Chương 16: (Vô Đề)

Trong suốt kỳ nghỉ hè ở biệt thự, Tưởng Trạch Thần không hề có người kết bạn mà chính cậu cũng lười đi kết giao với người ta, cho nên trên cơ bản đều là một mình một người. Tưởng Trạch Hàm tuy rằng đối cậu chiếu cố có nhiều hơn, thế nhưng cũng không có khả năng mỗi thời mỗi khắc đều đặt lực chú ý trên người cậu, mà Tưởng Trạch Thần bản thân cũng không phải tính cách thích dính người, thông qua nhóm người lớn xác định được khu rừng gần đó rất an toàn liền đem phần lớn thời gian đều ở trên khắp núi đồi nơi đây chạy loạn.

Tuy rằng Tưởng Trạch Thần tự cho rằng bản thân mình biết chừng mực, mỗi bữa cơm trưa tối đều đã đúng giờ trở về, thế nhưng đối với Tưởng Trạch Hàm luôn coi em trai chỉ là một đứa bé bảy tuổi mà nói, hành động như vậy một chút cũng chẳng thể khiến anh an tâm.

Ban đầu, Tưởng Trạch Hàm còn có thể kiên trì khuyên bảo em trai nhà mình nhu thuận an phận một chút, không nên cứ một mình chạy mất tăm không thấy hình bóng. Thế nhưng sau đó lại phát hiện Tưởng Trạch Thần lần nào cũng vâng vâng dạ dạ đáp ứng nhưng rồi lại dạy mãi không sửa, cuối cùng ngay cả tâm muốn đem cậu hung hăng đánh một trận đều có rồi, chỉ tiếc vì đủ loại nguyên nhân nên bất luận thế nào cũng không thể hạ thủ.

Tưởng Trạch Hàm "dung túng" không thể nghi ngờ là cổ vũ Tưởng Trạch Thần làm càn, dù sao mỗi lần cậu bị anh hai nhà mình túm lấy dạy bảo thì chỉ cần làm nũng lấy lòng là có thể qua cửa. Cậu chạy thêm vài ngày thì cũng dần quen thuộc với khu rừng bên cạnh, từ từ bắt đầu đánh bạo chạy vào sâu trong rừng.

Trước bữa cơm tối, lần thứ hai không tìm thấy em trai nhà mình, Tưởng Trạch Hàm mang biểu tình nghiêm nghị đứng ở cửa chờ Tưởng Trạch Thần trở về, trong lòng phát thệ một trăm lẻ một lần rằng lần này phải cẩn thận dạy dỗ cậu một hồi, để cậu nhớ thật lâu. Không nghĩ tới đợi mãi lại đợi được Tưởng Trạch Thần phi thường chật vật từ trong rừng chui ra. Trên gương mặt bị cào vài vết xước, quần áo trên người cũng bẩn thỉu, trên khuỷu tay và đầu gối đều xanh tím một mảng, còn mơ hồ có tơ máu, thấy thế Tưởng Trạch Hàm lấy làm kinh hãi, tim đau đớn một hồi. Thế nhưng trên mặt Tưởng Trạch Thần lại lộ ra tươi cười khoái trá, nhảy nhảy nhót nhót chạy về phía Tưởng Trạch Hàm, bộ dáng vô tâm vô phế như thế khiến cơn giận trong ngực Tưởng Trạch Hàm nhất thời thở ra không được mà nuốt vào cũng chẳng xong.

Hung hăng trừng Tưởng Trạch Thần, lại khom lưng đem cậu ôm lấy, sắc mặt Tưởng Trạch Hàm vô cùng bình tĩnh, nửa câu cũng không hề nói, trực tiếp ôm em trai đi về phía gian phòng của hai anh em. Tưởng Trạch Thần cũng không phản ứng gì, tựa hồ không hề dự liệu được chính mình sẽ có phiền phức, như cũ cười hì hì níu lấy quần áo Tưởng Trạch Hàm, thậm chí còn có tâm tình bắt chuyện với những người giúp việc trong biệt thự đang bưng đồ ăn tối tới phòng bọn họ, còn dặn người ta nhớ mang thứ mình mới nhờ tới nữa.

