Sau lễ đại hôn, buổi tối sẽ là thời gian thiết yến cho bách quan cùng gia quyến. Mà Tú Ngân là thiên kim của Tướng phủ, tất nhiên cũng phải có mặt.
Sau tiếng chuông lanh lãnh, cửa cung phía Nam mở ra, để bách quan cùng gia quyến tiến vào. Tú Ngân, một thân ăn vận phục trang tử sa nhàn nhạt. Tóc mây búi lên một nữa, chỉ dùng ngọc trâm cố định. Một nữa lại thả dài, tự nhiên phất phơ trong gió. Dạ minh châu phát ra ánh sáng nhàn nhạt, hắt lên gương mặt nàng thêm nét nhu hòa, lại có thêm cổ uy nghiêm khó dấu.
Chân ngọc mang hài thêu tử hoa đồ đằng, như ẩn như hiện dưới làn váy lay động, quả thật khiến không ít người ngẩn ngơ nhìn.
Thiếu nữ mười ba thật ra còn chưa đủ thành thục như thế, nhưng vô cớ Tú Ngân lại là trùng sinh, sống trên đời đã trăm năm, tự nhiên đủ thành thục.
Phụ thân Tú Ngân cùng Gia gia nàng đang bên cạnh, không khỏi ngẩn cao đầu tự hào. Nhìn xem đi, cái lũ lúc nào cũng khoe khoang nữ nhân nhà mình diễm thế này, mĩ thế kia. Còn không ít lời ra tiếng vào nói xấu nữ nhi của họ. Nay không phải cũng bị Tú nhi nhà họ câu hồn sao. Mấy con chim sẻ nhỏ sao có thể sánh với Khổng tước a.
"A, Định quốc công, hôm nay ông cũng đến sao, chẳng phải hôm trước kêu đau lưng. Già rồi cũng nên tránh mấy nơi ồn ào thế này."
Một nhà ba người đang đứng yên lặng đợi đến lúc khai tiệc. Đột nhiên một lão nhân gia gương mặt mang khí khái hào hùng không kém cạnh Định quốc công tiến đến. Vừa mở miệng liền châm chọc Gia gia của Tú Ngân.
Định quốc công cũng không phải mèo bệnh, liền đáp trả không nể tình.
"Lão tướng dù có chút bệnh tật quấn thân, cũng là do năm xưa khổ chiến trên lưng ngựa bảo vệ giang san cho Vĩnh Cực hoàng triều. nay Hoàng thượng ngồi yên trên long vị, lại lập thành gia thất, lão cho dù có đau cũng phải đến a, còn hơn những kẻ chỉ múa bút nói mát toàn chuyện đại sự bình thiên hạ. Nhưng đến con gà cũng không trói được a."
"Ông đây là mắng lão không trói được gà."
Lão nhân gia kia nghe xong liền tức đến dựng ngược cả râu, dậm chân hét.
"Thế nào, còn không có chính xác đi."
"Hừ, lão nhân ta không thừa hơi nói cùng kẻ thất phu, dẫu sao lão nhân ta cũng không thẹn một thân nam nhi. Còn lão…hừ hừ…mấy năm sau xuống lổ rồi còn không có hưởng qua phúcháu trai mà chống gậy cho đâu."
"Lão…. khốn kiếp"
Tranh cãi một hồi, hai lão nhân gia không kiềm được là phát hỏa, ai cũng biết việc không có cháu trai kế thừa là tiếc nuối duy nhất của Định quốc công. Dẫu cho nói không để ý nhưng vẫn thật là khổ tâm nha. Ai không muốn có cháu trai cùng ăn miếng thịt lớn, uống bát rượu cay, nói chuyện chiến trường chứ. Nhất là một mãnh tướng như Định quốc công.
Thấy Gia gia nóng nảy, phụ thân của Tú Ngân liền tiến lên hóa giải. Ông cười hiền lành, đôi mắt hoa đào hơi hiếp lại bắn một tia sáng quỷ dị cho người đứng phía sau lão nhân gia kia. Làm cho hắn không nhịn được khẽ run lên.
"Thúc phụ, người nói không sai, bất quá là hiền chất bất hiếu, không thể cùng thê tử sống đến bạc đầu sanh con dưỡng cái đầy nhà. Để phụ thân không có phúc hưỡng cháu trai. Là lỗi của hiền chất."
