"Ngươi nói sao, bà mối đến Tướng phủ ?."
Tịnh Nhã ngạc nhên, chiếc lược đang cầm trên tay cũng ngưng lại, hờ hững đặt trên tóc mây đen mượt của nàng. Cung nữ bên cạnh liền nói.
"Bẩm, là thật ạ. Nhưng mà có vẻ như lời nói của bà mối có chút khó nghe, nên Định quốc công phát hỏa. Đuổi hết bà tử ra ngoài, còn nói đánh gảy chân xem xem có ai dám đến nữa hay không."
Tịnh Nhã xoay người, nhìn gương mặt mỹ nhân phản chiếu qua gương đồng, nàng nói.
"Còn Tú Ngân nàng thì sao."
Cung nữ liền nói.
"Bẩm, Tướng gia tiểu thư không có xuất hiện, chỉ đứng sau rèm thôi ạ."
Tịnh Nhã đặt chiếc lược bằng ngọc xuống bàn, xoay người nhìn ra phía cửa. Nắng vàng hắt lên bậc thềm vàng đến chói mắt. Nàng nhớ có một lần đi dâng hương ở Thiên tự, Tú Ngân đã nói một câu khiến lòng nàng chấn động. Mỗi khi nhớ đến cảm xúc ấy vẫn còn nguyên vẹn, tựa hồ như mới ngày hôm qua.
Khi đó nàng ngơ ngác không hiểu chuyện, bất lực trước tình cảm của biểu ca. Người là bậc vương giả, mà nàng cùng lắm chỉ là một quận chúa nhỏ bé. Nàng sợ, sợ hải tình cảm kia cũng giống như đám mây đang bay trên trời, đến rồi đi vô thường tựa hồ như mộng ảo.
Nhưng Tú Ngân, nàng đã nói.
"Mây vô thường, lòng người vô thường. Có được thì ắt mất được. Nếu không thử, liệu nàng có cam lòng?"
Phải, nàng không cam lòng. Không thể buông tha, nhưng lại sợ hãi. Làm sao có thể…nắm lấy cả hai?
"Tiểu Tuyết, em nói xem. Tú Ngân là người như thế nào?"
Tiểu Tuyết là nha hoàn thân cận từ khi mới hiểu chuyện của nàng, là người nàng có thể tin tưởng như tay với chân. Tiểu Tuyết cúi thấp đầu, suy tư một chút rồi mới nói.
"Tiểu thư, nếu người đã hỏi thì Tiểu Tuyết xin nói thật. Ngày người một mình trên chánh điện, chịu đủ mọi ánh mắt khinh khi thóa mạ. Chỉ mình Tướng gia tiểu thư dám tin người. Tuy chỉ là một ánh mắt, nhưng nô tỳ nhận ra được, ngày ấy ngoài Tướng gia tiểu thư, chẳng còn ai tin vào người. Nếu đã như vậy cớ sao người không thử tin tưởng nàng ấy, đem nàng ấy trở thành cánh tay bên người mình?"
Tịnh Nhã trầm ngâm, trong đầu nàng ngàn xoay vạn chuyển vô số ý nghĩ. Nhưng tựa hồ như chưa có được thứ mà nàng muốn. Tịnh Nhã do dự trong một lát, mới đưa mắt nhìn Tiểu Tuyết đang cúi đầu hầu một bên.
"Muốn nàng ta làm cánh tay bên người ta…nhưng Tiểu Tuyết, như thế nào mới làm một cánh tay bên người ta đây, nàng ấy chấp nhận sao?"
Tiểu Tuyết cười khẽ, cầm lấy lượt chải từng cái nhẹ nhàng lên mái tóc của Tịnh Nhã.
"Nương nương, người quên Hoàng thượng có một vị thân Vương gia sao? Nếu Tướng gia tiểu thư trở thành Vương phi, chẳng phải địa vị của người vững chắc còn hơn bàn thạch?"
"Ý của ngươi là…."
"Ý của nô tỳ chính là như vậy ạ, Nương nương, giờ cục diện trong cung hỗn loạn, Hoàng thượng vừa đăng ngai, quản lý hậu cung tuy nói là trong tay người, nhưng há là thật sao. Lão Thái hậu còn trẻ, mà Thái Hậu thì chỉ chăm chăm đăng đèn cổ phật. Tay quyền binh thì chia năm xẻ bảy. Nương nương, giờ không củng cố địa vị của mình thì người còn định đợi đến khi nào?"
"Liệu rằng Tú Ngân có chịu…"
Tiểu Tuyết cười
"Nương nương, ai ngại gì có quyền lực trong tay. Huống chi, sau chuyện bà tử đến phủ bị đuổi. Chắc gì có nhà nào dám đến Tướng phủ hỏi hôn Tướng gia tiểu thư a. Đã như thế, một chiếc ghế Vương phi đột nhiên rơi xuống, chỉ có kẻ ngốc mới không cần a."
Tịnh Nhã gật nhẹ đầu, khẽ nhìn gương mặt mình trong gương, đôi mắt nàng lóe lên sự cương quyết khó nén.
Tú Nhi…đi đi mà, đi đi mà."
Trong tiểu viện của mình. Tú Ngân bị Khương Lệ lay lắc đến sắp đứt đôi người. Nàng mặc kệ Khương Lệ, nhất quyết nằm ỳ trên trường kỷ, nửa bước cũng không rời.
Khương Lệ thấy không lay chuyển được, liền chuyển sang khóc lóc thảm thương. Kể lể nàng bao nhiêu khổ tâm, khổ sở để chuồn ra được khỏi Thuận Hành lâu. Vậy mà Tú Ngân lại không thèm để ý đến nàng, nàng buồn a.
"Đến Thiên Sơn tự xa xôi lắm, ta không muốn đi, ngươi thích thì cứ cửa lớn mà đi đi."
"Ta đi một mình làm gì, chẳng phải ngươi nói hằng năm sẽ dâng nhã mai hay sao, năm nay đã dâng lên rồi?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!