Trải qua một hồi tất bật, cả hai đều có thu hoạch: một con cá nướng và một bát thuốc.
Cá có một mặt hơi bị cháy sém, Đàn Hoa cắt phần đó ra để lại cho mình.
Thực ra cá không được chế biến cầu kỳ, chỉ là cách làm của dân giang hồ đi đường: loại bỏ nội tạng, rắc chút muối, nhưng Dương Tri Hú lại ăn rất ngon miệng, ăn sạch bách không dư một phần.
Đàn Hoa nhìn dáng vẻ chàng ăn uống, thầm nghĩ nhẽ ra nên làm thêm con nữa mới phải.
Ăn xong đồ ăn, uống cạn bát thuốc, Đàn Hoa dọn dẹp trong phòng, còn Dương Tri Hú đi pha một ấm trà mang tới.
Chàng đặt chén trà bên tay Đàn Hoa, chân thành nói: "Lúc nãy vẫn chưa kịp tạ ơn cô nương, cô vì ta mà truy tìm thảo dược về, thực sự đã giúp ta một việc lớn."
Lời lẽ chàng khẩn thiết chân thật, Đàn Hoa đáp: "Giúp được là tốt rồi." Nàng sực nhớ ra điều gì, lại nhắc nhở: "Loại cây đó có độc tính, ngài dùng nó phải cẩn thận."
Dương Tri Hú hơi ngạc nhiên, hỏi: "Cô biết Mê Đà Đinh sao?"
Đàn Hoa nói: "Biết chứ, nó mọc trong sa mạc. Nghe nói nếu lạc đà vô tình ăn phải một cây, tinh thần sẽ bị tê liệt, lạc lối giữa hoang mạc, nên mới đặt tên là Mê Đà Đinh."
Thực tế, loại cỏ này Đàn Hoa không chỉ từng thấy mà còn từng dùng qua. Mê Đà Đinh là đặc sản vùng Ô Đồ, chất độc chiết xuất từ nó gây tê liệt và ảo giác, nếu tẩm lên binh khí, chỉ cần sượt qua da là kẻ đó đừng hòng chạy thoát.
Lúc mới tìm thấy thuốc, Đàn Hoa còn tưởng nhóm Từ Khánh Viễn nhận nhầm.
"Quả thực là thứ kịch độc." Dương Tri Hú bất đắc dĩ nói: "Không còn cách nào khác, tình trạng của ta chỉ có thể lấy độc trị độc thôi."
"Ngài trúng độc sao?"
"Phải."
"Độc gì vậy?"
Dương Tri Hú nhìn Đàn Hoa. Ở thành Cảnh Thuận có rất nhiều lời đồn đại về chàng, nhưng ngoài những người thân cùng gặp nạn năm xưa và vài vị trưởng lão của Xuân Hạnh Đường ra, không ai biết rõ tình trạng cụ thể của chàng cả.
Hôm nay Đàn Hoa hỏi, chàng bèn kể hết ra.
"Đó là một loại độc tên là Khổ Lao, do tiền Tể tướng Đường Hoàn chế ra."
"Đường Hoàn? Ông ta chẳng phải là người trong cung sao? Tại sao lại hạ độc ngài?"
"Chuyện kể ra thì dài. Năm đó huynh trưởng ta định mở phân hiệu ở Ngô Châu, vùng đó có tên cường hào chuyên ức h**p dân lành, huynh trưởng ngứa mắt hành vi của hắn nên đi báo quan. Viên quan đó mới nhậm chức, chẳng phân biệt trắng đen đã bắt giam huynh trưởng ta. Sau đó nhà ta chạy chọt khắp nơi, huynh trưởng được thả, viên quan kia cũng bị bãi chức."
Dương Tri Hú kể rằng những người đó đều là môn sinh của con trai Đường Hoàn. Chúng ghi hận trong lòng, ra tay phá hoại kho dược của phân hiệu Xuân Hạnh Đường, hại chết không ít người, rồi lại bắt Dương Tri Trấn đi, định áp giải về Thiên Kinh tống vào đại ngục. Chúng hành động rất nhanh, muốn xét xử nhanh để khép án, không cho Dương gia cơ hội trở tay.
"… Lúc đó ta tìm vài người bạn giang hồ, dọc đường tạo ra không ít chướng ngại để kéo dài thời gian, sau đó gấp rút tới Thiên Kinh tìm người giải oan."
Đàn Hoa suy nghĩ một chút rồi nói: "Đường Hoàn năm đó quyền khuynh thiên hạ, con trai ông ta có thế lực cũng không nhỏ, vụ án này ai mà lật ngược được?"
Dương Tri Hú đáp: "Ta có một người bạn tốt tên là Lưu Thụy Nghĩa, nhậm chức ở Hình bộ, là người dưới trướng Lương Vương."
Đầu ngón tay Đàn Hoa khẽ vuốt qua vành chén trà, nói: "Người ngài quen biết thật không ít."
"Hì." Dương Tri Hú mỉm cười: "Thời trẻ ta không ngồi yên được, thích đi chu du khắp nơi, quả thực có kết giao một số bè bạn. Nói ra cũng khéo, có năm ta đi ngang qua một ngôi làng nhỏ, có một phụ nhân giữ ta lại dùng cơm. Ta thấy hai gò má bà ấy mang sắc xanh, sống mũi nổi gân, giống như chứng gan bị ứ trệ tắc nghẽn nên thuận tiện chữa trị cho bà. Không ngờ người phụ nhân đó lại chính là mẫu thân của Lưu huynh."
Đàn Hoa nhìn chàng, nói: "Dương công tử làm điều tốt nhất định sẽ được báo đáp."
"Hầy…" Câu này Dương Tri Hú nghe từ nhỏ đến lớn không biết bao nhiêu lần, lúc nào chàng cũng chỉ cười cho qua chuyện, nhưng khi thốt ra từ miệng Đàn Hoa, nó lại khiến hai má chàng nóng lên, cảm thấy có chút ngượng ngùng.
Chàng kể tiếp.
Quá trình lật lại vụ án cực kỳ hung hiểm. Ban đầu con trai Đường Hoàn khinh địch, tưởng Dương gia không khó đối phó, nhất định phải xả cho bằng hết cơn giận này nên nhiều việc đều giấu giếm Đường Hoàn mà làm. Sau này chuyện càng náo loạn lớn, không giấu được nữa mới cầu cứu Đường Hoàn. Đường Hoàn làm một không làm hai, vu cho Lưu Thụy Nghĩa và Dương gia cùng với Lương Vương đang làm con tin ở tận Ô Đồ là một phe.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!