Chương 15: (Vô Đề)

Sáng sớm, vừa qua giờ Sửu, Hàm Vĩnh Hào còn đang ôm ái nhân thân yêu, ngọt ngào ngủ ngon. Đột nhiên màn che bị người thô bạo vén lên. Hắn còn đang lơ mơ không hiểu chuyện gì, chỉ theo thói quen kéo chăn mền che đi người ngọc đang ở trong ngực. Hướng đôi mắt mơ màng nhìn ra phía ngoài.

Hàm Vĩnh Hào còn chưa kịp giận dữ, thì vẻ mặt trăm năm không đổi của hoàng đệ làm hắn chột dạ. Hắn nói.

" Không phải là Cô khó chịu, nhưng hoàng đệ à, có thể để Cô ngủ dậy rồi tới có được hay không. Cho dù có là vương của một nước cũng cần phải ngủ a."

Hàm Ân Diệc không lên tiếng, bàn tay vén rèm buông thả, làm cho rèm ngọc cứ như thế che đi hai người còn đang quấn lấy nhau trên long sàn. Tịnh Nhã vì một đêm mệt mỏi không chịu nỗi, cho dù biết cũng không thể nhấc mình lên được, đành cứ thế nhắm mắt giả chết. Khuôn mặt nàng đỏ rực e thẹn, khiến ai đó sáng sớm huyết khí dương cao. Thầm rủa xả đệ đệ của mình không hiểu chuyện.

Hắn không khỏi nhớ đến lời nương tử nói hôm qua, hẳn là nên sớm tìm người khiến hoàng đệ không có tinh lực đi làm phiền đến hắn thân thiết với ái nhân a.

Nghỉ thì nghỉ thế, nhưng hắn vẫn là nhận mệnh mò dậy. Thái giám bên cạnh nhìn sắc mặt đế vương đen thui, không khỏi nén cười đến khổ sở. Liền nhanh tay lẹ chân khoác thêm áo bào cho Hoàng thượng. Lại dâng trà thơm cho hắn súc miệng. Xong đâu đó, mới mang theo đèn đưa hắn ra ngoài tiền thính, nơi mà Vương gia nửa đêm không ngủ đang đợi.

Hàm Vĩnh Hào che miệng ngáp dài, vừa đến tiền thính liền ngồi ỳ trên trường kỷ, nhấc tay một chút cũng lười. Hắn uể oải nói.

"Rồi rồi, hoàng đệ, mau nói cho Cô nghe, có kẻ nào lại làm đệ phật lòng, cướp của hay giết người, muốn chém đôi hay tịch biên tài sản a."

Hàm Ân Diệc nhìn cành nhã mai đã ngả màu đang cầm trên tay, đôi mắt vốn lạnh lùng bỗng chở nên âm u. Nhìn kỷ, có lẻ sẽ thấy bàn tay kia có chút run rẩy nhè nhẹ.

"Đệ tìm thấy nàng."

Trong tiền thính, chỉ có Hàm Vĩnh Hào đang mơ màng cùng Tiêu Minh Tử là thái giám tùy thân của Hoàng đế, cho nên mấy từ của Hàm Ân Diệc phá lệ rõ ràng đến nổi. Hàm Vĩnh Hào đang mơ ngủ cũng phải giật mình mở tròn mắt.

Hắn nhìn quanh giống như cố gắn chứng minh người vừa nói không phải là Hoàng đệ một năm thốt ra ba từ, của hắn.

Tiêu Minh Tử đứng bên cạnh cũng giật mình, mắt hạnh trừng lớn, miện hé ra càng làm gương mặt có chút trẻ con của hắn thêm đáng yêu. Bình thường hắn luôn tỏ ra ung dung điềm tĩnh, khó có dịp hắn luống cuống thế này. Cũng phải nói mấy lời của Vương gia quả thật sức ảnh hường cũng thật lớn a.

" Tiêu Minh Tử, Cô không có nghe nhầm đi, là hoàng đệ vừa nói a. Ngươi nghe thấy đúng không là hắn mới vừa nói a."

