Chương 12: (Vô Đề)

Nghỉ đông ngắn ngủi nhưng "vô vàn sóng gió" cuối cùng cũng trôi qua, Tưởng Trạch Thần lại lần nữa vác sách tới trường — lúc này đây, cậu quyết định phải đi theo con đường trang khốc, để cười mím chi không hở răng đầy nữ tính cùng cười ngây ngô mà lại sún răng lăn đi thật xa!

Một kỳ nghỉ không gặp, nhóm shota loli trên cơ bản đều thay đổi hình dáng, trẻ con mà, lớn lên rất nhanh, biến hóa cũng mau, bình thường đều sớm chiều ở chung nên không nhìn ra, xa nhau ba tháng thì liền thấy rõ khác biệt.

Lý Thiệu Minh thoạt nhìn trôi qua kỳ nghỉ này cũng không tồi, lại phì thêm một vòng, còn trắng trắng béo béo, hơn nữa khiến Tưởng Trạch Thần phi thường vui mừng chính là, cậu ta cũng thiếu một chiếc răng cửa, lúc cậu ta cười rộ lên thì còn nom ngớ ngẩn hơn cả cậu, quả thực chính là vật so sánh tốt nhất khiến tâm tình Tưởng Trạch Thần thoải mái hơn nhiều.

—— Tưởng Trạch Thần cảm thấy, ở trong một đám trẻ con bảy tám tuổi đều sún răng cả, chuyện thay răng cũng không phải chuyện khiến người ta không thể nào chịu nổi…

Cuộc sống của học sinh tiểu học vẫn buồn chán trước sau như một, Tưởng Trạch Thần cùng Lý Thiệu Minh chính thức xác lập quan hệ bạn bè, còn được mời tới nhà cậu ta chơi nữa chứ. Tuy rằng đời trước cậu cùng Lý Thiệu Minh cũng chơi cùng với nhau rất lâu, thế nhưng lại chưa bao giờ tới Lý gia cả — dù sao Lý gia tuyệt không thích đám hồ bằng cẩu hữu mà Lý Thiệu Minh kết giao — sau đó còn gặp được ba ba của Lý Thiệu Minh.

Lý gia thoạt nhìn đích xác giống như có chút bối cảnh hắc đạo, bên trong trạch viện rộng lớn có không ít người ra vào, tuy rằng hầu như đều vận tây trang giày da, thế nhưng một thân bưu hãn thô bạo vẫn không thể nào che lấp được. Ba ba Lý Thiệu Minh cao tầm một thước chín, cao lớn thô kệch — Tưởng Trạch Thần cuối cùng cũng biết dáng người của Lý Thiệu Minh sau khi lớn lên quả nhiên là do gia tộc di truyền nha — lại đứng trước mặt hai cậu bạn nhỏ, cảm giác áp bức mười phần.

Có điều, như vậy cũng không hù dọa được Tưởng Trạch Thần, cậu thoải mái ngọt ngào chào hỏi, lập tức đạt được sự yêu thích của ba ba Lý Thiệu Minh — đại khái là ông đã thấy rất nhiều nhóc con thấy ông liền oa oa khóc lớn rồi, nên cậu bé bề ngoài đáng yêu mà lại có cử chỉ ổn trọng như Tưởng Trạch Thần càng thêm nổi bật.

Tuy rằng bề ngoài có chút đáng sợ nhưng kỳ thực ba ba Lý Thiệu Minh vẫn rất hòa ái dễ gần, ông cùng Lý Thiệu Minh và Tưởng Trạch Thần hàn huyên chuyện phiếm, thái độ cực kỳ kiên trì. Đương nhiên, cũng không phải ông có hứng thú với trẻ con, thích cùng chơi đùa với chúng, đơn giản chính là muốn từ trong miệng Tưởng Trạch Thần biết thêm về biểu hiện của Lý Thiệu Minh ở trong trường học.

Đương nhiên, mục đích này của ba ba Lý Thiệu Minh đều được cái miệng ngọt như mật của Tưởng Trạch Thần kể lể cho qua, sau đó còn lấy được ánh mắt cảm kích không gì sánh được của Lý Thiệu Minh.

Học kỳ trước, Lý Thiệu Minh cầm bài thi ngữ văn đạt 95 điểm về nhà, bị cha cậu ta hung hăng giáo huấn một hồi, sau khi biết được Tưởng Trạch Thần đều là song bách (2 con điểm 100), lại cảm thấy cậu bé này cũng không giống những đứa trẻ khác, mà con nhà mình đối với cậu bạn này trên cơ bản cũng là nói gì nghe nấy, ba ba Lý Thiệu Minh đại thủ vung lên, liền đem trọng trách giáo dục Lý Thiệu Minh, để cậu ta cẩn thận học tập giao vào trong tay Tưởng Trạch Thần.

