Chương 53: Có thiên nga đen làm bạn vịt con xấu xí

Tử Vi nói: "Tiểu Nông, anh có gì muốn nói với em không?"

Ngô Nông cúi đầu ngập ngừng nửa ngày, cuối cùng nói một câu "Thực xin lỗi" .

Tử Vi hỏi: "Tiểu Nông, các anh khi nào thì quen nhau?"

Ngô Nông cúi đầu nghĩ một lát , sau đó quay đầu nhìn Sở Giang Đông: "Đời trước đi."

Tử Vi nước mắt giọt lớn giọt lớn trào ra hốc mắt, Ngô Nông trong lòng đau xót, vừa định đi ra phía trước đưa khăn tay, lại không nghĩ cô ngược lại lui về phía sau một bước cách hắn rất xa. Đồng dạng địa điểm, đồng dạng động tác, bất đồng mới vừa rồi là Ngô Nông lui ra phía sau một bước cự tuyệt Sở Giang Đông ôm, mà lần này lại đổi thành Tử Vi.

"Hai người nói cho tôi biết ... hai người quen nhau lúc nào?" Tử Vi quay đầu đi đưa tay lau nước mắt, đôi mắt sắc và lông mi đen của cô bị bôi loạn trên mặt, nhìn qua buồn cười vô cùng, nhưng Ngô Nông ngay cả cong khóe miệng cũng khó khăn.

"Chính là gặp, sau đó thích mà thôi." Lần này là Sở Giang Đông đáp, y phát hiện Tử Vi không nghe được hai người họ vừa vạch trần bí mật, hình như chỉ bắt gặp cảnh tượng hai người ôm nhau: "Đối điểm ấy anh vô cùng..."

"Sở Giang Đông, tôi xin anh, anh để Ngô Nông chính miệng nói với tôi!" Tử Vi bỗng nhiên đề cao thanh âm, nhưng rất nhanh lại áp xuống, cô quay đầu nhìn Ngô Nông: "Tiểu Nông, em muốn anh nói, em muốn chính miệng anh nói em biết."

"... Anh... Tử Vi, như Sở Giang Đông nói, " Ngô Nông rũ mắt xuống, rất nhanh lại nhìn thẳng Tử Vi: "Chúng ta bất quá là gặp được, sau đó thích mà thôi, tuy rằng bên trong có rất nhiều khó khăn, tuy rằng cũng có sai lầm ... nhưng là nói tóm lại, anh nghĩ anh rất thích cùng y ở chung một chỗ ..." Cho dù hắn đời trước từng vì Sở Giang Đông nói một câu vui đùa mà tránh né, sau đó cũng bởi vì trên yến hội tạm biệt mà nhất thời bực mình chạy đi đua xe...

Nhưng tốt xấu cả đời này hai người lại gặp gỡ, lại dây dưa ở cùng một chỗ, hiện tại đã rõ, bực mình của hắn cũng tan thành mây khói .

Trong lúc nhất thời, trong phòng nhỏ im lặng chỉ có hắn cúi đầu tự thuật cùng tiếng Tử Vi thường thường nức nở, Sở Giang Đông duy nhất làm, chính là giữ chặt tay hắn, cổ vũ cho hắn.

Ngô Nông kể lúc hai người gặp nhau, cái hôn đầu tiên của hai người bọn họ, ở hội học sinh ngoài bìa rừng kể chuyện đản bảo bảo, sự chăm sóc của y, cùng với nghỉ đông, hai người cõng Tử Vi ôm. Hắn làm rõ tâm của mình với Sở Giang Thiên, gằn từng tiếng không tạo hình, để lộ ra đều là chân tình của mình .

Hắn nghĩ mình có lỗi với Tử Vi, có lỗi hắn không thể cùng cô sống cả đời, thật có lỗi hắn liền coi cô là em gái mình.

Tựa như Ngô Nông nhận thấy như vậy, Tử Vi đối với hắn quả thật không có tình yêu nam nữ, chỉ có tình anh em, nhưng dù sao cũng là thanh mai trúc mã cô từ nhỏ ỷ lại, cũng từng vụng trộm ảo tưởng về sau vì hắn sanh con dưỡng cái, cho nên từ trong tâm nhận hết thảy.

