Chương 21: (Vô Đề)

Khi Tú Ngân về đến phủ, phụ thân cùng Gia gia nàng đã sớm biết tin tức từ trường săn truyền về. Tú Ngân vừa vào cửa đã bị ôm lấy thật chặt. Nàng còn chưa nói được gì thì phụ thân nàng đã nước mắt ngắn dài than khóc nói.

"Ô ô Tú Nhi, phụ thân sai rồi, ô ô ô phụ thân đau lòng muốn chết luôn được rồi a…. ô ô ô "

Tình thế hỗn loạn không chịu nổi, Tú Ngân còn chưa kịp thu thập phụ thân nàng, thì Gia gia đã tham gia náo nhiệt không kém.

"Ô ô cháu gái yêu của lão tử trưởng thành a, sao lão tử một chút cũng không để ý a…. bà nó ơi, lão tử có lỗi với bà a…."

"Gia gia…phụ thân, hai người…"

Tú Ngân khó nhọc nói, nhưng những lời nàng còn chưa kịp mở miệng thì cơn lũ nước mắt nước mũi làm cho chìm nghỉm.

Chỉ là quỳ thủy thôi có được hay không…. ai đến cứu nàng aaaaaaaa

Tú Ngân chỉ có thể yên lặng rơi nước mắt, trong lòng thì không ngừng gào thét a.

Đến tối, sau khi dùng bửa, Tú Ngân liền đi dạo một chút trong vườn. Nàng vẫn giữ thói quen này từ rất nhiều năm. Nhớ trước kia, vì muốn trong mắt hắn luôn xinh đẹp, đến cơm nàng cũng không dám ăn nhiều, sợ bản thân sẽ thành nữ nhân béo ú xấu xí. Nhưng rồi nàng biết, có xinh đẹp thì như thế nào, không thương chính là không thương.

Đem bàn tay với những ngón thon dài quấn quanh vào chiếc lá liễu đang rủ bên hồ, nàng không khỏi nhớ đến chuyện trên núi hôm trước. Mặt đột nhiên nóng bừng. Thầm mắng một tiếng bản thân không có tiền đồ.

Nàng đứng lâu bên hồ, lại không ngờ rằng phía trên nóc đình viện cũng có người đang ngắm nàng.

Hắn ngồi trên nóc nhà, si ngốc nhìn nàng. Hắn không hiểu vì sao chỉ một khắc không nhìn thấy nàng, hắn cũng cảm thấy bức rức khó chịu. Nôn nóng đến mức không để tâm chạy đến trên nóc nhà người ta làm kẻ rình trộm.

Hắn nhìn nàng cười, nhìn nàng nhíu mày, lại không hiểu vì sao mà đôi gò má thêm thắm đỏ. Mọi biểu tình rối rắm rồi sáng tỏ của nàng thu hết vào mắt hắn, làm hắn một hồi vui vẻ, không nhịn được càng tham luyến nhìn nàng hơn.

"Tú nhi."

Định Quốc công mang theo gương mặt rạng rỡ tới tìm cháu yêu nhà mình. Nhìn cháu yêu đứng bên hồ, trong lòng ông không khỏi cảm thán. Năm tháng bãi bể hóa nương dâu, nhớ ngày nào bé con còn nhỏ nhắn nằm trong tay ông uất ức khóc. Giờ đã thành tiểu mỹ nhân xinh đẹp động lòng người rồi.

"Gia gia, hôm nay có chuyện vui sao, Tú nhi thấy người cười đến không ngừng được a."

"Ha ha ha, chuyện vui chuyện vui. Tú nhi, phụ thân con đưa tin về. Bảo chúng ta cứ chuẩn bị hành trang. Vài ngày nữa lên đường được rồi. Hoàng thượng khai ân nhân từ, đã ban chỉ cho phép cả nhà chúng ta hồi hương."

Tú Ngân vốn mang tâm tư nặng nề. Vì lời nói của Gia gia mà cười đến rực rỡ. Nàng nói, không nhịn được nâng chân chạy quanh Gia gia.

"Ôi…cuối cùng cũng được đi, Gia gia, thật tuyệt, tuyệt quá."

Nhìn Tú Ngân vui đến quên trời quên đất Định quốc công cũng cười không khép được miệng. Hai ông cháu vui vẻ, lại quên có người ngồi trên nóc nhà thất thần.

Tú Ngân chạy như bay về viện của mình. Nàng có rất nhiều chuyện cần làm. Và thật nhiều thật nhiều thứ để chuẩn bị nha. Nàng được phép rời khỏi nơi này rồi. Có nghĩa là nàng rẽ rời bỏ quá khứ, cắt đứt hoàn toàn những ảo tưởng trước kia.

Một lần nữa bắt đầu lại.

Quá khứ đau thương kia…nàng sẽ vứt bỏ. Kể cả hắn.

Thấy bóng dáng nàng khuất hẳn sau hàng cây ngô đồng tươi mắt, Định quốc công mới ngước đôi mắt tuy đã hằn vết nhăn nhưng vẫn tinh anh đến bức người. Nhìn thẳng về phía người đang ngồi ngẩn người trên nóc nhà.

"Giờ thì người có thể xuất hiện rồi, vương gia."

Hàm Ân Diệc tùng người bay xuống, chân vừa chạm đến mặt đất thì hắn lập tức nhận lấy kình phong hướng hắn lao tới.

"Hừ, thân thủ cũng tốt lắm."

Định quốc công thấy hắn tránh né, liền không nương tay nữa. Trong một lúc, trong sân liền trình diễn màn đánh đấm nghiêm cấm trẻ nhỏ học theo.

"Thứ cho lão phu nói thẳng, người đã từ hôn, sao còn làm nhục Tú Nhi nhà thần. Đừng nghĩ lão tử đã già liền có thể, muốn nhục nhã Tú Nhi ."

Hàm Ân Diệc một bên né tránh, một bên mím môi quật cường không chịu giải thích. Lại càng khiến Định Quốc công thêm bực mình. Thét dài một tiếng, ông tung người nhắm thẳng về hướng ngực của Hàm Ân Diệc. Nhưng hắn lại không né tránh, chịu một quyền vào ngực làm hắn không nhịn được phun một bụm máu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!