Tưởng Trạch Thần phiền muộn đến muốn chết, lúc này cậu đang ủ rũi cúi đầu trước mặt Tưởng Trạch Hàm, thừa nhận công kích tinh thần đến từ chính anh hai nhà mình.
Trước đây ít giờ, cậu nhất thời kích động nên đã quên xin phép ông anh mà cứ thế chạy tới an ủi Tống Nhạc, làm hại Tưởng Trạch Hàm lúc về nhà không thấy được em trai nên sợ chết khiếp một hồi. Vì vậy, người vẫn luôn luôn đều là lòng dạ hẹp hòi "Bản thân không vui cũng sẽ không để kẻ gây ra sống khá giả" Tưởng Trạch Hàm tươi cười đầy mặt mà… Khấu trừ tiền tiêu vặt của cậu trong một tháng.
—— Được rồi, tuy rằng mấy năm nay cậu rất là tiết kiệm, cũng tích cóp tiền tiêu vặt được thành một khoản tiền nho nhỏ, thế nhưng cái việc số tiền tiêu vặt đáng nhẽ sẽ là của mình nay lại bị khấu trừ sạch sẽ vẫn làm cho cậu có chút u oán — cậu mỗi tháng đều có thể kiếm chác từ trên người ba mẹ mình một ít tiền tiêu vặt! Đây chính là phí nuôi nấng mà trước khi thành niên cậu được phép được hưởng mà!
Tưởng Trạch Thần thực sự không biết đối với việc anh trai càng ngày càng nghiêm ngặt ràng buộc phải cảm thấy vui mừng hay là nên cảm thấy buồn khổ nữa. Vui mừng ở chỗ Tưởng Trạch Hàm tốt xấu cũng không còn dùng cái loại thái độ thoạt nhìn như sủng nịch kỳ thực nuôi thả tự do với cậu nữa, thế nhưng mỗi lần xuất môn đều cần phải báo cáo rõ ràng cho anh hai nhà mình rằng mình đi đâu đi với ai, đối với Tưởng Trạch Thần sống phóng túng thành quen thực sự là thích ứng không nổi.
Nhớ năm đó, vô luận cậu đi cái địa phương loạn thất bát tao nào, làm chuyện long trời lở đất gì thì anh trai cũng sẽ không quản thúc, thậm chí còn có thể ở trước mặt vợ chồng Tưởng gia giúp cậu che giấu, hôm nay cậu chỉ là về muộn một lần thôi, thế mà đã bị ông anh hai càng ngày càng dong dài tóm lấy thuyết giáo một hồi.
—— Tưởng Trạch Thần cảm thấy, cậu rốt cuộc hiểu cái gì gọi là "chín quá hóa nẫu" rồi, anh à, sao anh cứ hay đi đến cực hạn vậy, không phải quá nghiêm chỉnh thì là quá dễ dãi, người Trung Quốc chú ý nhất chính là trung dung đấy nha!
"Biết sai rồi sao?" Tưởng Trạch Hàm khoanh tay ngồi trên ghế sa lông, nhướng mày nhìn em trai trưng ra khuôn mặt nhỏ nhắn đầy đau khổ trước mặt, ngữ khí nghiêm túc.
"Đã biết…" Tưởng Trạch Thần biết nghe lời phải mà gật đầu, giọng nói đầy sám hối, "Em không nên chưa báo cho anh mà đã chạy ra ngoài, khiến anh hai lo lắng, lần sau em sẽ gọi nói cho anh hai một tiếng, cho dù anh hai không ở nhà em cũng sẽ gọi điện thoại báo cho anh…"
"Em biết là tốt rồi." Thấy em trai nhà mình biết sai rồi, biểu tình của Tưởng Trạch Hàm cũng dịu xuống, dang rộng hai tay với Tưởng Trạch Thần, dịu dàng dỗ dành, "Anh hai chỉ là lo lắng cho Tiểu Thần mà thôi, đều đã trễ thế này, em vốn đã đáp ứng sẽ ở trong nhà lại đột nhiên không thấy hình bóng, anh hai lo lắm, sợ em xảy ra cái gì nguy hiểm, được rồi, đừng giận dỗi nữa nha, đến bên anh hai nè."
