Thời tiết hôm nay phá lệ xinh đẹp, dường như ông trời cũng vui lây niềm vui đang rạo rực, như sắp vỡ òa khoải lòng ngực của Tú Ngân. Nàng thong dong nhàn nhã cưỡi con bảo mã thân thuộc. Tắm mình trong ánh nắng rạng rỡ, khiến cho không ít người ngơ ngẩn nhìn.
Mấy vị tiểu cô nương ngồi xa mã đằng sau không khỏi nghiến răng nghiến lợi. Này là sao nha, phải biết rằng các nàng ở đây. Ai không phải là danh gia vọng tộc, tiểu thư đài các. Phụ thân các nàng ai không phải là đại thần đứng trên triều nói chuyện lớn. Một Định quốc công thì sao chứ, chẳng phải đã cáo lão rồi sao. Lại còn cái người đang cưỡi ngựa kia nữa. Một chút hương vị tiểu thư khuê tú cũng không có, trong khi các nàng ngồi xa mã nóng nực phiền muộn.
Vì muốn giử hình tượng mà không dám duỗi thẳng cả lưng. Ấy thế mà, ấy thế mà nàng ta có thể ở ngoài đó nhàn nhã mà cưỡi ngựa. Lại còn được không biết bao nhiêu ánh mắt nam tử đuổi theo. Hứ, đúng thật là dã nhân lại thêm dâm đãng mà, chỉ biết có trò mê hoặc nam nhân thôi.
Có thể là tầm mắt mang oán hận quá nặng nề của các nàng làm quấy nhiễu đến tâm tình tốt đẹp của Tú Ngân, mắt thấy thời điểm cũng đến, nàng liền thúc ngựa chạy nhanh lên phía trước. Con bảo mã nhìn tầm thường kia của nàng nhưng sức bật quả thật khiến người ta không khỏi hít hà, chốc lát đã bỏ lại phía sau đám nam thanh nữ tú không ham mê săn bắn, chỉ đợi dịp thuận tiện mà gặp gỡ nhau phía sau lưng.
Không ít người cảm thấy tiếc nuối nhìn theo bóng dáng màu tử sa thấp thoáng trong nắng sớm.
Tú Ngân thúc ngựa chạy theo lối đường mòn ít ai biết, tiếng trống cùng tù và của Hoàng thất cùng tiếng vó ngựa đầy hứng khởi dần dần trôi xa. Dừng cương ngựa bên triền núi, tầm mắt nàng không khỏi nhìn thấy quang cảnh hăng hái săn bắn ồn ào náo nhiệt bên dưới. Trong mắt chỉ có ý cười nhàn nhạt. Nàng không khỏi nhớ, một kiếp kia, nàng cũng từng hăng hái như thế.
Chân đạp yên ngựa, tay vung cung tên, đem theo tình cảm của nàng dâng hùng ưng cho ai đó…sau đó thì…sao nhỉ…à, là hắn không cần khiến nàng thương tâm. Phải hắn không cần hùng ưng, cũng là không cần chân tình kia của nàng.
Vậy thì thu lại đi, ném hết, vứt hết…
Sau ngày hôm nay, hắn và nàng, chỉ là hai người xa lạ.
Hắn là Vương gia, là chiến thần…nàng mặc kệ.
Hắn và nàng sẽ là hai cánh hùng ưng trên mỗi vùng trời, chẳng hề liên quan gì đến nhau.
Một kiếp kia, cứ để chúng ngủ yên sâu trong lòng nàng, cứ coi như là nàng đang nằm mộng. Một giấc hồ điệp hóa hư không.
"Tiểu chủ"
Một loạt những tiếng gọi thanh thúy vang lên lôi keis Tú Ngân đang ngẩn người nhìn đoàn người ở phía dưới quay về hiện tại. Tú Ngân nhún người rời khỏi lưng ngựa. Chân vừa chạm đất thân thể nàng đã rơi vào vòng ôm nhiệt tình của một đám người.
Đầu Tú Ngân không khỏi hiện ra vài vạch đen.
"Tiểu chủ, chúng thuộc hạ thật nhớ người a."
"Chao ôi, bao lâu rồi mới lại nhìn thấy người, nhưng sao người lại che mặt rồi, nhanh nhanh, nhanh tháo khăn che xuống để chúng thuộc hạ nhìn một chút a."
"Tiểu chủ, người cực khổ rồi, oa oa oa, là chúng thuộc hạ đến trễ a"
"Tiểu chủ….."
Tú Ngân hết bị ôm ấp lay lắc đến mệt mỏi, lại bị những âm thanh chít chít meo meo khiến đầu choáng mắt hoa, nàng không khỏi trợn mắt nhìn năm người đang vây lấy mình. Lắc người một chút, Tú Ngân liền thoát khỏi ma chảo của đám người, ánh mắt sắt bén khiến năm người đang vui mừng có chút chột dạ.
Cũng không thể trách bọn họ nha, tiểu chủ không thích cho người ta bám người, nhưng là…cũng nhiều năm như thế xa cách rồi, động tay động chân một chút cũng không quá đi. Ai bảo trên người tiểu chủ lại có loại hương mai nhàn nhạt, khiến người ta càng muốn lại gần để thưởng thức a.
Sau khi thấy đám người kia bị mình nhìn cho chột dạ, không dám ồn ào. Nàng liền vung tay một chút, tháo mạn che trên mặt.
Đám người đứng bê ánh mắt liền sáng rực.
Oa, tiểu chủ, người càng lúc càng xinh đẹp rồi. Nước ở thịnh kinh quả nhiên tốt a.
"Đã xong?"
Tú Ngân hỏi, ánh mắt nhìn về phía nam tử nhìn có vẻ lớn tuổi nhất đám người bọn họ.
Nam tử cười, đuôi mắt khẽ nhếch khiến lòng người nhộn nhạo một phen, hắn vui vẻ nói.
"Đã xong, tiểu chủ muốn khi nào khởi hành đi Giang Nam đều được. Lộ trình cũng những thứ liên quan, Túc Anh đã chuẩn bị."
Tú Ngân gật nhẹ đầu. Một thiếu nữ mặc váy áo màu xanh ngọc nhàn nhạt như một chiếc lá sen thanh mát, nàng tiến lên dâng một hộp gấm.
"Tiểu chủ, Vật hoàn chủ củ, Thế tử bên kia rất cảm tạ người, còn có, hắn thật tâm mời người đến Tiêu Âm quốc để tỏ lòng thành kính."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!