Chương 3: (Vô Đề)

Tú Ngân tự nhận đời này nàng không có hoài bão nào to lớn hết. Chỉ tâm tâm niệm niệm hết ăn lại nằm.

Bản thân dù sao cũng là thiên kim chi nữ, được sủng ái bậc nhất của tướng phủ. Cho nên việc hết ăn lại nằm của nàng đáng ra không có kẻ nào dám ý kiến có đúng không hả.

Sai, trăm lần sai, vạn lần sai rồi.

Nàng thực khóc không ra nước mắt đi, vì cái gì. Nàng chỉ muốn ăn rồi ngủ, nhưng lại bị hết phụ thân lại cùng gia gia phá đám. Nếu là hai người họ sợ nàng ngủ nhiều đến ngu luôn, nói chung cũng là không quá đáng đi. Hà cớ gì, đến ngay cả Quận Chúa cũng tham gia náo nhiệt là sao, là sao hả…..

"Thôi thôi, tỷ buông ta ra đã, cứ lôi lôi kéo kéo, tay ta cũng sắp không chịu nổi mà dọn nhà rồi."

Tú Ngân than van, nàng vốn đang nằm phơi nắng rất an nhàn. Đột nhiên không hiểu cái cô nàng Quận chúa này dở chứng gì, nhất nhất muốn lôi nàng ra ngoài đi dạo.

Nàng không hứng thú có được hay không. Nhớ trước kia, có thật nhiều năm sống trong cung cấm, tựa hồ cũng quên cái cảm giác đi dạo phố mất rồi. Nàng chỉ là…cảm thấy không thú vị, đã như thế thì cung cấm hay phố xá, có gì khác nhau đâu.

"Đi đi mà, Ngân nhi, đi cùng ta đi mà. Khó khăn lắm mẫu thân mới cho ta rời phủ, muội đừng có ngủ mà. Đi đi mà."

"Ài dzô…. bà cô của tôi ơi. Người cứ mà làm thế thì tay muội cũng đứt a."

"Đi đi mà, đi đi mà."

Quận chúa không ngừng lắc lư người Tú Ngân để năn nỉ. Trong đời nàng, thực chưa từng cầu xin ai. Nhưng đối với cái người là thiên kim tướng phủ này, nàng cũng là hết cách a.

Tịnh Nhã buồn bực nhìn Tú Ngân vẫn nằm dài trên trường kỉ, ngay cả chuyển người cũng lười a. Nàng bực đến muốn khóc rồi, oa, cái người này thật quá đáng đi.

"Quận chúa nói không sai, Tú nhi, con cũng nên ra ngoài một chút đi."

Định quốc công cười híp cả mắt lại. Ông vừa đi đánh cờ cùng mấy ông bạn già không ra gì về. Thấy trời còn sớm định tìm cháu yêu tâm tình chút chút. Nghe cháu nó thỏ thẻ thì thầm bên tai cũng gọi là thú vui đi. Đến nơi lại thấy Quận chúa nước mắt rưng rưng hết lôi lôi lại kéo kéo cháu gái mình.

Tuy rằng là hai đứa là bạn thuở nhỏ. Nhưng dù sao nàng vẫn là Quận chúa nha. Có lý nào Quận chúa lại phải năn nỉ bề tôi hay không. Ông nhìn cũng thấy không vừa mắt a.

Tú Ngân thấy gia gia đến, nàng ngồi dậy, nghiêng người hành lể với người. Đời này, nàng chỉ coi trọng có vài người. Những người khác ngay cả nhìn nàng cũng lười. Có lẻ tại vì trước kia chịu đủ ấm lạnh lòng người, đối với nhân tâm nàng đã không còn tin tưởng. Trừ gia gia, phụ thân và cái đại phiền toái đang tố khổ với ông nàng kia.

"Định quốc công. Người coi cháu gái người đi. Ta khó lắm mới rời phủ, muốn cùng nàng đi chơi a. Nàng lại cự tuyệt làm ta đau lòng a. Không biết đâu, người phải làm chủ cho ta nga."

Tú Ngân thở dài…sao trước đây nàng không biết cô nàng Quận chúa này phiền toái đến thế này hả. Cũng may, nếu nàng nhớ không nhầm, năm nay nàng ta cũng đã mười ba, chỉ hai năm nữa nàng ta sẽ tiến cung. Bắt dây tơ hồng, sánh đôi cùng biểu ca của nàng ta a. Thật mong mau mau đến ngày đó a.

"Thôi thôi, muội đi là được đi. Tỷ đừng lay gia gia nữa, người đã cao tuổi, chẳng chịu nỗi công phu của tỷ đâu a."

Tú Ngân đành buông tha cho sự nghiệp phơi nắng của mình, nhận mệnh bồi Quận chúa dạo phố a.

Tú Ngân cùng Quận chúa ra ngoài, tuy không phải là lần đầu. Nhưng vì an toàn, lại tránh phiền phức, nên Tú Ngân quyết định thay nam trang. Dù sao, có nam tử đi cùng, cũng coi như tránh không ít phiền toái đi.

Tịnh Nhã tròn mắt ngắm Tú Ngân trong lớp áo nam nhân, không khỏi nhìn đến ngây ngẩn. Nàng chưa từng thấy nha, thì ra Tú Ngân mặc nam phục lại tuấn nhã đến vậy.

Vốn dĩ từ lúc bệnh dậy, Tú Ngân càng lúc càng gầy, dáng người lại cao. Thêm cái khí chất lười nhác lại thong dong, tựa hồ làm người ta nhìn đến không thể rời mắt.

Mắt hạnh trong suốt nhắm hờ, ngũ quan ngay thẳng cố tình lại thêm bạc môi cong cong, cố ý tự như cười mà không cười. Nam phục tím nhạt lại tôn thêm vẻ cao quý thong dong. Ngọc bội tùy thân đeo bên hông, quả thật chỉ nhìn cũng biết người không sang cũng là quý.

"Tú Ngân, muội như này…ta thật không muốn lấy chồng rồi."

Tú Ngân cười khẽ, mắt hạnh thản nhiên nhìn ra ngoài cửa xe, lười biếng ngã người trên gối mềm. Tâm trí không biết du đãng đến nơi nào.

Thật ra, Tịnh Nhã không biết, bởi vì, nàng vốn là du hồn trọng sinh không biết bao nhiêu tuổi. Đương nhiên khí chất không còn là tiểu hài tử đầu xanh. Chỉ là trải qua trăm ngàn ngày đêm nơi cung nội, cho dù cố dấu, nhưng có những thứ đã thuộc về bản chất, cho dù có dấu cũng sẽ tự lộ ra. Giống như nàng lúc này, dù đã cố che đi phong thái cung phi năm xưa, nhưng vẫn là không thể che đậy hết. Tao nhã, thong dong. Nhìn như biếng nhác lại mang theo mê hoặc khó cưỡng lại được.

Một cái nhấc tay cũng là phong thái cao quý mà ngay cả Tịnh Nhã cũng chưa thể có được.

Xe ngựa chạy rất nhanh đến thành Đông, hình như sắp đến kì họp chợ. Nơi nơi đã thấy người người dăng đèn kết hoa nhìn vô cùng nhộn nhịp.

"Ngân nhi, nhìn xem nhìn xem, đẹp quá chừng đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!