Tưởng Trạch Thần bị tai bay vạ gió mà phiền muộn muốn chết, trái lại Lý Thiệu Minh lại vui vẻ đến vô tâm vô phế, tuy rằng đều là học tập cả đấy, thế nhưng cậu ta nghe Tưởng Trạch Thần giảng bài còn nghiêm túc hơn cả nghe thầy cô giảng bài, dĩ nhiên cậu ta còn quấn quýt lấy Tưởng Trạch Thần đòi dạy này dạy nọ, cứ như những gì học được từ Tưởng Trạch Thần đều là tốt nhất.

—— Tưởng Trạch Thần thật tình không biết Lý Thiệu Minh ngốc nghếch này tại sao lớn lên bình an mà không bị người lừa chết…

Bởi vì Tưởng Trạch Thần chưa từng làm thầy giáo bao giờ, cũng chưa từng dạy quá học trò nào, cho nên trên cơ bản cũng chỉ là đem đám thơ từ mà Tống Nhạc dạy cậu dạy lại cho Lý Thiệu Minh. Chỉ tiếc, Tưởng Trạch Thần đánh giá quá cao năng lực tiếp thu của Lý Thiệu Minh.

Một lần kiểm tra nào đó, đọc thuộc lòng bài [Vịnh Nga] của Lạc Tân Vương, nhóc mập mạp bất hạnh bị gọi lên, nghểnh cổ mà gập gập ghềnh ghềnh đọc "Nga, nga, nga, khúc hạng hướng thiên ca" sau đó thì mắc từ rồi. Thân là anh em tốt, có nghĩa vụ phải nhắc nhở cậu ta, Tưởng Trạch Thần nỗ lực đè thấp thanh âm, nhắc nhở từ kế tiếp "Bạch… Bạch!"

Cô giáo quét mắt liếc Tưởng Trạch Thần, ánh mắt sắc bén nhất thời khiến cậu không phát ra nổi âm thanh nào nữa. Được gợi ý từ kế tiếp, Lý Thiệu Minh ấp úng hồi lâu, vắt hết óc rồi rốt cuộc bừng tỉnh đại ngộ, lời ra như suối chảy "Bạch nhật y sơn tẫn!" (Đây là một câu trong bài thơ khác)

Tưởng Trạch Thần quay đầu đen mặt, các học sinh khác vẻ mặt mờ mịt, cô giáo vừa muốn cười lại muốn phát hỏa, cố gắng hồi lâu mới lấy lại vẻ tự nhiên, nói "Là bạch mao phù lục thủy! Câu tiếp theo."

"Hạ… Câu tiếp theo…" Lý Thiệu Minh gãi đầu, nhìn hướng Tưởng Trạch Thần, hy vọng có thể có được gợi ý từ cậu, Tưởng Trạch Thần bị áp lực khá lớn, lại vẫn cố gắng đè nén áp lực cùng ánh mắt nghiêm khắc của cô giáo, bật ra một chữ "Hồng!"

"Hồng… Hồng…" Lý Thiệu Minh nhãn tình sáng lên "Hồng đậu sinh nam quốc!"

—— Tưởng Trạch Thần phát thệ, sau này cậu không bao giờ dạy Lý Thiệu Minh thơ phú gì nữa…

Gia sư của Tưởng gia vẫn là Tống Nhạc, bởi vì chữ của Tưởng Trạch Thần hiện nay có tiến bộ, Tống Nhạc cũng không bắt cậu khẩn cấp luyện chữ nữa mà bắt đầu cho cậu luyện tập bốn phép tính toán cùng những câu hỏi ứng dụng đơn giản. Những thứ này đối với Tưởng Trạch Thần mà nói đều rất dễ dàng, cứ giả vờ thất thần nhìn đề bài hồi lâu rồi viết xuống đáp án là OK rồi, nói chung là rất dễ vượt qua.

Kỳ thực, Tưởng Trạch Thần cũng không phải là đứa bé đầu tiên mà Tống Nhạc dạy, có điều, lại là đứa bé khiến hắn hài lòng nhất. Trẻ con nhà khác nếu như không phải học tập quá kém thì cũng không mời gia sư khi mới học tiểu học, mà nếu như đã mời thì một là do đứa bé đó quá ngốc không thể khai thông đầu óc, hai là đứa bé đó quá bướng bỉnh căn bản không muốn học, vô luận loại nào trong hai loại trên đều làm cho gia sư đau đầu nhức óc.

Mà Tưởng Trạch Thần lại khác, so với những đứa bé bướng bỉnh, cậu có thể nói là tương đối nhu thuận và có tự chủ, so với những đứa bé ngốc nghếch thì cậu có thể xem như là nhìn cái hiểu ngay. Hơn nữa Tưởng gia trả tiền lương rất cao, Tưởng Trạch Thần cũng là bộ dáng đáng yêu xinh xắn chọc người yêu thích, thái độ của Tống Nhạc từ gia sư đối với học sinh dần dần biến thành anh trai yêu chiều cậu em, thỉnh thoảng sau khi hoàn thành việc học sớm, hắn cũng mang tới cho cậu một vài món đồ chơi, hoặc là kể cho cậu nghe vài câu chuyện nhỏ.

