Chương 40: Ngoại truyện 3 (Hoàn toàn văn)

Họ sánh bước trên con đường trở về y quán.

Nắng ấm nhuộm khắp núi đồi thành một dải ung dung nhàn nhã.

Phía cuối con đường, nơi viện nhỏ trong thôn dã, A Thất hướng về gian viện ấy mà đi. Vừa hay bắt gặp mấy lão nhân tay xách thuốc từ trong bước ra, trông thấy hai người, họ liền cất tiếng chào.

"A, Dương đại phu, ngài đã về rồi. Liệu có thể xem giúp bọn ta một chút không?"

A Thất đứng trên lối nhỏ, lặng nhìn Dương Tri Hú tiến lại trò chuyện cùng mấy vị lão nhân.

Là bởi nắng gắt quá chăng, sao nàng thấy choáng váng đầu óc đến vậy.

Nàng đứng sững hồi lâu, mấy vị lão nhân đi ra, nói với nàng: "Cô nương cũng theo Dương đại phu học y ư?" Nói đoạn, họ lại tự hàn huyên với nhau, bảo rằng muốn gửi con cháu nhà mình đến đây theo học, song chúng vốn ngờ nghệch, Dương đại phu chắc hẳn chẳng buồn thu nhận.

A Thất nhìn bóng họ xa dần mới cất bước vào viện.

Dương Tri Hú xoay người về phía nàng, cười hỏi: "Sao giờ mới chịu vào?"

Trong thoáng chốc, tai A Thất vang lên tiếng rít chói lọi, nàng chau mày cúi đầu.

Nàng cứ ngỡ như mình đã từng thấy nơi này.

Nụ cười trên môi Dương Tri Hú chợt khựng lại, chàng vội vã bước tới: "Nàng sao thế?" Chàng đỡ lấy cánh tay A Thất: "Mau để ta xem nào."

A Thất trầm giọng: "Không sao, chỉ là hơi đau đầu thôi…"

Dương Tri Hú thấy mặt nàng tái nhợt, lập tức dắt nàng vào phòng, để nàng nằm xuống nhuyễn tháp.

"Nghỉ ngơi trước đã."

Chàng vào kho dược phối hương, chọn lấy Cam tùng, Đàn hương, Viễn chí cùng mấy vị thảo dược ôn hòa an thần, tỉ mỉ nghiền thành bột hương, bỏ vào lò nhỏ mang vào phòng, chậm rãi đốt lên.

A Thất mở mắt thẫn thờ.

Nàng như đang hành tẩu trong mộng, lầm bầm: "… Dương đại phu, tất cả những điều này, liệu có thực chăng?"

Dương Tri Hú nghe không rõ, tiến lại gần nắm lấy tay nàng.

"Nàng nói gì cơ?"

A Thất nhìn chàng, đáp: "Ta thấy hơi buồn ngủ rồi."

Dương Tri Hú dịu dàng nói: "Vậy thì ngủ đi."

Chàng lấy ra ngân châm, bảo: "Nàng hãy nhắm mắt lại, ta châm cứu cho nàng một chút để giảm bớt uất khí, sẽ dễ ngủ hơn."

A Thất nhắm mắt, châm của chàng đâm xuống da thịt, rất nhanh sau đó, nàng chìm vào giấc nồng.

Dương Tri Hú ngồi bên nhuyễn tháp bắt mạch cho nàng, lẩm bẩm: "Chẳng lẽ vừa rồi xuống sông bị nhiễm lạnh? Không lẽ nào…"

A Thất ngủ hơn một canh giờ thì tỉnh giấc, Dương Tri Hú vẫn ngồi bên cạnh chờ đợi.

Dương Tri Hú hỏi: "Đã thấy khá hơn chưa?"

A Thất đáp: "Đỡ nhiều rồi, Dương đại phu… y lý mà ngài nghiên cứu có lẽ sắp có tiến triển rồi đấy."

Dương Tri Hú khựng lại, đoạn nhận ra điều gì, vội hỏi: "Sao thế? Nàng nhớ ra gì rồi ư?"

A Thất nói: "Một chút."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!