Chương 36: (Vô Đề)

Thuở Dạ Kiêu mới quen biết Xích Tuyết, hắn cảm thấy nàng là một người có phần đáng sợ.

Sự đáng sợ ấy thể hiện ở mọi phương diện, mà rõ ràng nhất chính là trình độ võ học uyên thâm của nàng. Trước khi gặp Xích Tuyết, Dạ Kiêu vẫn tự phụ mình là kẻ tư chất vạn người có một, nhưng đem so với nàng, hắn học gì cũng thấy chậm hơn nửa bước.

Kế đến là năng lực làm việc. Chuyện dù khó đến đâu, hễ vào tay nàng là có cách giải quyết, bởi vậy nàng nhận được nhiều ban thưởng nhất. Đám trẻ cùng lứa không tránh khỏi kẻ đố kỵ, ngấm ngầm giở trò xấu sau lưng, song chẳng một ai thành công, đều bị nàng trả đũa sòng phẳng.

Chẳng mấy chốc, không còn ai dám đụng đến nàng nữa. Mọi người tựa hồ đều mặc định rằng nàng là người có tiền đồ nhất trong đám trẻ này. Những kẻ giỏi quan sát sắc mặt thậm chí đã sớm bắt đầu tìm cách nịnh bợ nàng.

Nàng chẳng đoái hoài, bất kể khi nào cũng bình tĩnh thâm trầm, khiến người ta có cảm giác nàng là kẻ có tâm cơ cực sâu, luôn nghĩ cách mưu tính đại nghiệp kinh thiên động địa nào đó.

Mới đầu Dạ Kiêu cũng nghĩ như vậy.

Mỗi khi nàng nằm khểnh trên đống rơm ngắm trời đất, dồn hết việc cho hắn, Dạ Kiêu lại tự nhủ: Nàng đang suy tính đại sự.

Từ bao giờ hắn bắt đầu thay đổi suy nghĩ ấy nhỉ?

Cũng chẳng có thời khắc cụ thể nào, chỉ là theo thời gian trôi đi, chung đụng nhiều rồi, hắn tự nhiên mà hiểu ra rằng: nàng không làm việc chỉ đơn giản là vì lười.

Tất nhiên, nàng cũng không để hắn chịu thiệt, nàng chăm ngựa thay hắn.

Xích Tuyết cực kỳ, cực kỳ biết cách chăm ngựa, mà có lẽ chẳng riêng gì ngựa. Có lần, hắn và Xích Tuyết bị Đô giám trường ngựa sai đi thịt lợn. Dạ Kiêu lần đầu làm chuyện này nên có chút căng thẳng, con lợn vùng vẫy thoát khỏi tay hắn rồi lao xuống đầm sen. Hắn định nhảy xuống bắt thì bị Xích Tuyết cản lại, nói dưới đó nguy hiểm, dễ bị sụt lún. Hắn hỏi phải làm sao, Xích Tuyết liền đi tới ven đầm, trêu chọc con lợn bên dưới: "Ngươi chạy cái gì?

Vùng vẫy một vòng chung quy chẳng phải vẫn không thoát được cái chết sao? Làm kiếp súc sinh có gì vui? Đáng để quyến luyến như thế ư? Chi bằng sớm đầu thai làm kiếp người đi. Thế này nhé, ta hứa với ngươi, một chiêu đoạt mạng, nửa hơi là đứt, tuyệt không để ngươi đau đớn. Nghe hiểu thì tự mình lên đây."

Dạ Kiêu nghe mà lùng bùng lỗ tai, chẳng rõ đó là từ bi hay tàn nhẫn. Hắn cũng không biết con lợn kia cuối cùng bò lên bờ là vì nghe hiểu lời nàng, hay là vì sợ chết đuối.

Hắn lén hỏi Xích Tuyết, nàng chỉ để lại cho hắn một ánh mắt thâm sâu khó lường.

Hắn cảm thấy Xích Tuyết là một người rất thần kỳ.

Nhiều đồng liêu đánh giá Xích Tuyết là người vô dục tắc cương*, Dạ Kiêu thấy đúng mà cũng chẳng đúng.

*Vô dục tắc cương: không h*m m**n thì sẽ cứng cỏi, mạnh mẽ.

Xích Tuyết không tham tài, cũng chẳng thiết tha quyền lực, nhưng nàng không phải thần tiên, nàng tất nhiên có h*m m**n, nếu không đã chẳng rủ hắn đi trộm rượu của Đô giám.

Cả đời này, thời khắc Dạ Kiêu thấy Xích Tuyết tràn đầy h*m m**n nhất chính là trước khi tiềm nhập vào đô thành Ô Đồ. Họ phát hiện ngoài thành có mấy cái xác thám tử phái đi trước đó, những người này chết rất kỳ lạ, cứng đơ như những khúc gỗ, cơ thể không hề thối rữa.

Thân Quân Ti từng thấy cách chết này, đây là trúng phải độc dược của Thú Lâu, độc Khổ Lao.

Dạ Kiêu thấy lạ, độc Khổ Lao chỉ có một mình cựu tướng Đường Hoàn biết chế tạo, sau khi ông ta chết thì thứ độc này đã tuyệt tích ở Đại Thịnh, sao đột nhiên lại xuất hiện ở Ô Đồ?

Chẳng lẽ, Đường Hoàn chưa chết?

Nếu Lưu Thụy Nghĩa ở đây, lúc này hẳn sẽ chửi ầm lên: "Cái lũ khốn kiếp! Đám quan lại Hình bộ này rốt cuộc đã ăn bao nhiêu bạc? Mua chuộc bao nhiêu cửa ải? Đến cả tội tru di cửu tộc mà cũng tráo được người chết thay! Kim thiền thoát xác! Vô sỉ! Hoang đường!"

Nhưng giờ chỉ có Dạ Kiêu và Xích Tuyết ở đây. Dạ Kiêu đối với hạng chuyện này đã quá quen thuộc, không để tâm mấy, song chẳng ngờ được mắt Xích Tuyết lại sáng rực lên.

Ngay cả khi đối mặt với loại rượu ngon nhất, Dạ Kiêu cũng chưa từng thấy mắt nàng sáng như vậy.

Nàng nhìn chằm chằm vào cái xác kia, thốt lên một câu khen ngợi từ tận đáy lòng: "Đường tướng, ông lợi hại thật đấy."

Kể từ đêm đó, Xích Tuyết đã thay đổi. Tuy ngoài mặt nhìn không rõ lắm, nhưng Dạ Kiêu rất hiểu nàng, hắn có thể nhận ra sự hưng phấn của nàng.

Nàng hưng phấn đến mức gần như không nghỉ ngơi. Đêm hoàn thành nhiệm vụ của chủ soái, ngày lại dịch dung ra ngoài, mấy ngày mấy đêm không ngủ, tựa hồ không biết mệt mỏi là gì. Sau đó, nàng thậm chí còn chủ động trò chuyện với hắn.

"Dạ Kiêu, huynh có biết Đường Hoàn là người thế nào không?"

"Cô nói đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!