Chương 19: (Vô Đề)

"Hỗn đản."

Tú Ngân một tay tát thẳng vào mặt Hàm Ân Diệc. Cái tát không hề nhẹ khi nàng dùng cả nội lực trong đó. Có thể vì bất ngờ, cũng có thể do cảm xúc kia quá tốt đẹp, cho nên Hàm Ân Diệc cứ thế không né tránh.

Cái tát mạnh khiến gương mặt hắn lệch hẳn sang một bên, khóe môi ẩn ẩn tia máu. Hắn bất ngờ, mà người ra tay là Tú Ngân cũng bàng hoàng.

"Nàng…"

Hắn sờ lên má, cảm giác rát bỏng khiến hắn hoàng hồn. Đôi mắt phượng thẳng tấp nhìn nữ nhân vừa đánh hắn. Nhưng là, lạ lùng hơn khi hắn không cảm thấy tức giận. Thậm trí…có chút vui vẻ.

Tú Ngân vừa giận lại càng thêm chua xót. Hắn hôn nàng, nhưng nàng cũng không có cảm động chút nào. Chỉ cảm thấy thật nhục nhã lẫn tủi hổ.

Hắn coi nàng là thứ gì? Thích thì thân thiết không thích thì có thể vứt bỏ.

Mặc kệ vì lý do gì, khi hắn làm ra hành động kia. Nàng cũng không chút cho rằng hắn là thích nàng.

Mấy chục năm của kiếp trước đã không thể, sao có thể có ở kiếp này.

Nàng xoay người, không muốn dù chỉ là một chút ở gần hắn. Bây giờ, nàng chỉ muốn, tìm một góc tối, liếm láp vết thương tưởng đã lành nay lại bị rạch ra trong tâm nàng.

Lòng ngực nàng buốt giá, toàn thân không chịu nổi mà sinh ra đau đớn.

Vì sao nàng đã mặc kệ hắn lại còn trêu chọc nàng. Vì cái gì không để nàng yên.

Hắn nhìn theo than ảnh lung lay của nàng, bàn tay vẫn để trên má không buông. Nơi này nàng đã chạm qua. Hắn thật muốn cười. Nàng chạm vào hắn, tuy là cái tát không nể tình. Nhưng nàng vẫn là chạm qua hắn.

Đột nhiên mùi máu quen thuộc bay vào khứu giác nhạy bén hơn dã lang của hắn. Làm cho tâm hồn đang bay bổng của hắn thẳng tấp rơi xuống. Hắn nhìn quanh, xác định hướng mùi máu theo tới xen lẫn trong gió.

Thật nhanh, hắn nhìn thấy.

Trên đường mòn, những đóa huyết liên nằm lẫn trên nền đất. Hắn trợn mắt. Bàn tay run lên, thân thể không đợi lý trí điều khiển. Đã như dã thú lao đến bên người đang đi phía trước. Những đó huyết liên một đường dẫn đến dưới chân nàng.

Là.. máu của nàng.

Tú Ngân một lòng chỉ muốn rời khỏi hắn, lại không hiểu vì sao mình lại đau đớn như thế. Nàng vốn tưởng là do tâm quá đau, nhưng đột nhiên bụng lại giống như bị ai cào xé. Đau đớn làm nàng choáng váng, ngay cả đứng thẳng cũng không thể.

Lúc nàng gần như muốn ngất đi, đột nhiên một vòng tay lao đến bên nàng. Nàng nghe thấy được, tiếng hắn gọi nàng. Nhưng là…nàng đau quá.

"Đau…"

Nàng hông nhịn được kêu một tiếng. Mặc dù thật nhỏ nhưng rơi vào tai hắn tựa hồ như sấm vang chớp dật.

Hàm Ân Diệc ôm chầm lấy nàng, huýt sáo gọi bảo mã của mình. Sau nhảy lên lưng ngựa lại giống như cuồng phong mà lao xuống núi.

Cùng lúc này, bên dưới bãi săn. Hàm Vĩnh Hào đang vui vẻ chuẩn bị thưởng thức bữa ăn trưa ngoài trời. Mà thức ăn toàn bộ đều là chế biến từ thịt mà mọi người săn được lúc sáng.

Hắn ngồi trên ghế cao trải lông bạch hổ mềm mại, Lười biếng nhìn mấy thái giám đang xum xoe nhìn con hươu đang nướng trên lửa hồng. Tịnh Nhã an nhàn ngồi bên cạnh hắn. Trong lòng không khỏi nhớ đến trước kia thường theo biểu ca chạy ra ngoài thành. Săn bắn sau lại đót lửa nướng thịt.. Khi đó sao mà an nhàn lẫn tự tại đến như thế. Còn bây giờ thì…

Nghe tiếng ái nhân bên cạnh thở dài, Hàm Vĩnh Hào cũng nhíu mày. Hắn biết nàng không vui, vì mới khi nãy có mấy vị đại thần dẫn theo nhi nữ đến diện kiến hắn. Nói là diện kiến, thật ra là ngầm bảo hắn đưa họ vào cung đi.

Dẫu cho hắn biết thân là Hoàng đế không thể chuyên sủng, nhưng bào hắn ngang nhiên đưa người vào cung trước mặt Tịnh Nhã, hắn không làm được. Đời này, hắn đã định là sẽ một lòng một dạ với Tịnh Nhã. Mấy vị cô nương muốn leo lên làm phượng hoàng kia, cứ để bọn họ tự thân mà vào đi.

"Nhã nhi, nàng đừng lo. Trong lòng ta, nói cho cùng cũng là thật hẹp. Giang sơn này và mình nàng cũng là đủ rồi, không dung nỗi ai nữa đâu."

Hắn thì thầm vào tai nàng, khiến Tịnh Nhã không khỏi đỏ mặt. này là hứa hẹn a. Nàng thật có thể tin sao?

Trong khi Đế Hậu đang tình chàng ý thiếp, đột nhiên bên ngoài rộ lên ồn ào nhốn nháo. Cắt ngang nhã hứng muốn làm chuyện xấu của Hàm Vĩnh Hào. Làm hắn đang muốn đưa người ôm mỹ nhân thân thiết, lại thiếu chút thì ngã xuống.

Hắn bất mãn kêu to.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!