Chương 38: Ngoại truyện 1

A Thất đã ngồi rất lâu rồi.

Ngồi đến mức nàng bắt đầu cảm thấy có chút mơ màng.

Nàng vào trong căn phòng này để làm gì ấy nhỉ? Ồ, đúng rồi… là để bàn chuyện bồi thường tiền thuốc.

Dương Tri Hú bảo số thuốc Vương Đại Thuận lấy trộm là loại đang luyện dở, lão mở nắp niêm phong sớm quá, khiến cho cả hũ thuốc đó không dùng được nữa.

A Thất hỏi một hũ thuốc này giá bao nhiêu.

Dương Tri Hú bắt đầu tính toán cho nàng, nào là Huyết kiệt, Trân châu, Ngưu hoàng, Quy bản… còn cả mấy loại dược liệu mà A Thất nghe tên cũng chưa từng nghe qua. Gom góp linh tinh lại, một hũ lớn ấy trị giá những hai mươi lượng bạc.

"Hai mươi lượng?" A Thất hơi há hốc mồm. Số tiền này phải săn bao nhiêu con hươu mới đủ? Huống hồ giống hươu đỏ cho lộc nhung ở vùng này vốn cực hiếm, không phải lần nào vào núi cũng có thu hoạch.

Nàng im lặng, lòng đầy lo lắng về tiền bạc. Ngược lại, Dương Tri Hú đằng kia chẳng có vẻ gì là sốt ruột, chàng bình thản sắp xếp đồ đạc, lát sau mới nói: "A Thất cô nương, nếu cô có lòng, ta có một cách này giúp cô trả nợ."

A Thất hỏi là cách gì, Dương Tri Hú xoay người lại, chiếc quạt trong tay khẽ gõ nhẹ vào lòng bàn tay, chậm rãi nói: "Thực không giấu gì cô, tại hạ nghiên cứu về chứng hay quên, mất chí và rối loạn tâm thần đã nhiều năm, từng gặp không ít bệnh nhân, nhưng cực kỳ hiếm thấy ai có triệu chứng nặng như cô, cắt đứt hoàn toàn tiền trần quá khứ."

A Thất nghe mà lùng bùng, bảo: "Thế sao?"

Dương Tri Hú bước đến trước mặt nàng, nói tiếp: "A Thất cô nương, chứng bệnh của cô đối với ta mà nói là một chìa khóa y lý hiếm có khó tìm. Ta muốn chữa trị cho cô, không biết cô có bằng lòng không?"

Trong đôi mắt tuyệt đẹp kia, A Thất cư nhiên nhìn thấy được mấy phần khẩn thiết và chấp nhất. Nàng có chút khó hiểu, đầu óc vẫn như đang ở trong màn sương mù, đành thuận theo lời chàng: "Ngài… ngài muốn làm gì thì cứ làm đi."

Thế rồi, A Thất bị chàng ấn ngồi xuống ghế, bắt đầu quá trình khám bệnh.

Lần khám này kéo dài ròng rã suốt một nén nhang.

Lúc xem bệnh, thần sắc Dương Tri Hú nghiêm túc cực kỳ, nàng cũng không dám nói gì nhiều.

Chàng lúc thì bảo nàng đứng lên, lúc thì bắt nàng ngồi xuống, lúc lại cho nàng ngậm viên thuốc đắng ngắt, lúc thì châm một mũi kim lên đầu nàng, rồi hỏi nàng cảm thấy thế nào.

Hiện giờ, chàng đang lật xem y thư ở một bên, A Thất không tiện lên tiếng, chỉ lẳng lặng quan sát xung quanh.

Nói đi cũng phải nói lại, đây là phòng khám sao?

… Chắc là không rồi, trông nó giống nơi ở của chàng hơn.

Căn viện nhỏ này không lớn lắm nhưng được dọn dẹp sạch sẽ không một hạt bụi. Giường nằm, bàn vuông, ghế gỗ, bên cạnh dựng mấy hòm sách nhỏ, xếp chồng y thư và những tờ toa thuốc trắng tinh. Chỉ khâu sách hơi lỏng lẻo, chứng tỏ thường xuyên được lật xem.

Trên chiếc nhuyễn tháp nhỏ làm từ gỗ thông kia trải nệm giường màu trầm, bên gối đặt một bó nhỏ xương bồ và ngải cứu khô, còn có một món đồ điêu khắc rất xấu… là con ngựa sao? Hay là thứ gì khác? Tất cả đều được hong nắng qua, món đồ nào cũng toát ra hơi ấm khô ráo.

Nhìn một vòng, tầm mắt cuối cùng vẫn dừng lại trên người Dương Tri Hú.

Thực ra món nợ này A Thất tính toán vẫn chưa thông. Dương Tri Hú chữa bệnh cho Vương Đại Thuận trước, sau đó bị lấy trộm thuốc, giờ lại đến lượt chữa bệnh cho nàng. Tính sao đi nữa chàng cũng là người chịu thiệt mà.

Ánh nắng ban chiều xuyên qua lớp giấy dán trên song cửa sổ gỗ, nhẹ nhàng rải lên gò má chàng, chiếu rọi đôi đồng tử trông như một khối hổ phách, trong trẻo ôn nhuận.

Vừa nãy có học trò đến tìm, chàng đã khéo léo từ chối.

Chàng cứ thế ở trong căn phòng nhỏ này, vùi đầu nghiên cứu cái gọi là "chìa khóa y lý" của mình. Giữa chừng chàng có ra ngoài một chuyến, bưng về thêm nhiều y thư hơn, rồi lại tiếp tục nghiền ngẫm.

Nắng tàn dần, A Thất không biết chàng mệt hay thế nào mà mắt ngày càng dán sát vào trang sách, tựa hồ nhìn không rõ lắm. Ánh nắng vẫn còn chút le lói, trong phòng đã thắp lên ngọn đèn dầu.

Một lúc sau, người học trò lại tới, gọi chàng đi dùng bữa.

Chàng không đi mà bảo A Thất qua đó ăn trước.

A Thất nói: "Không cần đâu, ta phải đi rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!