Chương 14: (Vô Đề)

Tuy rằng học kỳ hai năm lớp một của Tưởng Trạch Thần bị việc quay phim chiếm gần hết, thế nhưng bằng vào chỉ số thông minh của người trưởng thành hai mươi tuổi, cậu vẫn rất dễ dàng vượt qua kỳ thi này.

Thêm nữa, quan hệ với Tưởng Trạch Hàm cũng có không ít tiến triển, hơn nữa cậu đã xác định muốn đi con đường diễn viên này rồi nên trên cơ bản cũng phải buông tha cho việc kế thừa công ty gia đình, Tưởng Trạch Thần cũng không còn sợ hãi khi mình biểu hiện quá "thông minh" để bị Tưởng Trạch Hàm kiêng kỵ, không hề áp lực mà lần nữa đoạt được một trăm điểm, có điều, đương nhiên phần công lao này cũng ghi tạc trên người gia sư Tống Nhạc.

Trong lòng đã không còn quá nhiều khúc mắc, đối với thành tích của cậu em, Tưởng Trạch Hàm vui vẻ hiển nhiên là thật tâm thực lòng, vì ngợi khen cậu học tập nỗ lực nên ngay ở ngày đầu tiên bắt đầu kỳ nghỉ hè, Tưởng Trạch Thần đang dần có khuynh hướng tiến vào "ngủ hè" đã bị ông anh hai yêu dấu nhà mình lôi từ trong ổ chăn ra — đi mua sắm đồ mùa hè.

Ở trong trí nhớ của Tưởng Trạch Thần, số lần cậu cùng với anh hai cùng nhau đi dạo phố cũng không coi là nhiều, dường như nếu cậu đã nhìn trúng cái gì, chỉ cần nói với Tưởng Trạch Hàm rằng cậu muốn, thì không quá vài ngày thứ đồ ấy sẽ xuất hiện ở trước mặt cậu.

Khi còn bé, quần áo của anh em Tưởng gia đều là người khác lấy size rồi đi mua về, sau khi lớn lên thì đều đã có mắt thẩm mỹ của riêng mình, nên cũng bắt đầu tự đi mua đồ lấy. Tưởng Trạch Hàm thích những bộ âu phục chín chắn chững trạc để bù đắp cho việc bởi vì anh tuổi trẻ nên dễ sản sinh ra yếu thế, mà gu của Tưởng Trạch Thần thì tương đối đa dạng, có điều đại đa số cũng chẳng ra gì cả…

Nói thật ra, Tưởng Trạch Thần cũng không thích đi dạo phố cho lắm, đặc biệt là dạo hiệu may, có điều cùng Tưởng Trạch Hàm đi dạo ở loại địa phương ấy cũng coi như là một dạng thể nghiệm mới lạ. Mặc kệ Tưởng Trạch Hàm rốt cuộc là co giật cái gì mà lại cho ra quyết định như thế, Tưởng Trạch Thần đều có chút nóng lòng muốn thử.

Ngồi xe, một mạch đi tới khu thương nghiệp phồn hoa nhất B thị, tài xế dừng xe lại, Tưởng Trạch Hàm dắt Tưởng Trạch Thần đi thẳng tới một cửa hàng độc quyền mà anh quen biết, có thể nói là đi như sấm rền gió cuốn.

Tưởng Trạch Hàm rất là kỹ tính, nhãn hiệu có thể lọt vào mắt anh cũng không coi là nhiều, hơn nữa tương đối chuyên tình, dường như nếu anh đã thích một nhãn hiệu nào rồi thì sẽ thành khách quen của nó, hiếm khi "di tình biệt luyến", Tưởng Trạch Thần tuy rằng cũng nghe nói qua về tính cách đặc biệt này của anh nhưng lại không biết anh ngay từ nhỏ đã là như thế rồi.

Hai cậu bé một lớn một nhỏ tay nắm tay đi vào cửa hàng, lớn hơi lộ vẻ tuấn dật, nghiêm trang chững trạc như là một tiểu đại nhân, mà nhỏ hơn thì phấn mài ngọc tạc, có chút phì phì của trẻ con, thật giống như một bé búp bê trong tủ kính. Hai người đương nhiên hấp dẫn tất cả lực chú ý của các tiểu thư bán hàng, lập tức đã có không ít nhân viên không có khách xông tới, thân thiết hỏi thăm bọn họ muốn mua cái gì.

Tưởng Trạch Thần bị một đống phụ nữ vây quanh ở giữa, thường thường còn bị nhéo mặt một cái, thật là buồn bực, không tự chủ được mà nghĩ muốn chạy về phía sau Tưởng Trạch Hàm để nấp, nỗ lực đem anh đẩy lên làm tấm bia, giải thoát chính mình.

Tưởng Trạch Hàm đương nhiên không nói hai lời mà động thân thực hiện nghĩa vụ làm anh trai, đem em trai nhà mình bảo hộ đến chặt chẽ, song song đưa ra yêu cầu mình muốn mua đồ trẻ con mùa hè.

