Chương 10: (Vô Đề)

Phần diễn của Lê Chu ít hơn Tưởng Trạch Thần, rất nhanh liền quay xong, có điều vẫn như cũ thường thường mà chạy tới đoàn phim cùng Tưởng Trạch Thần chơi đùa, ở dưới sự tận lực gắn bó của Tưởng Trạch Thần, quan hệ của hai người vẫn chưa bởi vì phần diễn kết thúc mà có điều không thân quen, trái lại càng thêm thân mật.

Tưởng Trạch Hàm cũng tới xem vài lần, có điều số lần cũng không tính nhiều lắm, mùa hè này có không ít nhân viên ở công ty cha Tưởng ra vào tập nập Tưởng gia, xem ra Tưởng Trạch Hàm đích thực là đã bắt đầu học tập làm thế nào quản lý công ty rồi. Tưởng Trạch Thần cũng không có cảm giác yêu thích và ngưỡng mộ gì cả, cậu đã sớm nhận mệnh rồi, sau khi nhận mệnh còn có chút đồng tình với Tưởng Trạch Hàm, bởi vì anh cả đời đều sẽ bị chuyện phiền toái trong công ty quấn thân — làm người ra quyết định của cả một tập đoàn là tuyệt không dễ dàng.

Vì vậy, sau khi Tưởng Trạch Hàm thử thăm dò xem cậu có muốn đi theo học không, Tưởng Trạch Thần lắc đầu như trống bỏi tuyệt đối đầy kiên quyết, đồng tình thương hại trong mắt càng thêm thật hơn nhiều, vỗ vỗ vai của anh hai đại nhân nhà mình, sau khi cậu cổ vũ anh hãy nỗ lực không ngừng cố gắng nhưng cũng đừng quá hành hạ thân thể thì vui sướng chạy biến đi chơi, khiến cho Tưởng Trạch Hàm dở khóc dở cười, mỗi lần đều phải đem cậu kéo trở về mà xoa bù đầu xù tóc cậu rồi mới chịu bỏ qua cho.

Những ngày nghỉ cứ như vậy từng ngày từng ngày trôi qua, phần diễn của Tưởng Trạch Thần rốt cuộc kết thúc, nhận được tiền lương lần đầu tiên kiếm được bằng chính sức lực trong kiếp này của mình — không nhiều lắm, cũng chỉ là mấy trăm đồng, vốn trong mắt cậu chúng cũng không hề là nhiều nhặn gì cả, thế nhưng Tưởng Trạch Thần lại cảm thấy phi thường tự hào.

Số tiền này, Tưởng Trạch Thần nghĩ suy nửa ngày mới quyết định sẽ dùng nó mua cho Tưởng Trạch Hàm một món quà.

Kỳ thực, ý nghĩ như vậy rất có điểm ma xui quỷ khiến, là đột nhiên nhảy ra, thế nhưng sau khi ý niệm này trỗi dậy trong đầu thì Tưởng Trạch Thần làm thế nào cũng chẳng đè nén xuống được.

Qua một đời, từ nhỏ đến lớn, Tưởng Trạch Hàm không biết đã đưa cho cậu bao nhiêu thứ lớn nhỏ, nhỏ thì là mặt dây chuyền thủ công, lớn thì là xe hơi bất động sản, mỗi một sinh nhật mỗi một ngày lễ anh đều chưa từng quên cậu. Mà Tưởng Trạch Thần lại không nhớ rõ chính mình có từng đưa cho Tưởng Trạch Hàm một thứ gì hay không.

Khi còn bé đại khái là không có khái niệm tặng quà, cảm thấy mình thích cái gì thì anh hai mua cho là chuyện đương nhiên rồi, về phần trưởng thành, liền càng thêm thành thói quen, thói quen nhớ kỹ rằng phải tặng bạn thân cùng bạn gái quà cáp, lại quên mất rằng Tưởng Trạch Hàm nói không chừng cũng cần quà nữa.

Có lẽ vì cái tính thờ ơ vô tâm ấy của cậu mà khiến "Vong ân phụ nghĩa" "Không biết cảm ơn" trở thành những từ ngữ mà người khác thường dùng để thóa mạ cậu.

