Thái Bình hoàng triều năm thứ mười lăm.
Trong cung Thái Hòa, cung nhân đang như bày rắn mất đầu, chạy nhốn nháo. Hết ra ra lại vào vào, khiến cho không khí cũng nhuốm màu khẩn trương.
Một bóng dáng cao ngất mặc áo màu hoàng kim sáng chói lọi, đứng ngẩn người nhìn hoàng hôn đang buông dần qua những bức tường dày.
Phía bên kia cung điện không ngừng truyền ra thanh âm nhốn nháo, cũng không ảnh hưởng đến tâm tình bình thản của người đó.
Chỉ cho đến khi... một thái giám đã già, run run bước thấp bước cao tiến lại gần.
Đôi vai gầy càng còng hơn khi ông ta quỳ rạp xuống đất, nước mắt chạy quanh mi.
"Thái Thượng.... nàng ấy, sắp không.... sắp không được rồi."
Thân hình cao lớn ấy khẽ run lên, loạn choạng như sắp ngã, lão thái giám già không dám chậm trể, vội vả tiến lên đỡ lấy.
"Thái Thượng... xin người bảo trọng long thể a..."
Thái Thượng Hoàng của Vĩnh Cực xưa nay ngang tàn khí phách, chỉ trong chốc lát lại già đi nhanh chóng, vẻ mặt đau thương không thể kìm nén, mà bộc phát ra ngoài.
Bước nhanh về phía cung Thái Hòa, trong ấy đang như bầy ong vở tổ, nhốn nháo loạn cả lên. Vừa liết mắt thấy thanh ảnh mặc áo hoàng kim đi đến, không ai dám chậm trể đều quỳ rạp xuống, dập đầu trên đất cầu xin tha mạng.
Chỉ có người trên giường là nằm yên lặng như không còn hơi thở.
Mái tóc dài đã từng làm bao nhiêu người mê đắm, nay đã bạc trắng xỏa tung trên gối rồng. Trên gương mặt thanh tú năm xưa giờ chỉ còn lại nét mờ nhạt bị chìm lẩn vì những vết nhăn già cỗi. Làn da trắng bệch nổi lên vô số vết đồi mồi theo thời gian.
"Nhưng nàng trong mắt ta vẫn thật đẹp"
Thái Thượng Hoàng nói, nước mắt già nua không khỏi tuôn trào. Bàn tay run rẫy chỉ đưa lên mà không dám chạm vào nàng.
"Tú Ngân, sao nàng cố chấp đến như thế, rõ ràng người đó chính là nàng, vì sao bao nhiêu năm cũng chưa từng tìm đến ta...."
Giờ này, ngồi trên giường rồng, không còn là Thái Thượng Hoàng cao cao tại thượng, không còn là cung phi chốn thâm cung.
Chỉ đơn giản là một người đàn ông yêu một người đàn bà đến tan nát ruột gan.
"Tú Ngân"
Người nằm trên giường, đột nhiên một giọt nước mắt rơi từ khóe mi, chạy về phía tóc mai rồi mất hút.
Năm Thái Bình hoàng triều thứ mười lăm...
Cung Phi Tú Ngân theo hầu Thái Thượng Hoàng suốt sáu mươi năm đã tạ thế.
Mà ba ngày sau, khi lễ hạ tán của Cung phi Tú Ngân đưa vào Hoàng lăng, Thái Thượng Hoàng uy trấn khắp thiên hạ cũng băng hà.
Thời không thứ bảy của tầng trời thứ bảy, là mảnh đất được chia ra làm ba cường quốc cùng mười hai tiểu quốc.
Trong số ba cường quốc, mảnh đất được người trời ưu ái nhất chính là Vĩnh Cực hoàng triều.
Mưa thuận gió hòa, quanh năm hoa nở, mùa màng tươi tốt, dân chúng ấm no, lại lương thiện hiền lành.
Trăm năm nay, nhìn khắp ba cường quốc, ai lại không trầm trồ giơ ngón tay cái lên mà khen ngợi Vĩnh Cực hoàng triều đây.
Đến ngay cả tin đồn cũng lan truyền khắp bốn bể, Vĩnh Cực giàu có sung túc đến mức, dân chúng tối ngủ không thèm đóng cả cửa, cứ thế mà yên tâm kê cao gối.
Trên đường, không kiếm ra cả một cái khuất nhi nho nhỏ. Có người còn tận mắt thấy, dân chúng ở đây làm rơi cả túi tiền mà mặt không nhíu, cũng không quay lại nhặt.
Cuộc sống như thế, thật khiến người ta ghen tị đến đỏ mắt a.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!