Chương 24: (Vô Đề)

Ngày hôm sau, hôn lể của Chiến Thần Vương Gia Hàm Ân Diệc được cử hành.

Khắp kinh thành hân hoan chúc phúc, không khí vui vẻ nô nức không hề thua kém hôn lể của Hoàng Đế.

Dân chúng đua nhau ra phố, chen chúc nhau đợi đoàn rước dâu đi qua. Mười dặm hồng trang trải thảm đỏ, khiến không ít cô nương nghe tỵ đỏ mắt.

Đến giờ lành, Vương gia Hàm Ân Diệc vốn xưa nay chỉ khoát chiến bào nay một thân tân lang đỏ thẩm. Càng phá lệ mê người, gương mặt xưa nay lạnh lùng giờ cũng nhu hòa đi không ít. Khóe môi khẽ cười tựa như gió xuân thổi qua làm lòng người nhộn nhạo.

Một hồi kèn nổi lên, kéo theo sao là nhã nhạc vui tươi, dàn ca cơ từng bước từng bước nhảy múa, không ngừng tung lên không trung muôn vạn đóa hoa. Tân lang cưỡi chiến mã, ung dung tự tại dẫm lên thảm đỏ, theo sau là cổ kiệu cưới sa hoa rực rỡ di tám người vốn là chiến tướng dưới quyền của Vương gia, nay vì người liền can tâm xung phong đi khiên kiệu đón giai nhân.

Theo sau là mười dặm hồng trang, là đồ cưới Vương gia chuẩn bị. Bá tánh đứng chen nhau không khỏi trợ tròn mắt nhìn.

Vĩnh Cực quốc vốn là quốc gia lớn mạnh, dân chúng khôn ít người là cự phú trong tam quốc Nhưng nhìn đám lễ vật mà chúng tướng sĩ đang vất vã khiên kia, cũng đủ biết chúng nặng và quý giá đến thế nào. Thậm trí có mấy hòm không che hết được, phô bày ra không ít ngọc ngà châu báu làm người ta đỏ mắt.

"Trời ơi…. nhìn xem, kia chẳng phải nọc châu ở Nam hải, lần đầu ta thấy ngọc châu lớn và nhiều đến như thế này."

"Lão cha ta ơi, nhìn xem nhìn xem. mấy ngàn mẫu ruộng tốt ở đông Kinh…. bao nhiêu là tiền a."

"Nhìn thế này cũng đủ biết Vương gia người yêu thích Vương phi tương lai đến mức nào rồi a."

"Phải phải…. quả thực là sủng ái vô biên a."

Những lời bàn tán không ngừng giống như thủy triều ùn ùn kéo đến. Mà đoàn rước dâu do đại đa số là tướng sĩ vẫn nghiêm trang giống như hành quân mà đi. Hàm Ân Diệc không khỏi xiếc chặt cương ngựa, trong lòng phập phòng không yên.

Đoàn đưa dâu cứ thế dạo quanh kinh thành đủ ba vòng, thay không biết bao nhiêu lượt tướng sĩ khiên kiệu, cuối cùng mới tiến vào Lạc Hòa viên trong Vương phủ. Đoàn rước dâu sẽ đón tân nương ở đây rồi chuyển qua Tiêu Dương viên, nơi ở của Vương gia cùng Vương phi.

Đám ma ma cùng nha hoàn đã chuẩn bị từ sớm, ai ai cũng cười đến rạng rỡ. Vì là đám cưới của Hoàng gia nên cũng chẳng có ai dám nháo chuyện, liền cứ thế dìu tân nương đi ra. Quan khách đứng hai bên không khỏi nôn nóng muốn nhìn xem tân nương nổi danh đỉnh đỉnh. Có thể khiến Vương gia nổi tiếng lãnh huyết sủng ái, bản lĩnh cũng không nhỏ a.

Chỉ là đám nô tỳ lo lắng, vì trước đó mấy ngày tân nương nháo đến độ ngã bệnh, nằm trên giường một bước cũng không xuống được. Cho nên hỉ nương vốn định cõng tân nương lên kiệu, không ngờ còn chưa kịp chạm vào, liền bị Vương gia ngăn trở. Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người.

Vương gia cao cao tại thượng, cứ như thế mặc kệ ánh mắt người đời, khom lưng ôm lấy tân nương đưa lên kiệu hoa.

Liền ngay lập tức lời xì xầm tung bay đầy trời. Hàm Vĩnh Hào không nhịn được vỗ đùi cười lớn.

"Hay hay…. không hổ là Hoàng đệ của trẫm."

Hắn vốn muốn nói tiếp, lại nhận được ánh mắt sắc bén từ tiểu nhân nhi ngồi bên cạnh, liền nhanh chóng ho khan hai tiếng mở miệng trách.

"Hừm hừm…. hoàng đệ này cũng quá xằng bậy rồi…Nhã nhi nàng đừng tức giận được không."

Tịnh Nhã đoan trang trong triều phục ngồi bên cạnh không nhịn được liếc mắt xem thường. Nghĩ đến người đáng lý ra phải nhận được phong quan vô hạn này, lại phải lặng lẽ rời kinh, lòng nàng cũng là ê ẩm buồn bực. Hàm Vĩnh Hào sao không biết Tịnh Nhã nghĩ gì, chỉ là…hoàng đệ của hắn…vẫn là thân bất do kỷ.

Tân nương mảnh mai dựa vào lòng ngực của tân lang, trong tiếng nhã nhạc rộn ràng, trong lời chúc phúc từ bách quan, trong tiếng ca hân hoan. Chỉ là không ai biết, bên dưới khăn trùm, mặt của tân nương đã một mảnh ướt đẫm.

Vòng tay của Hàm Ân Diệc vô thức siết chặt, hắn thận trọng bế tân nương tiến vào. Vẻ mặt nghiêm túc nhưng không khỏi để lộ nét dịu dàng khiến không ít người trợn mắt há mồm. Ai không biết chứ mấy binh sĩ dưới trước của hắn thì biết rõ. Muốn Vương gia cười, chẳng bẳng đợi heo nái leo cây còn dễ hơn a.

"Nhất bái thiên địa……..

Nhị bái cao đường……..

Phu thê giao bái…….

Đưa vào động phòng aaa…….."

Tiếng Tiêu Minh Tử vang lên, mọi người liền ồn ào đua nhau nói lời chúc mừng, sau lại nhìn tân lang sủng ái ôm tân nương vào động phòng.

Có người nhịn không được trêu chọc nói.

"A chà…. xem ra Vương gia nôn nóng muốn động phòng liền a, chúng thần còn đang đợi uống rượu hỉ a."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!