Hôn lể của Chiến thần vương gia Hàm Ân Diệc được gấp rút chuẩn bị. Khắp nơi trong vương phủ người ra người vào, vô cùng náo nhiệt. Từ đình viện đến hoa viên đều được tẩy rửa dọn dẹp lại một lần. Sạch đến mức mấy viên đá lưu ly lót sàn sáng bóng soi cả được mặt người. Những hạt ngọc lưu ly to lớn được đính trên tường tỏa ánh sáng rực rỡ. Trên mỗi cửa ra vào lẫn cửa sổ đều được hạ nhân sớm dán lên chữ hỉ xinh đẹp và may mắn.
Những đèn lòng đỏ thêu đồ đằng long phượng đều được treo lên, màn rũ màu đỏ khiến cho cả vương phủ tràn ngập không khí hôn lễ.
Nhưng trên nét mặt mỗi một hạ nhân trong phủ đều không thể vui nổi. Làm sao vui được khi mà chủ nhân của bọn họ, cũng là tân lang trong hôn lễ sắp tới. Mỗi ngày đều mang bộ mặt lạnh lùng ra cửa, lạnh lùng trở về. Còn tân nương thì hết khóc rồi thì tuyệt thực. Nháo đến nỗi không hạ nhân nào dám bén mãn lại gần viện.
Đây quả thật là hôn lễ kì lạ khiến người ta thật muốn dậm chân a.
Tin tức về hôn lễ kia không ngừng bay vào tai của Tú Ngân, nhưng nàng mặc kệ. Vẫn vui vui vẻ vẻ chuẩn bị hết mọi thứ cho chuyến đi.
"Ta là chim yến nhỏ, chỉ nguyện là cánh chim bay lượn bên núi Côn Luân, chẳng muốn là tiên…chẳng muốn là tiên"
Thiết Tiêu vừa vào đến cửa viện lại nghe tiếng tiểu chủ nhà mình ca hát. Khóe miệng không khỏi có chút co giật.
"Thiết Tiêu ra mắt tiểu chủ."
Tú Ngân ngừng hát, nàng nở nụ cười sáng rực.
"Thiết Tiêu, đến, đến đây ngồi đi. Cho ta xem bản đồ chuyến đi sắp đến đi. Ta nôn nóng đến mức không đợi được."
Thiết Tiêu theo vào bên trong nhưng không ngồi xuống, chỉ lấy trong ngực ra một cuộn giấy da, sau lại trải thẳng ra bàn. Hắn nhẹ nhàng rót cho nàng một ly trà thơm.
"Tiểu chủ, trước uống một chút đi."
Tú Ngân nghe lời nhận lấy trà uống một ngụm lớn, Thiết Tiêu nhìn một chút liền đem khăn tay đặt bên môi nàng nhẹ lau đi. Tú Ngân không để tâm mắt nhìn chăm chú vào bản đồ.
"Ở đây sao, chúng ta sẽ đi đường này.?"
Ngón tay trắng nõn xinh đẹp của nàng chỉ về một con đường được vẽ trên bản đồ. Thiết Tiêu nắm lấy ngón tay nàng, đặt về một chỗ khác, khẽ cười.
"Phải là ở đây, tiểu chủ của tôi."
"A"
Tú Ngân nhìn bản đồ, lại bị cảm xúc ấm áp từ lòng bàn tay truyền tới, không khỏi ngước mắt nhìn sang bên cạnh. Không ngờ lại đụng vào gương mặt đang sát bên của Thiết Tiêu. Cứ như vậy môi xinh của nàng chạm vào má hắn. Hắn ngẩn người…mà nàng cũng là giật mình.
"Không…không có chuyện tự nhiên sát lại như thế làm gì."
Tú Ngân nhíu mày nói. Gương mặt có chút không vui khẽ bĩu môi.
Thiết Tiêu cười khẽ, hắn nói.
"Là lỗi của Thiết Tiêu, tiểu chủ, theo lịch trình là ngày tám tháng này sẽ xuất phát. Nhưng thuộc hạ sợ là phải đi trước một bước rồi."
"Tại sao"
Tú Ngân không đợi hắn nói hết liền hỏi, mày xinh càng nhíu chặt.
"Phía Tây đang có một loại dịch bệnh không rõ nguồn gốc. Tình trạng này các đại phu trong cung có chút khống chế không được. Thiết Tiêu muốn đến đó tìm hiểu một phen. Nếu không thể chữa trị, ít ra cũng sẽ tìm cách không cho chúng lan sang các huyện phía Nam gần đó của chúng ta"
Tú Ngân trầm ngâm nhìn bản đồ, hồi lâu mới nói.
"Thiết Tiêu, ngươi nắm chắc bao nhiêu phần."
"Bảy phần."
Tú Ngân nghe hắn trả lời, không khỏi ngẩn đầu nhìn nam nhân tuấn dật đứng trước mặt. Hắn mặc áo bào màu trắng phiêu dật, nét mặt nhìn có chút lạnh lùng, nhưng ánh mắt nhìn nàng luôn nhu hòa. Mái tóc dài chỉ buộc phân nữa phất phơ trong gió, mang theo hương thơm của thảo dược nhàn nhạt.
Nam tử này thương nàng. Nàng biết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!