Đêm khuya, bên trong cung người người đã yên giấc, chỉ còn ánh sáng đèn lồng lập lòe bên đường, và bước chân đều đều của thị vệ làm công việc gác đêm.
Trước cửa mỗi cung, bọn cung nữ gác đêm cũng đang mắt nhắm mắt mở, hai tay không ngừng xoa vào nhau để xua đi cái lạnh muốn cắt thịt.
Và chủ nhân trong mỗi cung đó cũng đã sớm an giấc, vậy mà bên trong thư phòng cung Thái tử đèn đuốc vẫn sáng trưng. Vì chủ nhân của nó vẫn còn đang miệt mài bên thư án.
Tại khắp nơi trong kinh thành, nhiều người đã rỉ tai nhau chuyện . Hoàng thượng kể từ đầu xuân đã như đèn trước gió, nhờ y thuật inh của các thái y, và vô số dược liệu quý mà kéo dài sinh mệnh đến bây giờ. Còn Thái tử thì từ năm ngoái đã thay Hoàng thượng xử lý việc triều chính, nhưng trong lòng vẫn hy vọng bệnh tình của người sẽ tốt lên.
Nhìn dáng vẻ phiền muộn của Thái tử, Tiêu Minh Tử đứng hầu bên cạnh cũng thấy buồn lòng, bèn lên tiếng.
"Thái tử, đêm đã khuya, người cũng nên đi nghỉ rồi, sớm mai còn thượng triều nữa ạ."
"Minh Tử, đã là giờ nào rồi?"
"Bẩm, đã là giờ Tý hai khắc rồi ạ."
Buông bút lông soái trên tay, nhìn đống tấu sớ phải xem trước buổi triều sáng mai chỉ còn vài cuốn. Hàm Vĩnh Hào thở dài. Hình ảnh nam tử tuấn mỹ, mày kiếm khẽ nhíu. Ngón tay thon dài xoa xoa trán. Nét buồn vươn trên vầng trán rộng khiến ấy đứa cung nữ tim không khỏi đập rộn lên.
Thình lình, cửa thư phòng bật mở, một bóng người mặc trường bào màu huyền lặng lẽ tiếng vào, theo sau là nam tử đang cười hớn hở. Tiêu Minh Tử nhìn thấy hai người vừa đến vội vã khom lưng chào, rồi không đợi chủ nhân lên tiếng đã nhanh nhẹn lôi kéo đám cung nữ còn đang sững sốt ngây dại ra bên ngoài.
"Đã đến?"
Nam tử mặc trường bào màu huyền không thèm trả lời, chỉ lặng lẽ ngồi xuống ghế. Gương mặt lạnh lùng ngàn năm không đổi vẫn rét lạnh như thế. Thái tử điện hạ thở dài, có chút oán hận nói.
"Hoàng đệ, ta không phải nói đệ, nhưng ít ra cũng thử trả lời ta một tiếng chứ. Nếu không thì gật đầu một cái, nào có cái chuyện thân là huynh trưởng mà phải xem sắc mặt của đệ hả?"
Tịnh Thế Hiên cười cười, liếc mắt tỏ ý xem thường Thái tử điện hạ. Ai ở trong cung này không biết, người đang ngồi ngó lơ mọi chuyện kia không thèm nói chuyện từ thật nhiều năm về trước rồi. Ngay cả Hoàng thượng cũng không bắt vị Vương gia cao cao tại thượng này mở ra được kim khẩu nha. Muốn người ta chào, thôi đành lựa dịp gặp Chu công đánh cờ rồi hẳn mơ vậy.
Thái tử điện hạ thấy hoàng đệ không thèm để tâm, thật tình muốn đi cào tường nha. Chỉ là câu chào thôi, có cần keo kiệt như vậy sao. Bất quá, nói chung cũng là vì chuyện năm đó, khiến hoàng đệ vốn luôn vui vẻ nay lại trở nên trầm mặc, có chút lạnh lùng khiến người ta thấy thật thương tâm a.
"Đến, nói xem hôm nay hai người các ngươi đến thư phòng làm gì?"
Thái tử điện hạ nâng bút lông sói lên, dùng tư thế đẹp mắt nhất mà tiếp tục khổ chiến cùng mấy quyển tấu sớ, của mấy vị đại thần ăn no rổi việc trình lên.
Tịnh Thế Hiên cười cười, nhón lấy mấy miếng điểm tâm trên bàn cho vào miệng, rồi lại lúng búng trả lời.
"Thì cái Thuận Hành lâu chủ đó, Thái tử điện hạ, người cũng rất quan tâm đi."
Hàm Vĩnh Hào tỏ ý ghét bỏ Tịnh Thế Hiên, mắng.
"Vừa ăn vừa nói, Thế Hiên, cậu thật làm Cô không chịu được."
Thế Hiên vội nuốt miếng điểm tâm xuống, không ngờ vì quá vội khiến miếng bánh cứ thế ngang nhiên mà nghẹn. Cảm giác bị nghẹn khiến Thế Hiên khó chịu đến đỏ mặt, tay chân khua loạn xạ tìm nước dể uống. Bộ dạng hắn lúc này thật không dám nói là tuấn mỹ vô trù. Hàm Vĩnh Hào đang nghĩ mình có nên đạp cho hắn một cước hay không.
Đúng lúc này, một bàn tay thon dài, màu da có chút tái nhợt đem chén nước vừa mới rót đưa cho hắn. Thế Hiên nước mắt cũng sắp rớt ra liền mặc kệ vội vội vàng vàng uống nước.
Lúc sau, đã có thể thở được hắn mới thở phào nói gần như kiệt sức.
"Trời…Thái tử điện hạ, người muốn là giệt thần sao. Nhà thần ba đời đều là độc đinh đấy. Người cho dù có chán ghét cũng nên nghĩ đến Tịnh Nhã a"
Hàm Vĩnh Hào chán ghét nhíu chặt mày. Sau lại thu hồi vẻ chán ghét nhìn người còn đang ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm ánh trăng sáng đang nghiên nghiên về phía tây.
"Hoàng đệ, đến, nói cho hoàng huynh nghe. Hôm nay sao hứng thú đến thư phòng a."
Đáp lại vẻ mặt hớn hở nhiệt tình của Vĩnh Hào, Hàm Ân Diệp chỉ nhàn nhạt nhìn. Gương mặt vốn tuấn mỹ quanh năm lại bao phủ bởi tầng sương giá, khiến người ta không kiềm được mà muốn trầm mê vô đó.
Thế Hiên lên tiếng khi nhìn động tác tay thật nhanh của Hàm Ân Diệp.
"Vương gia muốn ra khỏi kinh. Ám vệ thông báo hình như đã tìm thấy ngu lão năm đó."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!