Lão nhân gia nhận thấy mình bươi móc chuyện buồn nhà người ta, cũng có chút xấu hổ. Lại thêm vẻ đau lòng khi nhắc đến thê tử đã qua đời của người ta thì càng thêm hối hận. Nhưng khi nhìn vẻ mặt hênh hoang của lão già kia thì khí nóng lại xung thiên. Nhịn không được hừ lạnh.
"Ta nào nói hiền chất a, con cháu có phúc con cháu, kẻ làm gia gia gây nghiệt nên về già mới cô đơn a. Người ta thường nói tự gây nghiệt không thể sống mà."
"Lão…."
Gia gia của Tú Ngân thât là tức giận, nhưng vô cớ cả đời ông lại chỉ luôn biết cầm thương múa kiếm, chưa từng có thiên phú trong việc mở miệng mắng người. Thàng ra bao nhiêu năm nay, chưa từng đấu võ mồm lão thư sinh nhỏ mọn kia.
Tú Ngân đứng bên cạnh không nhịn được khẽ cười. Kiếp trước tính nàng nóng nảy, động một chút là muốn động võ. Nào biết lão nhân gia trước mặt thường hay khắc khẩu với Gia gia lại là bạn bè tâm giao của người. Ngày người qua đời, lão nhân gia còn không để ý hình tượng, ngồi xổm ôm quan tài mà khóc rống.
Nàng khi đó còn mở miệng mắng người, quả thật là không biết trời cao đất dày là gì.
Lão nhân gia thấy Tú Ngân chỉ cười nhẹ, lại không có hành động gì khác, cũng cảm thấy kinh ngạc. Phải nhớ là chỉ mấy năm trước, khi lão cùng lão già khi khắc khẩu, con bé này đã một quyền đập bể mũi lão nha. Làm gì có chuyện đứng yên lặng ở bên thế này.
Thấy lão nhân gia nhìn mình, Tú Ngân hiểu là do nàng thây đổi, cho nên lão nhân gia người mới kinh ngạc. Nhưng là, bảo nàng diễn trò như trước kia, quả thật nàng không làm được. Tú Ngân bèn đi lên trước một bước, khẽ phúc thân miệng cười ngọt ngào.
"Hầu Quốc công, có câu hữu xạ tự nhiên hương. Trong nhà tiểu nữ tuy là đơn chiếc, lại chẳng giống nhà khác hay lục đục phân tranh, tam thê tứ thiếp tranh sủng mà gây nháo. Gia gia cùng phụ thân lại sủng thê, cả đời không nạp thiếp. Cái phúc này nhiều người cầu mà không được. Đến khi tuổi đã nhiều vậy mà còn phải tranh tranh đấu đấu. An hưởng tuổi già an nhàn như Gia gia tiểu nữ, cũng thật khiến nhiều người đỏ mắt nói lời thị phi .
Thành ra Gia gia tiểu nữ chẳng thèm nói đến, đương cuộc giả mê, bàng quan giả tỉnh, âu cũng là có lý của nó ạ. Mong Hầu Quốc công chớ trách hờn Gia gia tiểu nữ."
Hầu Quốc công cả đời dùng ba tấc lưỡi nói sống thành chết nói chết thành sống. Phong quan vô hạn vậy mà đến khi về chiều lại bị con nha đầu máu đầu còn chưa ráo nói đến cứng họng. Làm lão biết nói cái gì bây giờ, người ta đã nói hữu xạ tự nhiên hương rồi kia. Còn nói cái gì mà trong cuộc thì mê ngoài cuộc thì tĩnh. Há chẳng phải mắng lão ghen tỵ nhà người ta yên lành mà đâm chọc sao. Thật là làm lão giận điên.
Cũng là do mấy thằng con không tiền đồ của lão, trong viện tam thê tứ thiếp tranh nhau vở đầu không nói, còn liên lụy đến cả lão cũng nháo. Làm lão không có ngày lành nha…Thật giận đến dựng cả râu.
Gia gia Tú Ngân thấy lão già kia giận mà không nói được thì cười lớn. Trong lòng như có hoa nở. Liền nghêng ngang dẫn cháu yêu đi vào. Không thèm để tâm đến lão nhân già mà không kính kia nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!