Sống lại lần nữa, Tưởng Trạch Thần muốn sửa chữa tất cả, muốn cọ rửa đi tất cả những bêu danh của mình kiếp trước, như vậy cậu mới cam tâm, mới cảm thấy giải thoát, mới cảm thấy sống lại lần nữa là có ý nghĩa.

Tưởng Trạch Thần quyết định phải học làm sao để cảm ơn, mặc kệ người ta ban ân huệ cho cậu là vì mục đích gì, thế nhưng ân huệ đích xác vẫn là ân huệ, không có Tưởng Trạch Hàm giúp đỡ thì cậu tới bây giờ vẫn còn đang mê man về con đường tương lai của mình sẽ đi như thế nào.

—— Cậu đích thực là muốn cảm tạ Tưởng Trạch Hàm.

Huynh hữu đệ cung… Nếu như cậu sắm vai "người em tốt đẹp" cả đời thì có lẽ sẽ có một ngày nào đó, giữa bọn họ sẽ chẳng còn khúc mắc nào nữa, sẽ là huynh hữu đệ cung chân chính, phải không?

—— Tưởng Trạch Thần vẫn mong chờ như vậy, cho nên cậu muốn làm một người em tốt, một người em hiểu và quan tâm anh trai, cùng anh trai đồng lòng.

—— Có trả giá mới có hồi báo, cả đời trước cậu đã làm xằng làm bậy, không biết điều lại không nghe đạo lý thì dựa vào cái gì để Tưởng Trạch Hàm trước sau như một mà đối cậu thật tình cơ chứ? Nếu như cậu có thể thay đổi, vậy hẳn có lẽ Tưởng Trạch Hàm cũng sẽ cải biến, đúng hay không?

Hiểu biết của Tưởng Trạch Thần đối với Tưởng Trạch Hàm kỳ thực tuyệt không nhiều, cậu chẳng bao giờ quan tâm tới anh mình, không biết anh thích cái gì, ghét cái gì, cho nên lúc chọn quà cũng thực nhọc lòng.

Cuối cùng, cậu quyết định lựa chọn phương án an toàn nhất, mua sách — ít nhất Tưởng Trạch Hàm thoạt nhìn cũng không ghét sách, có một thời gian, trên tay anh không phải là tập văn kiện công ty dày cộm thì cũng là quyển sách cả nghìn trang.

Tuy rằng xác định phải đi mua sách, thế nhưng chủng loại sách thật sự là nhiều lắm. Từ buổi trưa sau khi nhận được tiền lương, Tưởng Trạch Thần liền chạy ngay tới trong một nhà sách lớn nhất B thị, đi một vòng thì cũng đã tới buổi chiều, sâu sắc cảm thấy dù có cộng tổng tất cả thời gian đi vào nhà sách trong cả đời trước của mình cũng không dài bằng hôm nay…

Suy đi tính lại, lựa tới lựa lui, còn hỏi không ít nhân viên công tác thậm chí khách hàng trong nhà sách, dựa vào bề ngoài đáng yêu cùng lý do "Mua quà cho anh hai" mà được không ít người nhiệt tình giúp đỡ, cuối cùng hao hết tâm tư mới chọn được một quyển sách làm quà.

—— Một quyển sách kinh tế, Làm thế nào để quản lý công ty – là loại sách đang bán chạy hàng đầu, hơn nữa nội dung rõ ràng dễ hiểu, thích hợp với đủ lại độc giả, vô luận là nhập môn hay là người đã hơi có chút thành tựu đều có thể học được hoặc ít hoặc nhiều trong ấy, hơn nữa khiến cho Tưởng Trạch Thần trước mắt sáng ngời chính là, bên trong có rất nhiều trang tranh minh hoạ màu, thoạt nhìn có thể hấp dẫn ánh mắt của trẻ con, khiến cậu có một lý do to đùng cho việc chọn quyển sách này.

Giải quyết được một đại tâm sự rồi, Tưởng Trạch Thần lúc về đến nhà càng thêm vui sướng, chạy ào vào nhà xong liền nhào lên trên người Tưởng Trạch Hàm, đem quyển sách đã được gói gọn gàng đẹp đẽ đặt vào tay anh.