—— Với chuyện ấy, Tưởng Trạch Thần thật tình thấy khổ muốn chết rồi, tuy rằng cậu giả trang trẻ con rất thuận buồm xuôi gió, thế nhưng cậu thực sự vẫn như cũ không thể chịu được mọi người xung quanh lấy mấy thứ ấu trĩ gì đó để dỗ dành mình…

Tiếp xúc thời gian dài, Tưởng Trạch Thần cũng từ từ hiểu Tống Nhạc hơn, phát hiện hắn tuy rằng tính cách nghiêm túc nhưng cũng không phải là người hồ đồ không hiểu lý lẽ, có đôi khi ngược lại còn có một mặt giảo hoạt, tương đối hợp "khẩu vị" của cậu. Gia cảnh Tống Nhạc không được tốt lắm, lý tưởng của hắn đó là có thể thi đậu khoa pháp luật của trường đại học trọng điểm, sau khi tốt nghiệp thì làm một luật sư, trong nhà hắn còn có một chị gái, lớn lên cũng xinh đẹp, hơn nữa còn học thanh nhạc, nguyện vọng lớn nhất đó là có thể làm ngôi sao ca nhạc.

Tưởng Trạch Thần hỏi tên của chị Tống Nhạc, phát hiện ấn tượng về giới giải trí trong tương lai của cậu không hề có tên người nào như thế, không biết có phải là không hề bước chân vào giới giải trí, hay là tuy rằng tiến vào nhưng lại chẳng có tiếng tăm gì, hoặc là… Bị đám quy tắc ngầm cùng tấm màn đen trong đó vùi lấp rồi.

Nói tới giới giải trí, liền không thể không nói tới lần đầu lên hình của Tưởng Trạch Thần. Bộ phim ông chủ Vương đầu tư cũng không phải là phim bom tấn thương mại gì cả mà chỉ là một bộ phim nghệ thuật nói về tình yêu đơn thuần, ở mấy tháng sau khi Tưởng Trạch Thần khai giảng thì cũng hoàn thành chế tác hậu kỳ. Vì có quan hệ với nhà đầu tư nên nhân vật bé nhỏ như Tưởng Trạch Thần cũng được mời đến lễ ra mắt phim, Tưởng Trạch Hàm đương nhiên cũng cùng đi.

Ở lễ ra mắt, Tưởng Trạch Thần gặp lại Lê Chu cùng cha mẹ Lê Chu, mẹ của cậu ta là diễn viên, còn cha là ca sĩ, cũng không trách được vì sao sau này dù đóng phim hay ca hát cậu ta đều giỏi cả. Sau khi khai giảng, Tưởng Trạch Thần cùng Lê Chu cũng ít gặp mặt hơn, thỉnh thoảng cũng chỉ nói chuyện qua điện thoại, lúc này đây gặp mặt thì đều có chút hưng phấn, cùng tụ lại một chỗ mà nói chuyện cả ngày. Đối với chuyện hai đứa trẻ thân mật, cha mẹ Lê Chu cũng rất vui vẻ vì con mình tìm được bạn mới, mà sắc mặt Tưởng Trạch Hàm lại chẳng mấy tốt, thấy em trai nhà mình có bạn liền bỏ mặc anh hai thì có vài phần mất mát.

Lần đầu tiên nhìn thấy mình trên màn ảnh, Tưởng Trạch Thần có một loại cảm giác xuyên qua rất quỷ dị, nhớ lại từng chút từng chút kỷ niệm khi quay những đoạn phim này lại có vài phần tự hào cùng kích động, cũng có vài phần hoài niệm cùng xúc động. Tuy rằng đối với toàn bộ phim không hề có hứng thú, thế nhưng Tưởng Trạch Thần vẫn nhìn màn hình không chuyển mắt — đương nhiên, cậu là nhìn bản thân mình trên màn ảnh, vô luận là vui cười hay là khóc lóc, vô luận là quay thoáng qua hay đặc tả đều khiến tâm tình của cậu không nhịn được phấn chấn hẳn lên.

—— Tựa hồ từ giờ khắc này, Tưởng Trạch Thần đã chân chính thích nghề diễn viên này rồi, không còn đem nó trở thành con đường mà cậu không tính chán ghét và có hơi chút thinh thích càng thêm không hề cạnh tranh với Tưởng Trạch Hàm.

"Tiểu Thần, thích đóng phim sao?" Nghiêng đầu, nhẹ giọng hỏi em trai bên cạnh, Tưởng Trạch Hàm phát hiện ánh mắt của cậu trong bóng đêm sáng lấp lánh, mang theo vui sướng cùng ước mơ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!