"Khu dân cư của chúng ta an toàn như thế, chỗ nào sẽ xảy ra chuyện chứ…" Nhỏ giọng phản bác một câu, có điều Tưởng Trạch Thần tự biết đuối lý, nhấp nhấp miệng rồi vẫn thuận theo tiếng gọi của Tưởng Trạch Hàm, cọ tới bên anh, lập tức đã bị anh kéo ngồi xuống bên cạnh mình, vuốt vuốt mái tóc, thuận mao vỗ về…
"Tuy rằng anh biết chỗ chúng ta ở rất an toàn, thế nhưng không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, anh lại chỉ có một mình Tiểu Thần là em trai, sao có thể không lo lắng chứ?" Nhẹ nhàng nhéo nhéo khuôn mặt Tưởng Trạch Thần, hơi có chút tiếc nuối vì em trai nhà mình đã trưởng thành, không thể giống khi còn bé, tùy thời tùy chỗ đều dễ dàng mà ôm vào trong ngực nữa, Tưởng Trạch Hàm cười khẽ rồi dụ dỗ, "Được rồi, lần trước không phải em nhìn trúng một cái máy CD sao?
Anh hai mua cho em cái đó, có được hay không?"
Đây là vừa đánh vừa xoa đó ư? Tưởng Trạch Thần , số tiền tiêu vặt bị khấu trừ lần này vừa đủ để mua cái máy CD kia, dùng tiền tiêu vặt của cậu để mua đồ tặng cậu mà lại làm ra cái bộ dáng ban ơn là thể loại gì đây? Cảm thấy cậu rất dốt số học nên chắc chắn không thể tự tính ra hay là đang chờ cậu mang ơn đây chứ?
"Dạ! Cảm ơn anh hai~" cầm lấy tay áo Tưởng Trạch Hàm, Tưởng Trạch Thần cười tươi như hoa, vẻ mang ơn lắm lắm — tốt xấu cũng chẳng có hại cho cậu…
"Thôi đi, đừng cho là anh không biết em đang suy nghĩ gì." Tưởng Trạch Hàm cười nhạo một tiếng rồi đưa tay nhéo nhéo mũi em trai, "Oán thầm anh đây là mượn hoa hiến phật, có đúng hay không?"
Nhiều năm sớm chiều ở chung như vậy, Tưởng Trạch Hàm đem lực chú ý chân chính đặt ở trên em trai nhà mình, hơn nữa anh còn là người khôn khéo, trên cơ bản đã sớm đem lòng dạ của Tưởng Trạch Thần đều sờ soạng đến thấu triệt rồi, vừa thấy cậu cười đến xán lạn như vậy, ngữ điệu ngọt ngào như vậy, chỉ biết trong bụng cậu nhất định đang oán giận nha.
Tưởng Trạch Thần sờ đầu ngây ngô cười, rất sợ nếu cứ tiếp tục đề tài này thì "bông hoa" mà anh mượn hiến phất cũng mất nốt, vội vã bày ra thái độ hài lòng, tỏ rõ lập trường để ngăn chặn đề tài này lại, "Sao có thể thế chứ, khấu trừ tiền tiêu vặt là nghiêm phạt, mua máy CD là do anh hai thương em, em biết phân biệt rõ ràng mà! À mà, anh hai à, đã khuya rồi, em đi ngủ trước nhé!"
Nhìn lướt qua đồng hồ treo tường, kim giờ đã chỉ đến số mười một, Tưởng Trạch Hàm cũng biết hiện tại sớm đã vượt qua thời gian đi ngủ bình thường của em trai mình, lập tức cũng không nói thêm gì nữa, gật đầu đáp ứng, có điều ở khi Tưởng Trạch Thần thở phào nhẹ nhõm xoay người muốn chạy trốn thì lại bị anh kéo về.