Đang muốn chất vấn cậu vì sao trễ như thế mới về nhà, Tưởng Trạch Hàm sửng sốt một chút, nhìn cái thứ vuông vuông vắn vắn lại có chút sức nặng trong tay, lại nhìn Tưởng Trạch Thần đang tựa trên đầu gối mình và nhìn mình có chút chờ mong, anh có chút kinh ngạc hỏi "Tiểu Thần? Đây là cái gì?"

"Quà đó nha! Quà cho anh hai đó nha!" Đang chìm đắm trong ảo tưởng nhờ một quyển sách có thể mua được bước đầu tiên trong kế hoạch huynh hữu đệ cung, Tưởng Trạch Thần hai mắt vụt sáng lên, đầy ắp mong chờ mà trả lời "Hôm nay em được nhận lương rồi đó nha! Đây là lần đầu tiên em kiếm được tiền đó! Vì vậy nên mua cho anh hai một món quà!"

Tưởng Trạch Hàm há miệng thở dốc, nhất thời cũng không biết nên nói cái gì, ánh mắt trong veo đơn thuần và đầy khát vọng của cậu bé trước mắt khiến anh thậm chí có chút không thở nổi, cuống quýt cúi đầu né tránh, nhẹ nhàng đem giấy gói bóc ra, tựa hồ ngay cả giấy gói cũng sợ bị rách.

Giấy gói được bóc ra, trang bìa của quyển sách cũng được lộ ra, màu sắc sặc sỡ cực kỳ hấp dẫn người ta. Vừa nhìn mặt bìa còn tưởng rằng đây là một quyển truyện cổ tích, nhưng nhìn đến tên sách rồi lật xem mục lục, Tưởng Trạch Hàm kinh ngạc phát hiện đây là một quyển sách về quản lý công ty, nó yêu cầu người đọc phải có một ít kiến thức về kinh tế nhất định.

Ngẩng đầu nhìn Tưởng Trạch Thần đang thấp thỏm mà nhìn chăm chú vào anh, mong muốn biết anh có thích món quà này hay không, Tưởng Trạch Hàm tuy rằng giật mình thế nhưng lúc này lại không có hoài nghi gì cả, chỉ là vuốt nhẹ tóc cậu, đơn thuần nghi hoặc rằng vì sao em trai mình lại chọn món quà này cho mình — anh vốn tưởng rằng cậu sẽ chọn một thứ trẻ con hơn cơ — "Tiểu Thần vì sao lại tặng anh hai quyển sách này?"

"Bởi vì, anh hai bây giờ đang học cách quản lý công ty cơ mà, phải không?" Tưởng Trạch Thần nghiêng đầu, vì được anh trai vuốt tóc mà có chút thỏa mái híp lại mắt, phun ra lý do sớm đã nghĩ xuôi "Em hỏi qua tất cả các chị các dì ở nhà sách rồi nha, họ nói đây là một quyển sách nói về cách quản lý công ty như thế nào, bán rất khá, rất thích hợp để làm quà cho anh hai, còn có các loại sách khác nữa cơ, nhưng mà khó coi lắm nha, toàn chữ là chữ, em hổng thích!

Anh hai anh hai, ở đây có bức tranh rất đáng yêu nè!"

Như khoe thứ mới lạ, Tưởng Trạch Thần đoạt lấy quyển sách trong tay Tưởng Trạch Hàm, đem sách mở ra, chỉ vào tranh minh họa bên trong đó. Cậu nhăn mặt lại, đem thủ pháp bán manh mà cậu mới học được khi đóng phim phát huy đến vô cùng nhuần nhuyễn "Em thấy những quyển sách mà anh hai đọc có rất nhiều chữ, rất khô khan rất buồn chán rất đau đầu, vì vậy mua cho anh hai thứ này đó, như vậy anh hai xem nó sẽ thực vui vẻ!"

Ra sức mà diễn một lát, thế mà lại chẳng được đáp lại, Tưởng Trạch Thần chần chờ một chút, chớp chớp con mắt, có điểm thấp thỏm rút tay về, giương mắt lại thấy Tưởng Trạch Hàm đang nhìn mình chằm chằm, thử dò hỏi "Anh hai… Không thích…?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!