Nữ giúp việc đã hơn ba mươi tuổi cười cười gật đầu, xem ra là đã sớm cùng Tưởng Trạch Thần thông đồng rồi, hai người thần thần bí bí khiến Tưởng Trạch Hàm nhíu mày, có chút hoài nghi, "Nhờ cái gì vậy? Em đang giở trò quỷ gì thế?"

"Hì, anh, anh lập tức sẽ biết, hiện tại bí mật! Bí mật!" Tưởng Trạch Thần gãi gãi đầu, vô luận Tưởng Trạch Hàm ép hỏi thế nào cũng đều kiên quyết không mở miệng, Tưởng Trạch Hàm hết cách, chỉ đành đem cậu vào phòng xử lý mấy vết thương nhỏ trên người trước, về phần cái "bí mật" kia — dù sao lập tức cũng sẽ biết.

Vừa vào phòng, Tưởng Trạch Hàm đem Tưởng Trạch Thần đặt lên giường, còn mình thì đi lấy hộp y tế, mà Tưởng Trạch Thần lại chẳng thành thật gì cả, từ trên giường nhảy xuống rồi lấy ra một cái bình thủy tinh trong suốt, đem cái lưới côn trùng tự chế mà nãy giờ cậu vẫn cẩn thận cầm chặt mở ra một khe hở.

Bên trong lưới côn trùng là một con bướm phượng, hoa văn trên cánh phượng phi thường xinh đẹp, khi hai cánh mở ra đại khái to bằng một bàn tay lớn. Là con bướm duy nhất cậu nhìn trúng khi chạy nhảy trong rừng, lại còn khiến cậu vì bắt nó mà bị thương nữa, Tưởng Trạch Thần đương nhiên cẩn thận đến cực điểm, e sợ một chút không cẩn thận thì khổ cực của mình sẽ thành nước chảy về biển đông.

Thấy em trai nghiêm túc như thế, Tưởng Trạch Hàm cầm hộp y tế cũng không dám tự ý quấy rối, thẳng đến khi cậu thành công đem con bướm phượng kia thả vào trong bình thủy tinh, đậy nắp chặt vào, anh mới từ trong tay cậu đem bình thủy tinh cầm lấy, để qua một bên.

Nhìn con bướm phượng trong bình thủy tinh trong suốt đang bay xung quanh va vào vách bình, cuối cùng không biết là khí lực hao hết hay là phát hiện mình ra không làm được nên từ bỏ, đậu ở đáy bình hơi tôi tối không hề nhúc nhích, Tưởng Trạch Thần rốt cuộc thoả mãn mà đem ánh mắt dời đi, ngoan ngoãn để anh trai giúp mình xử lý vết thương.

Dùng khăn lông ướt lau sạch vết thương, xoa cồn i ốt, thương lớn trên người thì dùng băng gạc phủ lên, sau lại lấy băng dính cố định, vết thương nhỏ trên mặt thì dán một miếng băng ugor, cuối cùng thay quần áo sạch sẽ. Sau khi xử lý xong tất cả, Tưởng Trạch Hàm để hộp y tế sang một bên, đứng lên, khoanh tay trước ngực nhìn chằm chằm Tưởng Trạch Thần, chuẩn bị mở miệng giáo dục cậu một chút, không nghĩ tới còn chưa nói được câu nào thì cửa phòng đã bị gõ.

Là một người có giáo dưỡng, giờ này vô luận có xảy ra chuyện gì cũng phải đi tiếp người đang chờ ngoài cửa trước đã, Tưởng Trạch Hàm cho Tưởng Trạch Thần một cái ánh mắt "Em chờ đấy", sau đó xoay người đi mở cửa, thấy là cô giúp việc đẩy bữa tối đến đây, phía dưới bàn ăn còn đặt một cái hộp ngăn nắp.

