Chương 11: (Vô Đề)

Trong Thọ Khang cung, Thái Hoàng Thái hậu đang cùng Tịnh Nhã hoàng hậu vừa mới được sắc phong sáng nay ngồi trên trường kỷ. Bà nắm lấy tay nàng, khẽ vổ về. Vẻ mặt từ ái nói.

"Tịnh Nhã à, con đừng hờn giận Hoàng thượng. Âu cũng là thân bất do kỷ. Cũng chỉ là Thân vương như vậy…. ôi chao, Ai gia thật khổ tâm."

Tịnh Nhã cười, khóe môi cong cong. Đôi mắt như hồ thu luân chuyển.

"Kìa Thái Hoàng Thái hậu, sao người có thể sợ con ủy khuất. Được vào cung giúp đỡ cho Hoàng thượng là may mắn của nô tỳ. Ủy khuất chút thì như thế nào a."

Thái Hoàng thái hậu thở dài.

"Ai gia còn không hiểu tính con sao. Con cũng coi như lớn lên bên cạnh Ai gia, ủy khuất lớn như thế, lẽ nào không để trong lòng. Tịnh Nhã thân là Hoàng hậu phải nghĩ thoáng ra, tâm phải rộng. Nhưng Ai gia chẳng mong con chịu nhiều ủy khuất. Nếu được cứ sang đây san sẻ cùng Ai gia. Thái hậu bên kia thì thôi đi, suốt ngày đăng đèn cổ Phật, nhắc đến thì nước mắt lưng tròng cho ai xem. Chẳng phải Tiên đế cũng vì ả mà đi sớm sao.

Hừ"

Gương mặt từ ái của Thái Hoàng thái hậu trở nên dữ tợn, nhưng thật nhanh tan biến đi. Sao có thể khoong hận, con trai bà đương khỏe mạnh. lại làm cho…kẻ đầu bạc tiễn người đầu xanh. Nỗi đau này ai có thấu.

"Tịnh Nhã, con cũng biết. Thế lực trong triều nói là quy phục dưới trướng Hoàng thượng. Nhưng thực hư thế nào thì…."

Tịnh Nhã yên lặng đợi Thái Hoàng Thái hậu nói hết, nhưng bà đột nhiên ngừng lại, chỉ nheo mắt nhìn nàng. Tâm Tịnh Nhã có chút lãnh, ngày đầu nhập cung nàng đã nhìn rõ thế gian này chỉ có thể dựa vào bản thân mình tự cố gắng.

"Có lời cần chỉ dạy Thái Hoàng Thái hậu cứ nói, Tịnh Nhã xin lắng nghe."

"Tịnh Nhã, con nghỉ sao về Bắc vương Hàm Ân Diệc."

Tịnh Nhã không trả lời ngay, chỉ nhẹ luân chuyển mi mắt, cười khẽ.

"Sao Thái Hoàng Thái hậu lại nói lời này, Hoàng thượng cùng Vương gia thân là huynh đệ thâm tình. Tịnh Nhã chưa từng thấy hai người to tiếng lời qua tiếng lại. Tịnh Nhã không hiểu lắm ý của Thái Hoàng thái hậu."

"Không toa tiếng, huynh đệ thâm tình sao…ha ha ha"

Thái Hoàng thái hậu nghe những lời Tịnh Nhã nói, không nhịn được ngửa đầu cười lớn. Cười đến chảy cả nước mắt. Bà liếc mắt nhàn nhạt nhìn Tịnh Nhã, tay nhấc ly trà uống một ngụm.

"Thôi…Ai gia mệt mỏi, con lui ra đi. Đêm nay là đêm tân hôn của con. Ai gia không tiện nói nhiều."

Tịnh Nhã vâng lời, được cung nữ nâng đỡ đi ra ngoài. Thoáng chốc đã mất hút.

Thái Hoàng Thái Hậu ngồi bất động trên ghế, bàn tay nhàn nhã xoay chiếc chén. Tuệ ma ma tiến lên, khẽ cúi người nói nhỏ.

"Thái hoàng thái hậu, người thấy có nên…."

Thái Hoàng thái hậu liếc mắt, đọc được ý nghĩ trong đầu của ma ma thân tín. Bà liền nói.

"Không cần gấp…con bé ấy là một tay ta nuôi lớn. Nó nghỉ gì Ai gia còn không biết sao. Hừ, tình thâm sao…Ai gia muốn xem thân thuộc đến mức nào."

Tuệ ma ma gật gật đầu, lui ra phía sau. Trong mắt lóe lên tia sáng lạ thường.

Trong lúc khắp nơi trong cung tưng bừng náo nhiệt. Trên đài những ca vũ đang thi nhau khoe hết tài năng của mình. Tiếng hoan hô vang trời, thì một góc bên kia hồ, lại chìm trong tĩnh mịch.

"Hừ"

Một tiếng hừ nhẹ vang lên, kèm theo tiếng bình sứ rơi vở. Nếu ai đó đi ngang qua đây mà nhìn lên thân cây anh đào trăm năm. Hẳn sẽ giật mình khi thấy thấp thoáng bóng nam nhân đang uống rượu.

Tà áo lây động, mái tóc dài tùy ý thả. Trên tay là hai ba bình rượu, mà dưới gốc cây nằm la liệt không biết bao nhiêu bình.

Hắn uống nhiều lắm rồi, thật sự là rất nhiều. Nhưng uống nhiều thì như thế nào. Hắn là Chiến thần, ai dám ngăn cản hắn chứ. Hắn cho lui hết ám vệ, bởi vì hắn không cần bọn ngu ngốc theo bảo vệ. Chúng không kéo chân hắn lại là tốt lắm rồi.

"Mẹ kiếp…rượu cống mà uống còn nhạt hơn cả nước lã. Hừ…"

Hắn chán nản uống hết rượu trong bình rồi ném đi, bỗng nhiên lại không nhe tiếng rơi vở như khi nãy mà là tiếng quần áo ma sát, cùng với tiếng hô ngạc nhiên nho nhỏ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!