"Tiểu thư, lão gia đã cho gọi người hai lần rồi, người dậy đi mà, dậy đi mà."
Trong khuê phòng của nữ tử, một nha hoàn mặc váy màu xanh nhạt, đầu búi song nha kế, hai dải lụa hồng buộc hai bên, tôn lên nước da trắng nõn xinh đẹp.
Nàng ta quỳ gối bên giường, không ngừng rung lắc người đang trong mộng đẹp.
"Ừm... Song nha đầu, em ồn quá."
Giọng nói lười biếng, nhưng lại phá lệ kiều mị lạ thường, người nằm trên giường, kết cuộc cũng thức giấc.
Nàng ta xoay người, ngồi dậy, cổ tay áo rộng trượt nhẹ trên cánh tay trắng nõn mịn màng khi nàng khẽ dụi mắt. Nghiêng người lười biếng tựa vào gối mềm, cổ áo rộng thoáng ẩn thoáng hiện chiếc yếm thêu tinh tế, khiến người ta không thể rời mắt khỏi cảnh đẹp ý vui buổi sáng thế này.
Song Nhi thấy mặt mình nóng đến sợ, cho dù đã nhìn thấy vô số lần tiểu thư thức giấc với dáng vẻ thế này. Nhưng lần nào cũng không khỏi đỏ mặt a.
Rỏ ràng, tiểu thư chỉ mới mười hai tuổi, còn chưa có thành niên nha, nhưng lại có dáng vẻ thành thục như người lớn ý, làm nàng thập phần khó hiểu.
"Song nha đầu, lại đỏ mặt rồi. Nếu không biết, ta còn nghỉ em đây là quyến rũ ta đi."
Tú Ngân lười nhác nói, nàng đây là muốn ngủ có được không, Song nha đầu gọi nàng dậy rồi đỏ mặt là sao chứ.
Song Nhi càng đỏ mặt, nàng bĩu môi giận hờn nói.
"Tiểu thư người lại trêu chọc Song Nhi, lão gia cho gọi người đã hai lần rồi nha, người ta lại không gọi tiểu thư dậy được, người còn trêu ghẹo người ta nha."
Tú Ngân thở dài, nàng nhìn ánh nắng rực rỡ bên ngoài cửa sổ, lại thêm một ngày nữa đến…Nàng nhìn Song nha đầu đang tất tả chuẩn bị nước súc miệng cho nàng, khăn lau mặt mềm mại được vắt ráo nước ấm đưa đến tận tay.
Nàng nhớ kiếp trước, Song nha đầu cũng líu ríu như thế này. Nàng đã cùng Tú Ngân trải qua rất nhiều chuyện, vui buồn cũng bên nàng, nhưng…có lẻ, chẳng có gì là mãi mãi đi….
"Song nha đầu, em ra ngoài đi…để ta tự làm là được rồi."
Tú Ngân nói, đôi mắt xinh đẹp nhàn nhạt lướt qua ánh mắt giận mà không dám nói của Song nha đầu.
Song Nhi biết tính tình tiểu thư không tốt, nàng ta đành đặt khăn mềm xuống, lặng lẽ lui ra. Nàng ta cảm thấy khó hiểu, tiểu thư từ ngày ngã trên dây đu xuống, đột nhiên thay đổi rất nhiều. Không còn hoạt bát, mà trở nên lười biếng, lại thích yên tĩnh. Rất nhiều chuyện trước kia thích, nay lại chán ghét.
Trước kia, tiểu thư thích chạy ra ngoài náo, nay lại cửa chính không ra, cửa sau không lại. Khiến nàng cũng lo lắng nha.
Trong sảnh chính, Định quốc công đang ngồi thưởng trà, ánh mắt lim dim tỏ ra rất thích thú, thanh nhàn.
"Gia Gia, người gọi Tú Ngân sao"
Đang lim dim mắt, Định quốc công nghe giọng nói ngọt ngào như chuông bạc của cháu gái, ông vội vàng mở mắt, nụ cười rạng rỡ làm rung rinh chòm râu vốn đã bạc của mình, ông vẩy tay.
"Ngoan, Tú Nhi, đến đây nào."
Tú Ngân có chút bất đắc dĩ, cho dù nhìn thân thể này mới chỉ bước sang tuổi mười hai, nhưng dù sao nàng cũng đã gần trăm nha, cái từ Tú nhi này, thật khiến người ta…..
"Gia Gia, Tú Ngân mới thức dậy thôi, còn chưa có dùng điểm tâm qua nha."
Nàng nhẹ nhàng nói, thuận tiện ngồi lên ghế bên cạnh ông, ánh mắt như sao trông ngóng nhìn, làm Định quốc công cười híp cả mắt.
"Tốt tốt, đến, đem điểm tâm sáng lên cho tiểu thư."
Ông phân phó quản gia đang đứng hầu bên cạnh, lão quản gia lên tiếng rồi nhanh chóng ra ngoài phân phó hạ nhân đến phòng bếp. Nhìn trời, mặt trời đã lên đến ngọn cây, quản gia tự nói.
"Không biết có nên gọi là bữa trưa hay không đây"
Trong Định quốc phủ, ai không biết tiểu thư vốn chính là con sâu nhỏ a.
Tú Ngân ngồi trên ghế, mười hai tuổi ở Vĩnh Cực quốc đã coi như sắp thành niên. Nhiều gia đình đã sớm hứa hôn trờ qua mười lăm sẽ lập tức thành thân gả đi. Nhưng ở Định quốc phủ, Định quốc công tiếc cháu gái, bà mối liền ngay cả cửa cũng không cho vào. Lại thêm tiểu thư Định quốc tướng phủ cửa chính không ra, cửa sau không lại. Ai biết như thế nào mà sang mở lời nha.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!