Hàm Vĩnh Hào trợ mắt, ngồi dậy không ngừng lay lắt Tiêu Minh tử đã sớm hóa đá bên cạnh, mắt thì vẫn không rời khỏi người đang mặt lạnh ngồi trước mặt.

Hàm Ân Diệc liếc mắt một chút cũng lười, chỉ nhàn nhạt nhìn thứ đang nắm trong tay một chút, sau lại nói.

"Đệ cưới nàng."

Để lại câu quyết định long trời lở đất xong, Hàm Ân Diệc hờ hững đi ra cửa, nhoáng một chút đã mất hút trong màn đêm. Để lại hai bức tượng người hóa đá trong tiền thính.

Ngày hôm đó, đám cung nữ hầu bên ngoài thề rằng, bọn họ chính tai nghe thấy tiếng gào vang trời của vị Quân vương luôn cười điềm đạm ung dung tự tại của mình.

"Khốn kiếp đệ mau quay lại nói rõ cho Cô aaaaaaaaa."

Song nha đầu dạo gần đây rất buồn bực. Nàng ta rõ ràng là nha hoàn nhất đẳng trong phủ nha. Dạo này lại lắm kẻ chê cười nàng ta. Từ dạo bị ăn tát ở đại sảnh, đó quả thật là nổi nhục lớn nhất mà nàng ta phải chịu.

Nàng ta thật không can tâm, chẳng phải trước kia lão đạo sĩ đó đã nói. Tướng nàng ta vốn là mệnh phú quý sao. Đã thế sao đến giờ nàng ta chẳng thể cất đầu lên nổi.

Nàng ta nín nhịn nhiều năm như thế ở bên tiểu thư, chẳng phải chỉ mong một ngày kia, khi tiểu thư xuất giá vào một gia đình danh giá ở kinh thành này. Nàng ta sẽ là nha hoàn tùy thân. Sau lại thuận thuận lợi lợi leo lên làm thiếp a. Chẳng phải luôn có câu thê không bằng thiếp sao. Hừ, nàng ta không tin với nhan sắc kiều mị của mình, lại không trói chân được cô gia tương lai a.

Nhưng sao đến tận bây giờ tiểu thư còn chậm chạp không chịu hứa hôn a. Tiểu thư không nôn nóng nhưng nàng ta sắp không đợi kịp. nàng ta năm nay cũng sắp mười lăm rồi. Lại qua thêm vài năm, nàng ta sẽ thành gái già mất.

Nhưng Song nha đầu cho dù có gấp cũng chẳng biết làm sao. Bà mối sau khi bị dọa đánh chẳng ai dám đến nữa. Mà tiểu thư chỉ suốt ngày ở trong phòng, hết thêu rồi lại làm hoa vải. Nếu tiểu thư không chịu ra ngoài, làm sao có người biết mà đến dạm hỏi chứ.

Lại thêm chuyện tiểu thư bị Vương gia từ chối càng làm nàng ta muốn phát điên. Đó là Vương gia nga, quyền binh nắm trong tay, lại khôi ngô tuấn tú, lang quân như thế còn ước gì.

Nàng ta từ khi nghe tin ấy, cả đêm không ngủ, cứ suy nghĩ xem làm thế nào xúi cho tiểu thư đi quyến rũ Vương gia. Ừ thì tuy tiểu thư chẳng thể đẹp được như nàng ta, nhưng cũng coi như là không xấu. Nói chung là cũng tạm gọi là thanh tú a. Sao có thể xinh đẹp được như nàng ta chứ.

"Tiểu thư, không hay rồi. Người còn ngồi đây mà thêu thùa sao. Chuyện lớn rồi a."

Song nha đầu nâng váy chạy vội vào trong phòng, còn chưa kịp thở đã ra vẻ hoang mang kêu gào.

Tú Ngân ngay cả ngẩn đầu cũng lười, vẫn đều tay thêu bạch mai lên trên nền vải. Nàng như thế càng làm Song nha đầu tức chết, nhưng nàng ta cố nén, nói hờn mát.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!