Nhướng mày, đưa tay chỉ chỉ lên hai gò má, Tưởng Trạch Hàm cười vô cùng hòa ái, "Tiểu Thần có phải đã quên cái gì hay không?"
Tưởng Trạch Thần nhếch nhếch khóe miệng, lập tức thẳng thắn lưu loát hiên ngang lẫm liệt mà vươn người, nhào tới trên người Tưởng Trạch Hàm, ở nơi mà ngón tay anh đang chạm hôn "Chụt" một tiếng, ngọt ngào cười nói, "Anh hai ngủ ngon~"
"Tiểu Thần ngủ ngon." Tưởng Trạch Hàm thoả mãn, ở trên trán em trai nhà mình hôn trả lại một cái, cuối cùng buông tay thả người đi.
Thành công chạy thoát, vượt qua một kiếp đêm nay, Tưởng Trạch Thần lập tức không dám dừng lại mà chạy thịch thịch thịch lên lầu, thuận tiện đem da gà toàn thân đánh rụng bớt xuống.
—— Tuy rằng cái chuyện hôn chúc ngủ ngon này đã tiếp diễn rất nhiều năm rồi, thế nhưng Tưởng Trạch Thần vẫn hoàn toàn không thể thích ứng, hơn nữa tuổi càng lớn thì càng thêm không thích ứng. Tuy nói là anh em, có đôi lúc thân mật cũng là thường tình, thế nhưng đều là người lớn như vậy, còn thường thường ôm một cái hôn một cái, thật sự là khiến Tưởng Trạch Thần không thể thừa nhận.
—— Vẫn là tìm một thời cơ thỏa đáng để anh hai nhà mình sửa lại cái tật xấu này mới được.
Tưởng Trạch Thần luôn luôn là người thiên về hành động — đương nhiên, hành động có hiệu quả hay không thì còn phải để sau mới kết luận được — sau khi quyết tâm phải diệt trừ thói quen "hôn chúc ngủ ngon" vào mỗi đêm, cậu đã bắt đầu tìm kiếm cơ hội. Lé mắt thoáng nhìn Lý Thiệu Minh ngồi bên cạnh, Tưởng Trạch Thần giảo hoạt cười, đầy mình ý xấu, mà kẻ chuẩn bị gặp nạn chính là người anh em ngây ngô của cậu đây.
"Sắp thi cuối kỳ rồi đó, thi xong chúng ta đi chơi suốt đêm, thế nào?" Tưởng Trạch Thần hăng hái bừng bừng đề nghị.
"Đi chứ đi chứ! Đi chỗ nào?" Lý Thiệu Minh tự nhiên không hề nghi ngờ liền sảng khoái đáp ứng, so với Tưởng Trạch Thần còn hưng phấn hơn nhiều.
"Tới nhà tớ đi, anh hai mới vừa mua cho tớ một cái máy chơi game, chúng ta sẽ cùng chơi!"
Tưởng Trạch Thần đã đề nghị thì Lý Thiệu Minh cho tới bây giờ sẽ không hề phản đối, vì vậy chuyện này liền thuận lý thành chương được ước định, sau khi thi cuối kỳ xong, cả hai chạy tới Tưởng gia chơi trò chơi, chơi mệt thì ở nhà Tưởng Trạch Thần ngủ luôn.
Đối với cái ước định này, Lý Thiệu Minh đặc biệt cao hứng, cậu ta chưa bao giờ tới nhà Tưởng Trạch Thần, hơn nữa ở lại nhà bạn bè và vân vân, đối cậu ta mà nói cũng là một chuyện mới mẻ, liên tục mấy giờ ra chơi, Lý Thiệu Minh đều lôi kéo Tưởng Trạch Thần thảo luận xem một đêm kia nên chơi như thế nào, có nên mua chút đồ ăn vặt hay đồ uống gì hay không.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!