Chương 17: (Vô Đề)

Tịnh Thế Hiên từng nghĩ, nếu ngày hôm đó hắn không cùng Thái tử và Vương gia đến Thuận Hành lâu. Không cùng chủ lâu Khương Lị đối ẩm. Sau lại đụng nhau khi nàng mặc một thân nữ nhi đi dâng hương. Phải chăng tơ lòng hắn sẽ không vấn vương đến thế.

Nàng thánh thiện, rực rỡ, cũng giảo hoặc như tiểu hồ ly. Nụ cười của nàng in sau trong tâm khảm hắn. Muốn hắn quên, thật rất khó.

Hắn thương nàng, nàng cũng thương hắn. Tại sao đôi uyên ương bọn hắn dẫu đã lưỡng tình tương duyệt. Cố tình lại có gậy đánh uyên ương. Hắn đau khổ tan nát cả cỏi lòng. Bởi người kia lại là Vương gia của hắn.

Từ ngày còn bé, bọn hắn đã thân thuộc như tay và chân. Cùng nhau trải qua những năm tháng thơ ấu ngang tàn oanh liệt.

Cho dù, sau này khi Vương gia đi Bắc mạn, trải qua bao hiểm nguy mà hắn không thể đếm hết. Vương gia về kinh dẫu có phong quang vô hạn, thì trong mắt cả hai vẫm là những người bạn thân thuộc như thờ thơ ấu.

Nhưng có tình, người Vương gia tìm lại là nàng.

Tại sao lại là nàng?

Mà hắn thì…

"Khương Lệ, nói cho ta biết, nàng thật đã làm ra nhã mai ở Thiên Sơn tự sao?"

Khương Lệ được Tịnh Thế Hiên ôm trong tay, nàng không khỏi muốn nói thật, nhưng…

"Khương Lệ, ta không muốn ai biết, cũng không cần ai biết. Nhã mai này là do tâm ý ta dâng lên Phật Đà, hứa với ta, cho dù có là ai, cũng xin người đừng nói ra sự thật này"

Nàng không khỏi nhớ đến những lời nàng ấy nói, nàng ấy một lòng thành kính dâng tâm nguyện lên Phật Đà, nếu nàng nói ra…liệu rằng có ảnh hưởng đến tâm nguyện của nàng ấy.

Thôi thôi, nàng không muốn, vì một lời nói mà làm nàng ấy khổ sở. Tú Ngân, vì muội, ta dành làm kẻ nói dối thêm lần nửa thôi.

"Thật là ta, có chuyện gì sao."

Tâm Thế Hiên trầm hẳn xuống, đôi mắt nhuốm màu tang thương. Hắn nói.

"Vậy là năm Tuế Nguyệt thứ mười bảy, nàng đã từng bị nạn ở Lang nhai cũng là thật sao?"

Khương lệ kinh ngạc, nàng ngẩn đầu bối rối hỏi.

"Làm sao chàng biết thiếp từng….."

Tịnh Thế Hiên không đợi nàng nói hết câu đã ôm siết nàng vào lòng. Làm sao đây, quả thật nàng là người kia…hắn nên làm thế nào.

"Khương Lệ, ta phải làm sao đây?"

Tâm hắn đau khổ, càng làm Khương Lệ thêm khó hiểu. Vì sao lại hỏi nàng chuyện năm xưa?

Nàng vốn là đứa trẻ vô thừa nhận do ca kỷ sinh ra, bị ghét bỏ, bị khi thường. Cố ý lại có vẻ mặt giống như mẫu thân nàng mười mươi khiến đại phu nhân phủ Tể tướng ghét bỏ. Một lần dâng hương lên Thiên Sơn tự cứ thế ném nàng lại nơi Lang Nhai.

Một đứa bé tuổi còn nhỏ, lại không có thứ gì trong tay, làm sao sinh tồn nơi đầy dã lang như thế. Nàng đã nghĩ hẳn là mình sẽ chết không cần nghi ngờ.

Vào lúc nàng định từ bỏ, thì Tú Ngân xuất hiện. Một thân đầy máu khiến nàng khiếp đảm. Nhưng nàng không ngờ, là nàng ấy cứu nàng một mạng, lại giúp nàng trở lại kinh thành, trở thành lâu chủ của Thuận Hành lâu nổi danh đỉnh đỉnh. Người người hâm mộ nàng, ghen tỵ nàng, ngưỡng mộ nàng.

Mà nàng thật lòng cảm tạ ân tình của Tú Ngân.

Chỉ là nàng không ngờ, việc Tú Ngân cứu nàng, lại cứ thế gây ra thật nhiều chuyện không kiểm soát được trong tương lai. Khiến cho hai nam nhân vốn là bạn lại trở nên đối mặt. mà tình thân bao lâu nay giữa hai nữ nhân cứ thế biến thành thù địch.

Đó là chuyện thật lâu sau này.

Còn vào lúc này, lạ có người cố đè nén lửa giận ngút trờ không hiểu từ đâu mà có đang thiêu đốt tâm can. Hắn chính là Vương gia của chúng ta, Hàm Ân Diệc.

Hắn tìm nàng, cho rằng nàng không đến. Cố ý hắn lại muốn một mình cưỡi ngựa chạy lên triền núi phía hướng tây bãi săn. Vốn định từ trên cao hẳn là có thể tìm thấy nàng bên dưới. Chỉ là, hắn thật không ngờ là có thể nhìn thấy nàng. Mà nàng lại còn đang tươi cười bên nam nhân khác.

Này cũng không thể trách Tú Ngân, nàng một mình đi săn có gì lạc thú a, vốn bọn huynh đệ đồng môn đã xuống núi hết. Chỉ còn lại Tiêu Dạ Lang bồi bên cạnh. Hắn muốn cùng nàng săn một đôi tiểu hồ để dâng lên ĐỊnh Quốc công.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!