Chương 485: Phiên ngoại 6

Nhìn hai thiếu niên trước mặt bàn chuyện đặt tên cho đứa bé, có vẻ cực kỳ căng thẳng, lão tăng mỉm cười, nói: "Bần tăng thấy đứa nhỏ này ánh mắt thanh triệt (trong suốt), hay là gọi Thanh đi."

Duy và Lam đều nhìn vào ánh mắt đứa trẻ này, hai mắt trẻ sơ sinh không hề mang theo một chút thế tục phong sương, trong suốt như dòng suối.

"Thanh." Duy nhớ kỹ cái tên này.

"Duy thí chủ có thích chữ Thanh này không?" Lão tăng lữ hỏi Duy.

Duy cúi đầu hỏi đứa bé trong lòng: "Gọi ngươi là Thanh, ngươi thích không?"

Đứa trẻ mút ngón tay be bé của mình, nhìn Duy cười.

"Xem ra nó cũng thích." Lam ở một bên cười nói: "Đứa nhỏ sao cứ được ngươi bế là lại cười vui như vậy nhỉ?"

"Ta chưa quyết định chắc chắn là sẽ nuôi ngươi đâu!" Duy dùng trán chạm đầu đứa trẻ, cũng cười nói: "Ngươi đừng tưởng rằng cứ cười như vậy là ta sẽ mềm lòng."

"Duy, vậy gọi nó là Thanh?" Lam hỏi.

"Được Đại Sư đặt tên, cũng là phúc của nó." Duy nói: "Gọi là Thanh đi."

"A Di Đà Phật." Lão tăng lữ niệm một tiếng Phật hiệu, đứng dậy nói: "Đa tạ hai vị thí chủ cho nước và đồ ăn, giờ không còn sớm, bần tăng phải cáo từ rồi."

Duy vội vàng đứng dậy đưa tiễn, miệng hỏi: "Đại Sư, ngài đang tu hành ở đâu?"

Lão tăng lữ cười nói: "Bần tăng dạo chơi bốn biển, không có chốn an thân."

"Dạo chơi thiên hạ?" Duy hiển nhiên hứng thú, nói: "Đại Sư đã đi qua những nơi nào?"

Lão tăng lữ cười lắc đầu nói: "Đã đi qua quá nhiều nơi, phần lớn đều không nhớ được."

"Không nhớ được?" Duy lập tức nói: "Vậy tại sao Đại Sư còn muốn tiếp tục dạo chơi?"

"Duy!" Lam ở bên cạnh kéo duy ống tay áo y: "Ngươi nói cái gì thế?"

"Hai vị thí chủ xin dừng bước." Lão tăng lữ cũng không giận, lại nhìn hai người thiếu niên, niệm một tiếng Phật hiệu, rồi rời khỏi tiểu viện này.

"Ngươi ấy!" Lam nhìn lão tăng lữ đi xa, mới nói: "Nói chuyện lại không cẩn thận, Đại Sư kia đã lớn tuổi, không nhớ rõ chuyện trước đây, có cái gì kỳ quái?"

Duy bị Lam nói vậy, mới ngượng ngùng trả lời: "Làm sao ta nghĩ nhiều như vậy được, vốn đang muốn hỏi ông ta một chút, xem có chỗ nào đẹp thôi."

Lam nói: "Chờ thu hoạch xong vụ này, chúng ta sẽ lại đi chơi. Lần trước tới thượng đô xem pháo hoa, lần này chúng ta hãy đi…" Lam nói: "Chúng ta đi Giang Nam được không."

"Ngắm mưa bụi Giang Nam?" Ánh mắt Duy lộ vẻ chờ mong: "Không phải mùa xuân chúng ta mới đi được sao? Có thể tới nơi này được không?"

Lam cười ôm Duy vào lòng: "Chúng ta không sống nhờ trồng trọt, không phải vẫn có tiền tích góp đấy sao?"

"Vậy…" Duy cúi đầu nhìn đứa trẻ trong lòng: "Nó thì làm thế nào? Cũng mang theo?"

"Nó tên Thanh." Lam nói.

"Ừ, tên Thanh, vậy Thanh làm sao đây? Nó nhỏ như vậy, có thể đưa đi cùng chứ?" Duy lo lắng nói: "Nếu trên đường bị bệnh? Chúng ta lại chẳng biết chăm sóc trẻ con! Đúng rồi!" Duy đặt Thanh vào tay Lam, nói: "Ta đi tìm ít quần áo cho nó, ngươi cứ bế nó đi, trong nhà chẳng có đồ gì cho trẻ con mặc cả!"

Lam kéo Duy vào lòng: "Lát nữa trưởng thôn đại thúc nhất định sẽ cho chúng ta, Thanh là do thúc ấy mang về mà."

"Sao nó lại luôn nhìn ta cười thế?" Duy chỉ vào cái miệng nhỏ nhắn của Thanh, hỏi Lam.

"Chứng tỏ nó thích ngươi!" Lam ghé tai Duy nói.

"Có người kìa!" Duy vội xoay người đi vào viện, dáng vẻ buồn bực.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!