Khi Tú Ngân tỉnh lại thì mặt trời cũng đã sớm ngã về tây. Mà Hàm Ân Diệc đã sớm hơn một chút rời khỏi đó.
Mở đôi mắt mơ màng nhìn đỉnh trướng, Tú Ngân không khỏi ngờ vực vì sao nàng lại nằm đây. Điều nàng nhớ cuối cùng là mình đang tìm cách xuống núi. Nhưng mà vì sao phải xuống núi thì nàng không muốn nhớ đến.
"Hỗn trướng."
Mắng khẽ một tiếng, Tú Ngân muốn ngồi dậy. Không ngờ cảm giác không khỏe giữa hai chân khiến nàng ngơ ngẩn.
"ÔI"
Tú Ngân đầu đầy vạch đen vùi mặt vào gối mềm, thật muốn không bao giờ tỉnh lại nửa. Sao nàng có thể quên a…. trời ạ, nàng thật muốn điên a.
Bích Liên nhẩm tính thời gian tiểu chủ tỉnh lại để đem thuốc đến. Không ngờ vừa vào đến lại nhìn thấy tình cảnh giả chết ngàn năm hiếm gặp của tiểu chủ. Bích Liên liền vui vẻ nhào đến.
"Tiểu chủ a…người tỉnh …xem xem còn chổ nào không khỏe a."
Tú Ngân nhất quyết giả chết, nằm úp mặt vào gối không lên tiếng. Bích Liên cũng tự nhận nàng không giỏi trong chuyện an ủi cho lắm, nên nàng liền đem chén thuốc đặt bên bàn. Sau đó đứng lên rời đi. Trước khi đi còn nhân hậu nói.
"Thuộc hạ là đặc biệt chuẩn bị , đảm bảo chỉ ba ngày tiểu chủ lại sinh long hoạt hổ . Nhưng mà thời gian này vẫn là người nên nằm trên giường a. Dẫu sao cũng nên chúc mừng người là lần đầu a, hí hí"
"Ngươi cút đi"
Tú Ngân cả giận nói, âm thanh nghèn nghẹn truyền ra từ trên giường làm Bích Lên vô cùng vui vẻ. Nàng ta thảnh thơi đung đưa khay không đi về lều của y sỉ. Tàm mắt lướt qua ả cung nữ đang đứng phía xa. Khóe miệng khẽ cong, bàn tay thon dài quanh năm dính thuốc càng đung đưa chiếc khay mạnh hơn.
Đám thị vệ thấy nàng đi qua liền tránh đường, nàng chỉ dịu dàng cười khiến không ít nam nhân đỏ mặt. Bích Liên không để tâm, dù sao nàng tự biết mình cũng là mĩ nữ a, tâm tình tốt khiến nàng an tâm đi xử trí ả cung nữ to gan lớn mật kia.
Cùng lúc đó, Tịnh Nhã dùng sức chín trâu hai hổ mới trốn được Hàm Vĩnh Hào quấn người. Nàng liền cùng Tiểu Tuyết mang theo thuốc quý ý muốn đến thăm Tú Ngân còn đang nghỉ trong trướng của Vương gia. Còn chưa được nữa đường, nàng liền nghe tiếng bàn tán của đám cô nương đang ngồi nói chuyện bên canh lều nghỉ.
"Hứ, chỉ là quỳ thủy đến mà cũng ầm ỹ lên như vậy. Còn được Vương gia mang về lều."
"Không chờ được muốn bố cáo rằng nàng ta trưởng thành. Này là muốn nam nhân đến điên a."
"Ha, còn không phải a. Nàng ta còn vọng tưởng làm Vương phi, là bị Vương gia từ hôn. Nghĩ lại thật khiến người ta không nhịn được cười a."
"Ta nói, sao mặt nàng ta lại quá dày, nếu là ta thì đã sớm tự vẫn rồi"
"Còn không phải là dã nhân, dã nhân thì làm gì có tự trọng cơ chứ."
Lời vừa nói ra khiến một đám tiểu cô cười ngất. Vẻ mặt thỏa mãn khi làm nhục ngươi khác khiến các nàng thấy khoái hoạt hơn bao giờ hết.
"Tiểu Tuyết, vả miệng."
Tịnh Nhã nhàn nhạt nói, đám tiểu cô còn chưa hiểu chuyện gì thì đột nhiên hai má rát bỏng.
Tiếng thét vang lên liên tiếp, mà tay của Tiểu Tuyết cũng chưa có dừng lại. Đợi khi gương mặt thanh lệ của đám tiểu cô gần muốn sưng như đầu heo, Tịnh Nhã mới cho phép dừng tay.
Đám tiểu cô phút trước còn hung hăng, giây sau đã thảm hại quỳ một bên, tóc tai rối nùi, mặt mũi lại sưng húp. Tịnh Nhã phất phất tay áo, nhàn nhạt nói.
"Hôm nay coi như bổn cung chỉ cảnh cáo chúng nữ. Các ngươi nếu lần nữa để bổn cung nghe đến tai lời thị phi bàn tán chuyện Hoàng tộc. Bổn cung e không chỉ nhẹ nhàng như này."
Chúng nữ run sợ quỳ một bên không ngừng dập đầu tạ tội. Tịnh Nhã liếc mắt khinh miệt rồi mang theo cung nữ rời đi.
Đám tiểu cô uất ức ôm gương mặt sưng múp đi tìm gia quyến để được an ủi. Nhưng bị Hoàng Hậu phạt, ai dám kêu oan a.
Tịnh Nhã mang theo Tiểu Tuyết tiến vào lều của Vương gia, bắt gặp Tú Ngân mặt mày đen thui nằm trên giường. Trong lòng không nhịn được một hồi vui vẻ. Nàng nhẹ nhàng ngồi xuống bên giường, nắm lấy bàn tay có chút lạnh của Tú Ngân.
"Muội có đỡ hơn chút nào không, sao không cẩn thận một chút."
Tú Ngân có chút quẫn. Nàng kiếp trước sống mấy chục năm, sớm đã không có quỳ thủy từ lâu. Làm sao nàng còn nhớ được chuyện này a, nàng sớm không để ý a.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!