Chương 5: (Vô Đề)

Khi Tú Ngân rời khỏi Thuận Hành lâu, Tịnh Nhã liền cùng ba nam nhân tuấn mỹ vô trù ngồi đối ẩm cùng lâu chủ.

Lâu chủ của Thuận Hành lâu cười sáng lạn nâng chén lên nói.

"Tại hạ họ Khương tên chỉ có duy nhất một chữ Lị, hôm nay được gặp gỡ các vị, cũng coi như là kiếp trước khéo tu. Vậy nên đành lấy ly rượu nhạt tỏ ý tình huynh đệ, không biết ý ba vị thế nào."

Tịnh Nhã ngồi bên cạnh sớm bị mấy món ăn trên bàn thu hút, mắt cười đến không thấy được đôi con ngươi. Bàn tay xinh đẹp chỉ đang nôn nóng muốn thử mấy món lạ mắt trên bàn.

Thái tử điện hạ cao cao tại thượng của chúng ta, chính là không chịu được vẻ mặt thèm ăn như mèo thấy cá của nàng. Cho nên mới nhàn nhạt lên tiếng.

"Ra cửa thì cũng coi như là thân thuộc, vốn dĩ là tứ hải giai huynh đệ, Lâu chủ quá khách khí rồi."

Khương Lị cười tít mắt, hắn hào sảng nói.

"Tại hạ dẫu sao cũng chỉ là phường buôn bán, học thức không nhiều, nếu kết bạn cùng các vị, quả thật không mong gì hơn, nào mời mọi người dùng thử. Món ăn trên bàn này là những món đặc biệt của Lâu, chưa từng đem ra ngoài, các vị cứ tự nhiên."

Khương Lị dù sao cũng coi như là lăn lộn trên giang hồ không ít, dĩ nhiên hắn hiểu rõ việc kết bái với ba người nam nhân này cũng không phải dễ. Dẫu sao người ta cũng là từ bên trong kia ra nha. Nhưng mà dù sao, có chút liên hệ vẫn là tốt hơn. Cho nên hắn không nói gì đến việc đó nữa, ngay cả tên cũng không hỏi, chỉ nhiệt tình giới thiệu các món ăn đặc biệt của lâu.

Tịnh Nhã ngồi bên cạnh đã sớm ăn đến quên trời quên đất, sớm đem biểu ca chân ái của nàng ném ra sau đầu. Dáng ăn lúc này của nàng thật không dám khen tặng. Thái tử điện hạ nhíu mày, không vui hỏi.

"Nhã nhi, không lẽ mấy món ăn này ngon hơn ở nhà chúng ta. Xem nàng ăn đến vui vẻ chưa kìa."

Tịnh Nhã đang ăn uống vui vẽ, không kìm được rùng mình một cái. Sau đó lại vô cùng chân chó, gắp cho vị nào đó đang nghiêng thùng dấm chua một miếng thịt.

"Biểu ca, người ăn thử món ăn này đi. Rất Rất là ngon a. Thịt này thật mềm ăn thật ngon."

Thái tử điện hạ cao cao tại thượng nể tình Tịnh Nhã tung hết số nước bọt gom góp từ khi bú mẹ đến nay để dỗ êm cái thùng dấm chua kia. Cho nên mới vô cùng tao nhã nâng đũa lên nếm thử.

Miếng thịt vừa vào miệng đã như tan ra, nước thịt ngọt ngào khiến người ta xém chút nhai cả đầu lưỡi. Thái tử điện hạ nhíu mày, ăn thêm miếng nữa.

"Rất ngon phải không, thật là ngon đi"

Tịnh Nhã thấy biểu ca của mình ăn liên tục hai miếng, thì biết ngay là hắn thật thích món ăn này. Phải biết biểu ca của nàng vốn là hay kén cá chọn canh. Đến ngự trù trong cung cũng không có mấy khi làm hài lòn vị Gia này.

Hai nam tử đang ngồi bên kia cũng thấy hiếu kỳ, liền nâng đũa gắp thử một miếng. Vừa ăn vào miệng một người nhịn không được mà phải kêu lên.

"Oa trời, này là loại thịt gì a…. ta cũng sớm đem đầu lưỡi mà ăn mất, thật quá ngon rồi."

Khương Lị cười mị mắt, hắn nói.

"Đây chỉ là loại thịt heo thông thường thôi. Nhưng để chế biến được món ăn này lại là cả một quá trình."

Sau đó hắn lại nói một lượt cách chế biến món ăn như thế nào, một chút cũng không dấu giếm khiến mọi người lấy làm kinh ngạc.

Tịnh Thế Hiên, anh trai của Tịnh Nhã không nhịn được lên tiếng.

"Lâu chủ, ngươi nói hết cách chế biến cho chúng ta, không sợ chúng ta tiết lộ ra bên ngoài. Đạp đổ chén cơm của ngươi hay sao?"

Khương Lị bật cười ha hả, ba ngàn sợi tóc tùy ý buông hất ngược ra sau khiến người ta nhìn có chút chói mắt.

"Thuận Hành lâu của tại hạ có thể lăn lộn khắp Tam quốc, thì tất nhiên không sợ có người đến đạp đổ bát cơm a. Vả lại. món ăn này, có biết cách làm cũng không làm theo được."

Tịnh Thế Hiên nghe nói thế liền thất ngạc nhiên, Thái Tử điện hạ và Tịnh Nhã cũng vô cùng hứng thú. Chỉ duy nhất vị Vương gia mặt lạnh của chúng ta là không thèm nâng mắt, chỉ nhàn nhạt nâng đũa đem mỗi món trên bàn thử một chút.

Khương Lị cười dài, hào phóng giải thích ọi người hiểu lý do không thể làm được món ăn này cho dù đã biết cách làm.

"Tại hạ nói vậy là vì món ăn này không phải quan trọng nằm ở khâu chuẩn bị nguyên liệu, mà quan trọng chính là ở độ lửa. Nếu lửa lớn một chút sẽ đem hương vị món ăn trở nên đáng sợ, lửa nhỏ một chút lại đem nước thịt làm cho biến vị. Nhớ năm đó, tại hạ phải cùng năm vị đại đầu bếp của lâu nấu qua vô số, tân tân khổ khổ mới học được cách khống chế lửa của món ăn này a."

"Oh, ngươi mới vừa nói học, hóa ra món ăn này không phải là từ Thuận Hành lâu nghỉ ra a."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!