Chương 9: (Vô Đề)

"Vương gia xin người bình tĩnh lại…mau mau…đi thông báo với Hoàng thượng…nhanh đi."

Hạ nhân trong Vương phủ nhốn nhốn nháo nháo chạy vội đi về hướng Hoàng cung. Nhưng hôm nay là ngày đại hỷ của Hoàng thượng. Khắp nơi đều là dân chúng chạy ra đường xem náo nhiệt. Cho dù là dùng khoái mã cũng không thể dễ dàng chạy nhanh, nếu như không muốn nháo ra chuyện chết người.

Ám vệ bên người của Vương gia nhanh chóng phi người, biến mất trên những nóc nhà bằng ngói lưu ly sáng rực dưới ánh nắng.

Từng hồi chuông liên tục vang lên, kéo theo phía sau là nhã nhạc cung đình réo rắc. Bên dưới chín mươi chín bậc thềm đá dẫn lên Đại điện, nơi cử hành đại lể, các quan đại thần cùng binh sĩ đứng ngay ngắn xếp thành từng khối, trang nghiêm đợi đến thời điểm Hoàng thượng đón Hoàng hậu nhập điện.

Hàm Vĩnh Hào mặc long bào vàng rực, đầu đội kim quan. Ánh mắt vốn sâu thẩm nay hiện rỏ vẽ hân hoang khó nén. Khó nén cũng phải, khi mà hắn phải đợi sắp mòn mỏi mới đến lúc nàng đủ tuổi cập kê, và hắn có thể đường đường chính chính đón nàng vào cung. Từ giờ hắn và nàng sẽ cùng nhìn về một hướng, nắm tay đến bách niên giai lão.

Tịnh Nhã mặc phượng bào đỏ thẩm cao quý, rèm ngọc che lại dung nhan kiều diễm. Nhưng cố tình những cơn gió sớm mai lại thi nhau đùa qua hàng ngọc châu, khiến dung nhan lúc ẩn lúc hiện, kích thích trí tò mò của mọi người đang đứng bên dưới.

Tú Ngân đứng lẫn vào hàng ngũ gia quyến của bách quan. Đầu hơi cúi khiến người ta không thấy rõ nét mặt. Nhưng bàn tay bên trong ống tay áo lại vô thức xiết chặt, nhìn kỹ sẽ thấy chúng đang run lên nhè nhẹ.

Gần rồi…sắp đến rồi…

Làm sao đây…

Tiếng chuông cuối cùng cũng vang lên rồi ngưng hẳn, khiến cho không khí đang náo nhiệt liền nhuộm rõ một mảng uy nghiêm, trầm lắng.

Hàm Vĩnh Hào mặc long bào màu vàng rực, hắn không khống chế được mà kéo nhẹ khóe môi. Gương mặt tuấn lãng lại thêm phần rạng ngời. Hắn nâng tay lên, giọng nói ấm áp thường ngày thay thế bằng vẻ uy nghiêm không thể thay thế của bậc đế vương.

"Trẫm…thuận theo mệnh trời lên làm Thiên tử. Từ ngàn năm nay, tề gia mới bình được thiên hạ. Nên hôm nay Trẫm sắc phong cho Tịnh Nhã quận chúa làm Hoàng hậu của Trẫm. Thay Trẫm quản lý Hậu cung, nắm giữ phượng ấn."

Tiếng tung hô của bách quan cùng tiếng chuông ngân vang, Tịnh Nhã cười e lệ được hai cung nữ nâng nhẹ hai bên cánh tay. Bước lên thảm đỏ trải dài, tiến đến phía trước, nắm lấy tay người đàn ông của nàng. Người chồng và còn là chủ nhân của nàng. Hắn là trời, là đất, là nước, là không khí quanh nàng. Không có hắn, nàng sẽ chết.

Tú Ngân nhìn khung cảnh diễm lệ với giai nhân và tài tử. Nắm tay nhau đến bách niên giai lão, mặc cho sinh lão bệnh tử. Thà làm nhân chứ không làm tiên.

Bỗng nhiên mắt nàng có chút chói, không chịu được liền cúi đầu, không nhìn tiếp nữa. Mặc cho những tiếng xì xào bàn tán xung quanh.

Như thế cũng tốt…

Để cho nàng quên sạch đi…

Ngay khi Hàm Vĩnh Hào đưa tay đón lấy tay của Tịnh Nhã. Đột nhiên Tiêu Minh Tử, nay đã là Tiêu đại tổng quản nội cung, Tiêu công công hối hả chạy đến, gương mặt xám xịt thì thầm vào tai Hoàng thượng.

Hàm Vĩnh Hào phút trước còn cười đến hạnh phúc dạt dào, giây sau đã như mây đen che phủ. Hắn nhìn Tịnh Nhã đang đứng lặng yên bên cạnh, trong mắt có nồng đậm muôn vàng lời xin lỗi…

"Tịnh Nhã…ta…"

Giọng hắn khản đặc. Hôm nay là đại hôn của hắn, là ngày hắn cùng người hắn yêu thương nhất trong cõi hồng trần này. Hắn đáng lí ra phải cùng nàng, chấp tay bước đi trên chín mươi chín bậc thang. Tiến vào nội các. Đưa nàng tiến vào sinh mệnh của hắn.

Nhưng mà…nhưng mà…

"Biểu ca…"

Lệ nóng đang chạy quanh trong hốc mắt Tịnh Nhã, nhưng nàng cố nén lại. Nàng giờ đã không còn là quận chúa vô lo. Nàng bây giờ là Hoàng hậu, đứng đầu của cửu cung.

Thấy Hoàng thượng cùng Hoàng hậu chậm trể việc nhập điện, khắp nơi nổi lên vô hạn tiếng bàn tán, lắm kẻ cười nói lời châm biếm. Không biết có phải Hoàng thượng đã đổi ý không nhận Hoàng hậu này hay không.

Tịnh Nhã nhìn Hàm Vĩnh Hào vội vã rời đi, tim dường như bị khoét một lổ thật lớn. Hôm nay là ngày đại hôn của nàng. Sao biểu ca lại có thể…nàng nên như thế nào, đối mặt với cục diện rối rắm này.

Khắp nơi trên điện. Bách quan và gia quyến, binh sĩ lẫn bọn nha hoàn. Dường như tấc cả đều đang cười nhạo nàng. Những ánh mắt sắt bén đâm thẳng vào nàng. tiếng cười, tiếng nói chuyện đêm xuyên qua cơ thể nàng, xé rách tâm hồn của nàng.

Nàng muốn chạy trốn, muốn rời khỏi đây…

Nhưng bổng nhiên, Tịnh Nhã nhìn thấy, một đôi mắt kiên định. Chứa đựng muôn vàng quan tâm cùng khích lệ.

Nàng nhìn thấy, nụ cười của nàng ấy, đôi mắt quan tâm cùng ủng hộ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!