Đàn Hoa bước vào phòng, nói: "Trước khi đi ta đã nói với Trương Tam Nương rồi, bà ấy không báo lại với ngài sao?"
Dương Tri Hú đáp: "Có báo, nhưng không nói là đi lâu đến thế."
Đàn Hoa đi tới trước bàn: "Ngài đến chẩn bệnh sao? Thân thể ta đã không còn ngại gì, vừa rồi ta đi xem chỗ nào tuyển người." Nàng thu dọn những chén trà không trên bàn: "Ta đi pha trà, ngài chờ một lát."
Đàn Hoa ra sân đun nước, pha ấm trà mới rồi quay lại phòng ngồi xuống phía đối diện.
"Ta không sao rồi, Dương công tử."
Dương Tri Hú nghiêng đầu nhìn nàng như đang đánh giá: "Ừm, đúng là tốt lên nhiều rồi, nhưng cũng không được chủ quan. Thời gian này dễ tái phát nhất, ta đã chuẩn bị cho cô một ít thuốc." Nói đoạn, chàng lấy những gói thuốc đặt bên tay ra, đều đã được phân chia kỹ càng, tổng cộng hơn hai mươi gói, chia làm hai loại. "Đây là thuốc uống, mỗi sáng sau khi thức dậy dùng một gói.
Đây là thuốc bôi ngoài, mỗi tối trước khi ngủ thoa lên vết thương, nhớ kỹ chưa?"
"Nhớ rồi." Đàn Hoa đáp.
Dương Tri Hú xếp gọn thuốc lại.
Đàn Hoa nhìn đống gói thuốc lớn: "Sao lại chuẩn bị nhiều thế này?"
"Ồ, hai ngày tới ta có thể phải bế quan một thời gian."
"Bế quan?"
"Phải, chừng nửa tháng. Trong thời gian này ta không thể qua đây, nên chia sẵn thuốc ra cho đỡ phiền phức." Dương Tri Hú nghĩ đến những dược liệu quý giá được thêm vào trong gói thuốc, mỉm cười nói: "Đợi ta bế quan xong trở ra, chắc cô cũng đã hồi phục được bảy tám phần rồi."
"Bế quan để làm gì?" Đàn Hoa hỏi.
Dương Tri Hú cười bảo: "Hầy, sao hôm nay cô lại hiếu kỳ thế? Bế quan thì còn làm gì nữa, tất nhiên là nghiên cứu đề tài, tịnh tấn y thuật rồi."
"Có phải vì thuốc bị mất không?"
Dương Tri Hú ngẩn ra, nhìn sang, thần tình thoáng chút ngỡ ngàng.
"… Sao cô biết được?"
"Lúc nãy ta đi ngang qua tiêu cục Uy Đức, nghe người của họ nói."
"Hờ." Dương Tri Hú như thừa nhận, bưng chén trà lên cười khổ: "Ta đúng là con khỉ để người ta bàn tán mà, thành Cảnh Thuận này nào có bí mật." Nói rồi chàng uống cạn nửa bát trà, rõ ràng không phải phong thái thưởng trà thường ngày.
Đàn Hoa nói: "Người của tiêu cục vẫn đang tìm, nói là đã có manh mối."
Dương Tri Hú: "Không có cũng chẳng sao, chỉ là chịu đựng thêm vài ngày thôi." Chàng đặt chén trà xuống, lại nói: "Những thứ khác thì không tiếc, chỉ là bỏ lỡ thọ yến của Thái thú. Nghe ca ca ta nói Thái thú phủ mời được đoàn tạp kỹ, còn kiếm được một con ngựa lạ."
Đàn Hoa nhận ra chàng cố ý muốn chuyển chủ đề, nên cũng không nhắc đến chuyện thuốc nữa.
"Ngựa lạ? Lạ thế nào?" Đàn Hoa hỏi.
"Không biết nữa, biết đâu là lừa đảo. Trước đây ta từng bị mấy tin tức về trân cầm dị thú lừa cho chạy đông chạy tây, mắc lừa không ít lần."
"Dương công tử thích xem náo nhiệt."
"Đúng thế." Dương Tri Hú nghiêng người, nghịch chiếc quạt xếp: "Hồi nhỏ bài vở nhiều như sao trên trời, mỗi ngày mở mắt ra là bắt đầu học thuộc y điển. Trong học đường ta là người thuộc nhanh nhất, chỉ mong thuộc xong để được ra ngoài dạo chơi." Chàng mỉm cười, lại hỏi: "Còn Đàn cô nương? Đàn cô nương không thích xem náo nhiệt sao?"
Đàn Hoa một tay giữ chén trà, nhìn chăm chằm vào nước trà, như đang hồi tưởng điều gì đó.
Lát sau, nàng nói: "Không thích. Náo nhiệt quanh ta, một nửa là rắc rối của người khác, một nửa là rắc rối do ta tạo ra."
Dương Tri Hú hiếu kỳ: "Cô từng gây ra rắc rối gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!