"Dì Trương, cảm tạ dì nha!" Đi theo phía sau Tưởng Trạch Hàm cọ tới cửa, vừa thấy được cô giúp việc, Tưởng Trạch Thần lập tức cười như hoa nở, thân thiết chạy tới giúp đỡ dì Trương đẩy xe vào phòng, sau đó đẩy Tưởng Trạch Hàm đang hồ nghi nhìn bọn họ ra ngoài.

"Làm gì thế?!" Tưởng Trạch Hàm kinh ngạc, bộ dáng em trai nhà mình cười tủm tỉm cũng không giống như là đang giận dỗi nha? Bị Tưởng Trạch Thần đẩy ra ngoài cửa, Tưởng Trạch Hàm không hiểu ra sao, kinh nghi bất định.

"Anh à, anh ở bên ngoài chờ một chút nhé, một hồi nữa em sẽ để anh đi vào mà!" Không có tâm tư trấn an anh hai nhà mình, Tưởng Trạch Thần đơn giản nói xong liền đem cửa đóng chặt. Tuy rằng không phải lần đầu tiên bị em trai khóa ở ngoài cửa — với Tưởng Trạch Thần thích giận dỗi của một năm trước thì việc này là rất bình thường — thế nhưng Tưởng Trạch Hàm thật sự chưa chuẩn bị tâm lý ở trong hoàn cảnh thế này mà bị em trai nhà mình khóa cửa cho ở ngoài.

Nghĩ nát óc cũng không rõ em trai đang làm cái quỷ gì, tức giận đều bị nghi hoặc thay thế, Tưởng Trạch Hàm nhẫn nại tựa vào tường chờ đợi, trong đầu đủ loại ý nghĩ loạn thất bát tao xoay vòng, cuối cùng vẫn là nghĩ không ra.

Tuy rằng đồng hồ đeo tay đã chạy qua mười phút, thế nhưng Tưởng Trạch Hàm lại cảm thấy chính mình như đợi hơn nửa giờ — hoặc là một giờ rồi đi? — cửa phòng rốt cuộc được mở ra. Cô giúp việc đi ra, nhìn về phía anh mỉm cười gật đầu rồi rời khỏi, Tưởng Trạch Hàm hít sâu một hơi, đẩy ra cửa phòng khép hờ, đi vào trong.

Đèn treo nguyên bản sáng ngời bị tắt đi, chỉ bật lên đèn tường ánh sáng nhu hòa, trong phòng hơi tối càng khiến hơn hai mươi ngọn nến sáng lung linh thêm nổi bật. Tưởng Trạch Hàm thoáng cái sửng sốt, không biết đây rốt cuộc là làm sao, ngày hôm nay không phải sinh nhật của anh, cũng không phải sinh nhật của Tưởng Trạch Thần, bánh ga tô sinh nhật cùng cách cắm những ngọn nến này… Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

Không rõ ra sao đi qua, cúi đầu nhìn thấy mấy chữ lớn được viết trên cái bánh "Hàm & Thần, sinh nhật vui vẻ", Tưởng Trạch Hàm như có điều hiểu ra, nghiêng đầu nhìn về phía Tưởng Trạch Thần đang nhìn mình đầy chờ mong, trong khoảnh khắc anh lại không biết nên nói cái gì.

—— Đứa bé này, thế mà lại… Sao mà lại đột nhiên tập kích…

Đôi mắt Tưởng Trạch Thần vừa to vừa đen, ánh nến lung linh chiếu vào trong đôi mắt ấy hệt như bầu trời đêm có ngàn ánh sao sáng, hai gò má trắng nõn phiếm hồng, không biết là ngượng ngùng hay là do bị ánh nến chiếu rọi, cả người đáng yêu cực kỳ, chỉ là miếng băng dán trên mặt nhìn qua thật chướng mắt quá, khiến Tưởng Trạch Hàm hận không thể đem cái vết thương kia xóa sạch đi.

