưởng Trạch Hàm vẫn luôn lấy cậu làm trung tâm, chỉ cần không quá phận liền mọi chuyện nhường nhịn, mà Tưởng Trạch Thần cũng đồng dạng, cho tới bây giờ cũng không dám có yêu cầu quá phận, càng không dám tùy hứng phát giận.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!