Đêm Kinh thành, trong khi vạn vật đã ngủ say. Vẫn có người bần thần ra vào, không sao ngủ được. Chén trà trên bàn đã lạnh nhưng Tạ Tu Nhân vẫn không để tâm, ông đưa tay lấy ly trà lại thông thả nhâm nhi. Nhìn có vẻ rất thư thái, thật ra chỉ mình ông biết, tâm trạng ông đang rối bời như thế nào.
"Đừng đi qua đi lại nữa, lão tử sắp phiền chết rồi."
Định Quốc Công gào thét, ông đã nhìn đứa con trai của mình đi qua đi lại cả một đêm. Cho dù có nhẫn nại cách mấy thì ông cũng sắp phát điên lên rồi.
"Phụ thân, người nói xem. Tú Nhi nói những lời như thế có phải là chán ghét chúng ta rồi hay không. Có phải là tại con bất tài không cho bé con mối lương duyên tốt…thế nên bé con mới…mới…"
Tạ Tu Nhân đặt ly trà lên bàn ủ rủ nói, đầu ông cúi thấp, bả vai luôn hiên ngang trên triều, nay buông lỏng không có tin thần.
"Thôi ngay cái giọng ủy mị ấy đi. Tu Nhân, con là phụ thân của Tú Nhi, bé con sau này xấu hay tốt cũng một phần là ở chính con. Phụ thân đã gần đất xa trời. quyền binh chỉ là vật ngoài thân, lão tử ta không cần. Mấy năm nay cố ý muốn nán lại kinh thành là hi vọng tìm cho Tú Nhi một hôn sự tốt. Nay xem ra lão tử hồ đồ rồi. Cái đám kia khinh nhà chúng ta có công sinh không công dưỡng. Sợ Tú Nhi nhà chúng ta không bằng ai. Đã thế, nhà chúng ta cũng không cần.
Tú Nhi là nữ nhân tốt, không sợ không tìm thấy lang quân như ý."
Tạ Tu Nhân nghe phụ thân mình nói hồi lâu, trong lòng ông cũng đã có quyết định. Bản thân ông từ ngày nương tử qua đời, lòng ông giống như đã chết. nếu như không phải vì Tú Nhi còn quá nhỏ, phụ thân tuổi lại cao. Có lẽ ông đã sớm rời khỏi nơi này.
"Vậy, con đã quyết định?"
Định Quốc công hỏi, mắt ông lóe sáng nét tinh anh của người đã trải qua sống gió hơn cả đời người.
Tạ Tu Nhân gật nhẹ đầu. Bên ngoài khung cửa, một con chim thải tước bay nhanh, xé ngang bầu trời đêm mờ ảo.
…………………………………..
"Thả ta ra…thả ta ra…"
Khương Lệ sau khi cùng Thế Tử Tịnh Thế Hiên dạo chơi trong rừng nhã mai ở Thiên Sơn tự, không hiểu lý do vì sao đột nhiên bị Chiến thần vương gia Hàm Ân Diệc bắt đi. Nàng cho dù có la hét khản cổ, đập vở hết đồ đạc trong phòng, cũng không có bất kỳ ai đến.
Mà người bắt nàng về, Chiến thần Hàm Ân Diệc cũng không hề xuất hiện. Nàng sợ hãi, nhưng thật ra là lo lắng nhiều hơn. Thế Hiên dang ở đâu, hắn có biết rằng nàng đã bị bắt đi.
"Huynh nói đi, tại sao lại bắt nàng ấy về phủ?"
Tịnh Thế Hiên sắt mặt âm u ngồi trên ghế, bàn tay nắm ly trà có chút run lên, tố cáo tâm trạng nôn nóng bất an của khổ chủ.
Hàm Ân Diệc đứng xoay lưng lại với hắn, ánh mắt nhìn xuyên qua khung cửa sổ. Phía trước mặt hắn là một khu vườn trồng toàn bạch mai. Mùa này đã không còn hoa mai nở nữa, nhưng trong không khí giống như còn thoang thoảng hương thơm thanh nhã bí ẩn của hoa mai.
Hàm Ân Diệc đặt tay lên vị trí của trái tim, hắn nghe được, thứ trong lòng ngực của mình đang đập…bình thản. Tựa hồ vẫn như mọi ngày, hắn ngủ dậy, luyện quyền và vào triều,
Nhưng…tại sao?
Nàng ở bên kia, cách hắn rất gần.
Nàng la hét.
Muốn rời khỏi hắn…
Coi như chưa từng quen biết…cho nên nàng mới không chịu nhận hắn?
Thật là như vậy sao?
"Ân Diệc, mau trả lời ta."
Tịnh Thế Hiên chẳng thể bình tĩnh nổi, hắn rít gào. Tim hắn đột nhiên bất an quá.
"Là nàng, Thế Hiên…là nàng."
Vương gia Hàm Ân Diệc, sau khi lên sáu tuổi không còn mở kim khẩu. Một năm nói được quá ba từ đã là may mắn. Vậy mà bây giờ, Thế Hiên hắn, lại có thể nghe cả một câu dài của Vương gia.
Hắn nên vui mừng hay không đây, tại sao lại là nàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!