"À, anh nè, anh có bất ngờ không?" Bị Tưởng Trạch Hàm nghiêm túc nhìn như thế có chút xấu hổ, những lời cần nói vốn đã được chuẩn bị sẵn cả rồi ấy thế mà lúc này lại quên mất gần hết, Tưởng Trạch Thần cào cào tóc, ho nhẹ một tiếng.

"Bất ngờ cực kỳ." Tưởng Trạch Hàm nhếch miệng, "Chuyện gì xảy ra vậy? Tuy rằng anh cũng đoán được sơ sơ em muốn làm gì… Thế nhưng ngày hôm nay hình như không phải sinh nhật của ai mà?"

"Kỳ thực, em cảm thấy, cái trò sinh nhật này cứ tùy theo hứng thú là được rồi, chúng ta đều sinh vào tháng tám, anh sinh vào giữa tháng tám em sinh vào cuối tháng tám, như thế tổ chức sinh nhật hai lần cũng chẳng có nghĩa lý gì, tốt nhất là cứ gộp chung lại, sau đó cùng nhau hưởng chung, như vậy vui hơn mà, không phải sao?" Tưởng Trạch Thần chớp chớp mắt, hơi cười ngượng một tiếng, "Khụ, đương nhiên, đây là một phương diện, về phương diện khác… Tiền của em gần hết mất tiêu rồi, sau khi mua cho anh hai cái áo sơ mi hoa kia thì chỉ còn đủ tiền mua một cái bánh sinh nhật lớn mà thôi, mà em vừa muốn mua cho anh vừa muốn mua cho chính mình, vì vậy cuối cùng… Khụ, thế này sẽ tiết kiệm được một ít…"

Tưởng Trạch Hàm hết há miệng lại ngậm miệng, thực sự không biết nên khóc hay cười, em trai nhà mình suy nghĩ kỳ lạ đến nỗi anh hoàn toàn không theo kịp.

Tưởng Trạch Hàm cũng quên chính mình đã bao nhiêu năm chưa từng có sinh nhật rồi, cha Tưởng là đàn ông, tương đối sơ ý, toàn bộ lực chú ý đều đặt ở việc làm ăn cùng kiếm tiền, trên cơ bản sẽ không chú ý tới những chi tiết như vậy, mà bản thân ông cũng là xuất thân nghèo khó, lúc còn rất nhỏ đã phải bon chen với đời, đại khái cũng không có khái niệm sinh nhật, cho nên căn bản không thể nghĩ việc con của mình khi thấy các bạn cùng lứa ăn sinh nhật, cùng gia đình cắt bánh ga tô là cỡ nào khát vọng.

Tưởng Trạch Hàm cùng cha Tưởng cũng không thân cận, có thể nói là tận lực xa lánh. Lấy tính cách Tưởng Trạch Hàm, cho dù cỡ nào khát vọng, anh cũng sẽ không chủ động nói ra, tình nguyện đem nó vùi dưới đáy lòng, cố gắng đè nén, làm bộ chính mình từ lâu đã không thèm để ý và cũng hoàn toàn không quan tâm, cũng không nguyện cúi đầu với "Cha" mình, khẩn cầu ông quan tâm cùng thương tiếc.

Mẹ ruột anh qua đời trước sinh nhật sáu tuổi của Tưởng Trạch Hàm, vốn tưởng rằng sau cái sinh nhật năm năm tuổi ấy sẽ chẳng còn dịp nào để anh có thể ăn sinh nhật cùng người thân trong nhà, không nghĩ tới sau ngày sinh nhật tuổi mười ba, anh lại có thể nhận được một chiếc bánh mừng sinh nhật tới muộn này của cậu em trai.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!