Rất nhanh, quần áo có số đo phù hợp với hai người lần lượt được đem ra, quần áo nom tương đối bình thường thì đều là cỡ một lớn một nhỏ, về phần cái tương đối này… Loại khác, nha! Vì sao đều là size nhỏ?!

Tưởng Trạch Hàm cũng coi như là có gu thẩm mỹ từ nhỏ, hoặc là nên nói, nhờ ảnh hưởng của mẹ anh dần dần ngấm vào trong máu mà khiếu thẩm mỹ có thể nói là phi thường không tồi, rất nhanh đã lựa được những bộ quần áo thích hợp nhất cho hai anh em bọn họ, dứt khoát vung tay mua hết. Không có bất luận quyền lên tiếng gì, Tưởng Trạch Thần có chút hậm hực — đến kiểu dáng mà cũng mua y như nhau, tuy rằng như thế đích xác tương đối bớt việc, kiểu dáng cũng không tồi, thế nhưng cậu tuyệt không muốn cùng Tưởng Trạch Hàm mặc đồ đôi tình nhân nha…

—— Được rồi, dựa theo nhóm tiểu thư bán hàng nói, cái này gọi là "trang phục anh em"…

Sau khi những kiểu dáng bình thường đều bị càn quét hết, Tưởng Trạch Hàm ở dưới ánh nhìn đầy da diết của các tiểu thư bán hàng, đem mắt dời về phía những kiểu dáng không bình thường. Tưởng Trạch Thần da đầu bùng nổ, theo bản năng cảm thấy có nguy hiểm.

"Anh… anh, mua nhiều quá rồi, chúng ta trở về đi…" Lúc này phải tự cứu, Tưởng Trạch Thần túm lấy ống tay áo của anh hai nhà mình, nãi thanh nãi khí mà nói, hận không thể lập tức kéo Tưởng Trạch Hàm bỏ chạy — những thứ quần áo nhìn như cosplay này rốt cuộc là từ nơi nào làm ra chứ?! Trong cửa hàng nhãn hiệu đứng đắn như thế làm sao có thể có vật như thế chứ?!

"Tiểu Thần không vui sao? Anh hai cảm thấy Tiểu Thần mặc vào nhất định rất đáng yêu à nha." Cầm lấy một bộ y phục Holmes thu nhỏ, ở trên người Tưởng Trạch Thần so so, Tưởng Trạch Hàm cong cong con mắt cười nói "Tiểu Thần có muốn thay thử xem không?"

"…Không nên, thoạt nhìn quá nóng, em không mặc." Tưởng Trạch Thần hé ra khuôn mặt đau khổ, đầu lắc như trống bỏi — Nhảm nhí! Lão tử cũng không phải búp bê Barbie để anh thay tới đổi lui đâu!

"Đây không phải là trang phục hè, là trang phục xuân thu, bây giờ mà mua thì rất nhanh sẽ mặc được đó, chị đã cố ý lấy một cỡ size lớn hơn một số cho bé rồi." Tiểu thư bán hàng lập tức phụ họa "Trang phục cos ở chỗ bọn chị rất được hoan nghênh đó nhé, rất nhiều cô cô bà bà đều thích mua đồ này ở cửa hàng bọn chị về ăn diện cho các bé con đó."

—— Có nghe hay không? Đây là sở thích của mấy cô mấy bà đã kết hôn rồi đó nha, Tưởng Trạch Hàm anh còn là một thiếu niên nha! Không nên sớm như vậy đã trở nên đọa lạc như thế, được hay không!

Tưởng Trạch Thần thật tình quỳ xuống với anh hai nhà mình, cậu dĩ nhiên chưa bao giờ biết Tưởng Trạch Hàm có sở thích ác liệt như thế, đây gọi là muộn tao sao?! Tưởng Trạch Thần phát thệ, cả đời trước, khi còn bé cậu chưa bao giờ bị đối đãi như thế, tuyệt đối không hề bị Tưởng Trạch Hàm coi thành búp bê để thử mấy loại quần áo cổ quái như này — rốt cuộc có chỗ nào lầm lẫn rồi?!

"Tôi cũng rất thích." Nhìn về phía tiểu thư bán hàng mỉm cười lễ phép, Tưởng Trạch Hàm sờ sờ mái tóc mềm mại của cậu em trai đang trợn mắt nhìn mình, tươi cười dịu dàng mà khao khát "Tiểu Thần, thay cho anh hai xem có được hay không?"

"Không thay!"

"Tiểu Thần…"

"Tuyệt đối không thay!"

"Tiểu Thần nếu như không ngoan, anh hai sẽ tự mình giúp em đổi nha!"

"……"

"Tiểu Thần, ngoan~"

Tưởng Trạch Thần yên lặng tiếp nhận quần áo, đen mặt chạy vào phòng thử đồ, cậu tin Tưởng Trạch Hàm tuyệt đối nói được thì làm được, mà cậu cũng tuyệt đối chống lại không được khí lực anh.

—— Hu hu hu… Tưởng Trạch Hàm, thuộc tính đệ khống của anh đi nơi nào rồi?! Anh không phải đối em trai thiên y bách thuận sao?! Không bao giờ trở mặt không hề báo hiệu sao!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!