Xấu hổ trầm mặc lan tràn ở giữa ba người, Tử Vi cúi đầu, nước mắt một giọt một giọt rơi xuống trên mặt.

"Trên thực tế, em vừa mới liền thấy được." Chợt, Tử Vi trước tiên mở miệng: "Ngay trước khi em lên sân khấu... em ở phía trước chờ chờ chờ không thấy các anh, vì thế đến tìm các anh." Cô hít mũi một cái: "Sau đó ở chỗ này, ở nơi này phía sau cửa khép hờ, em nhìn thấy các anh ôm nhau."

Sở Giang Đông rốt cục hiểu được, vì sao vừa rồi Tử Vi trên sân khấu trạng thái không thích hợp như vậy: "Em..."

"Em hiện tại đột nhiên cảm thấy mình thật buồn cười." Cô quay đầu đi, đem ánh mắt ném tới ngoài cửa sổ hành lang, không muốn đi xem biểu tình trên mặt Sở Giang Đông: "Là anh nói cho em biết cuộc thi này, và là anh để em trước khi lên đài tận mắt nhìn thấy hai người ôm nhau, rồi anh giúp em thuận lợi vượt qua cuộc thi này ... Sở Giang Đông, em không biết nên cám ơn anh , hay là nên chửi hỗn đản."

Sở Giang Đông chấn động nghẹn lời, Ngô Nông cũng nói không nên lời. Trận bảo vệ tình yêu này, cuối cùng người bị hại là Tử Vi vô tội nhất, bọn họ đã từng cho rằng vì bọn họ có thể hảo hảo xử lý chuyện Tử Vi này, lại không nghĩ cuối cùng vẫn làm tổn thương cô bé này.

Mà đang ở thời khắc khó khăn này, từ nơi không xa phòng hóa trang ngoài truyền tới tiếng kêu sốt ruột của Trương Tuyết Kỳ: "Tử Vi, Tử Vi em ở đâu? Hiện tại đến giai đoạn bình bầu cuối cùng rồi! Người chủ trì đang thúc giục tất cả người mẫu!"

Tử Vi quay đầu sang hướng Trương Tuyết Kỳ hô: "Em tới đây!" Trong thanh âm trong trẻo không che dấu giọng mũi. Cô quay đầu, gắt gao nhìn Ngô Nông, ngay khi Ngô Nông nghĩ cô sẽ đi lên tát hắn một cái, cô lại bỗng nhiên nở nụ cười.

"Thực xin lỗi Tiểu Nông, em đến bây giờ chưa đủ lớn có thể nhận đồng tính luyến ái." Cô vừa cười một bên lau nước mắt: "Nhưng nếu anh là đồng tính luyến ái, em nghĩ em sẽ chúc phúc anh." Dứt lời cô lại thật sâu nhìn thoáng qua bọn họ, sau đó xách váy, chạy vội tới hậu trường, giống như là một vị công chúa chân chính, chạy tới tương lai thuộc về cô.

Hậu trường , Trương Tuyết Kỳ Lưu Vũ Đình nhìn Lý Tử Vi ánh mắt sưng đỏ, toàn bộ ngây ngẩn cả người.

"Em, em muốn trang điểm lại không?" Lưu Vũ Đình lắp bắp hỏi, trên thực tế cô muốn hỏi nhất là — Tử Vi, em đã xảy ra chuyện gì?

"Không cần." Lý Tử Vi lắc đầu: "Hai người đừng nhìn em khóc, trên thực tế trong lòng em đang cười đấy."

Trương Tuyết Kỳ Lưu Vũ Đình hai người liếc nhau, đều không biết cô có ý gì.

Tử Vi đột nhiên hỏi: "Có phải hai người cũng đều biết chuyện Sở Giang Đông và Tiểu Nông ?"

Hai người thế nào nghĩ đến đột nhiên chuyện bí mật này lại bị lôi ra, biểu tình lúc này chính là sửng sốt, sắc mặt biến ảo mấy lần chính là không dám mở miệng.

Thấy họ bộ dạng này, Tử Vi cũng hiểu. Cô nở nụ cười, nụ cười kia giống như là đang nói "Quả nhiên chỉ có một mình tôi không biết".

Trương Tuyết Kỳ nhìn thấy nụ cười của cô trong lòng căng thẳng, thật cẩn thận tiến lên muốn đỡ cô: "Tử Vi... em có khỏe không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!