Chương 4: (Vô Đề)

Khi cả ba nam nhân có chút lo lắng chạy xuống sảnh dưới lầu hai, thì nơi này đã bao trùm một không khí quỷ dị.

Tịnh Nhã ngây ngốc đứng yên, miệng xinh có chút luống cuống há to. Làm cho gương mặt vốn xinh đẹp của nàng nhìn có vẻ ngốc.

Đứng bên cạnh, Tú Ngân thản nhiên vuốt ve chiếc phiến cầm trên tay. Gương mặt hơi cúi, khiến người ta không nhìn rõ biểu cảm của nàng. Mà nằm bẹp dưới đất, chính là gã nam nhân vừa muốn động thủ.

Tú Ngân đem chiếc phiến nhét vào ống tay áo rộng, nhàn nhạt nói với người đang đứng xem trò hay.

"Còn định tiếp tục sao?"

Nghe Tú Ngân nói, Tịnh Nhã mới thoáng giật mình, nhận ra không biết từ khi nào trong phòng đã xuất hiện thêm một nam tử tuấn tú đến bức người.

Vẫn luôn thấy biểu ca là người tiên nhân hạ phàm, nay thấy dung nhan người này, nàng không khỏi hít một hơi lạnh. Là nam tử, có cần phải tuấn mỹ đến mức này không. Có để cho chúng chị em sống nữa không đây.

Nam tử vừa đi vào cười một cái, khiến mọi người hít mạnh. Nụ cười trong sáng thanh khiết đến không có ngôn từ để tả. Tay áo rộng màu thiên thanh tươi mát lại phiêu diêu, nổi bật ba ngàn sợi tóc đen thả tùy ý. Nhưng khi hắn mở miệng, mọi người không khỏi rét run.

" Hay cho đám nhân sĩ tóc dài hơn óc các ngươi, chuyện riêng hoàng thất há để bọn phàm phu tục tử ở đây mà khua môi múa mép. Đây là muốn gia lôi đến cửa quan a"

Đám người bị đánh ngã nằm lăn trên sàn, run rẫy không dám lên tiếng.

Này cũng là chơi quá lớn đi, bàn chuyện Hoàng Thất đây vốn là tội tru di tam tộc a.

Nhưng mấy trăm năm qua, chuyện gì khiến người ta hứng thú nhất. Không phải là chuyện nhà của vị trong cung kia sao. Vả lại đây lại là tửu lâu. Ai cơm no rượu say lại không há mồm nói vài câu. quảng chi người nào nghe chứ.

Đột nhiên bị chụp cái mũ lớn này, bảo sao ai cũng không dám lên tiếng.

Tú Ngân có chút muốn cười, nàng nheo mắt nhìn nam tử đang hùng hùng hổ hổ giáo huấn đám nam tử tự xưng là nhân sĩ trí bốn phương.

Đang định lên tiếng, đột nhiên tầm mắt nàng nhìn về phía cầu thang, thân, không ngăn được chở nên cứng ngắc.

Kia…kia không phải là….

"Biểu ca."

Tịnh Nhã reo lên, âm thanh còn chưa dứt thì người đã như cánh bướm lao vào lòng một nam tử đang đứng bên lối đi.

Dang rộng hai tay, nam tử kia cười hết sức dịu dàng, yêu thương nồng đậm dâng lên trong mắt.

Mọi ánh mắt trong phòng đều hướng về phía Tịnh Nhã chạy đến, không khỏi có chút hít phải hơi lạnh.

Đây …đây….. làm sao hôm nay ra cửa lại gặp toàn tiên nhân ha phàm, muốn không để cho người ta sống nữa sao.

Kẻ đui cũng có thể thấy những nam tử đang đứng môt bên kia là nhân trung long phượng a. Quý khí tỏa ra mãnh liệt như vây thật là muốn chết.

Đầu năm nay, muốn ra đường chắc hẳn phải đeo măt nạ rồi. Làm gì còn mặt mũi để đi ra đường nữa chứ.

Nam tử đứng cạnh Tú Ngân có chút hứng thú nhìn mấy nam tử bên kia, hắn thản nhiên nghiêng đầu kề sát bên tai nàng hỏi nhỏ.

"Tú Ngân a, nếu không nhầm thì mấy vị này hẳn ở trong kia ra đi."

Chiếc phiến trong tay nam tử vung vẩy khe khẽ, đôi mắt phượng khẽ nheo lại. Tư hồ rất hứng thú, nhưng mãi không nghe người bên cạnh trả lời, hắn lại thấy ngạc nhiên. Không khỏi kêu lên.

"Ngươi…sắc mặt sao lại trắng bệch thế kia, bị kinh sợ sao?"

Bàn tay bên trong tay áo rộng có chút run rẩy, Tú Ngân thu hồi tầm mắt, nhìn không chớp bàn tay đang cầm quạt của mình, có chút cười khổ.

Này thì tính sao hả Tú Ngân…cũng không phải chưa từng nghĩ sẽ gặp lại…nhưng không ngờ cũng như thế này. Thế sự không thay đổi, lòng người không thay đổi…Hẳn là thế đi.

Thu hồi sắc mặt, Tú Ngân ngẩn đầu cười như không cười. Nàng nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!